Chương 98: Mất bình tĩnh
Từ Tĩnh Yên trước đó đã hứa với Bạch Dị sẽ cho họ vài cái răng nanh làm thù lao, nên nghĩ một lát, cô vẫn bỏ lại mấy cái răng nanh vào chỗ cũ, lát nữa đợi họ phân giải xà thú xong rồi hãy phân chia vật tư.
Lúc nãy cô đưa cây cung Nam Trúc của con rối nhỏ cho em trai Từ Tấn Thần, bây giờ phải làm lại một cây cung tên khác, chỉ là cô không có Nam Trúc, đành phải lên kênh trò chuyện xem có đổi được ít nào không.
«Tung Của•Từ Tĩnh Yên: Mọi người ơi, ai có Nam Trúc không, tôi có thể lấy vật tư đổi.»
«Tung Của•Diệp Thanh Uyên: Vật tư gì, gửi tôi xem nào!»
«Tung Của•Trần Khung: Muốn Nam Trúc à, việc nhỏ, cứ để tôi.»
«Tung Của•Ngôn Minh Đông: Nói khoác gì thế, chỗ cậu đang mưa to, ra ngoài được à?? Hay để tôi! Bên tôi có rừng Nam Trúc!»
Còn Từ Tĩnh Yên khi thấy có người hỏi cô có vật tư gì thì không khỏi nhướng mày.
Vật tư của cô thì nhiều lắm.
Từ Tĩnh Yên lập tức mở ba lô ra liếc mắt nhìn.
Rồi gửi thông tin chi tiết của vài loại quả dại và rau dại lên.
Trong thế giới dị giới, có thể gửi vật tư trong ba lô lên kênh trò chuyện, để người khác xem thông tin chi tiết.
Từ Tĩnh Yên vừa gửi mấy thứ này lên, lập tức thu hút sự chú ý của nhiều người, dù sao với phần lớn người khai phá, cây cỏ quả dại ở dị giới có độc hay không, có ăn được hay không vẫn là ẩn số.
«Tung Của•Thẩm Nguyệt Nhi: Chắc chắn mấy quả dại rau dại này ăn được chứ? Không có độc gì chứ?»
«Tung Của•Hạ Thu: Loại quả dại đầu tiên ăn được đấy, tôi từng tìm thấy một quả, vị ngon lắm.»
Thấy có người nghi ngờ mấy thứ đó có ăn được không, Từ Tĩnh Yên lập tức trả lời.
«Tung Của•Từ Tĩnh Yên: Ăn được, nhất định ăn được, tôi đã thử rồi, yên tâm đi, đồ của tôi đều là tôi đã ăn qua, không vấn đề gì đâu.»
Gửi xong Từ Tĩnh Yên sững người, không đúng, cô chỉ cần hai cây Nam Trúc thôi, sao lại thành ra như đang cầu xin họ vậy…
Mấy quả dại rau dại này giá trị rất cao, hoàn toàn không cần nói nhiều như vậy.
«Tung Của•Ngôn Minh Đông: Em gái, đợi anh chút, anh ra ngoài chặt cho em vài cây.»
«Tung Của•Từ Tĩnh Yên: Cảm ơn anh.»
«Tung Của•Thẩm Nguyệt Nhi: Chị em ơi, rau dại đó có thể cho tôi một phần không, tôi lấy thịt dị thú đổi?»
Từ Tĩnh Yên thấy tin nhắn còn ngạc nhiên kêu lên một tiếng.
Lấy thịt dị thú đổi rau dại với cô? Cô ấy cũng nghĩ ra được…
Thịt dị thú của cô sắp chất đầy ba lô rồi, còn đổi về? Chẳng phải ngu à?
Thế là Từ Tĩnh Yên từ chối.
Đối với sự từ chối của Từ Tĩnh Yên, Thẩm Nguyệt Nhi hơi khó chịu, cô ta không ngờ Từ Tĩnh Yên lại từ chối, dù sao trước đó cô ấy còn khá hào phóng và hòa nhã…
Hừ, không đổi thì thôi, chỉ là rau dại thôi mà, tưởng là thứ gì tốt lắm chắc~
…
Ngôn Minh Đông bên kia vội vàng cầm rìu đi chặt Nam Trúc.
Gần khu vực không sương mù của anh ta có một rừng Nam Trúc, đi mất khoảng mười mấy phút, chỉ một lát là có thể chặt được vài cây Nam Trúc về.
Thế là chẳng bao lâu Từ Tĩnh Yên đã nhận được năm cây Nam Trúc anh ta gửi đến.
Ngôn Minh Đông còn hỏi cô có đủ không.
Đủ chứ, sao không đủ, năm cây tre đủ để cô làm hơn chục cây cung Nam Trúc rồi.
Cứ làm sáu cây trước đã, đến lúc đó còn có thể cho mấy người dị giới kia.
Nếu ban đêm có nhiều dị thú đến, họ còn có thể giúp cô giết dị thú.
Dù sao trong địa bàn của cô, kinh nghiệm và rương báu từ dị thú chết đều là của cô, tính thế nào cô cũng không lỗ.
…
Bên kia, Từ Tấn Thần men theo tường đá mò mẫm về phía trước, cấp độ tường rào của người khai phá này chắc chắn rất cao, anh đứng ở bên cạnh dù có cố nhảy lên cũng không với tới được phía trên tường.
Ban đầu anh định làm vậy, nhưng nhìn thấy những tảng đá nhọn nhô ra trên tường đá, liền từ bỏ ý định.
Đậu má leo lên, nếu bị đâm vào người, có thể xuống mạng chờ chết luôn.
Thế là anh đi vòng… cũng được chứ gì?!
Mất mười phút, cuối cùng Từ Tấn Thần cũng thấy được mép tường đá, nhưng vừa bước ra thò đầu ra đã bị dọa cho vội vàng rụt lại.
Người dị giới!!
Mấy người dị giới!! Mà mấy người đó còn đang nhảy nhót trên xác một con dị thú hình rắn!!
Sao đây!??
Chẳng lẽ người khai phá trong khu vực không sương mù này đã bị mấy người dị giới đó xử rồi?
Từ Tấn Thần cảm thấy trái tim mình lạnh toát, khó khăn lắm mới gặp được một đồng đội, vậy mà đã tèo rồi?
Từ Tấn Thần hơi ngơ ngác, khán giả vừa vào phòng live của anh còn ngơ ngác hơn.
«Gió Xuân Phơi Phới: Khoan đã, tôi không nhìn nhầm chứ?! Bên kia có mấy người dị giới đang xử lý xác một con xà thú khổng lồ?!»
«Tính Khí Không Nổi: Tự dưng tôi có linh cảm, hàng xóm của thằng nhỏ này không phải là người khai phá V10 đang hot gần đây chứ?!»
«Cây Đợi Mặt Trời Lặn: WTF, nó đi đâu mà hên thế? Lều gỗ dựng ngay cạnh đại thần luôn? Nếu vậy thì hãy triệu hồi tôi, tôi nguyện ý đến thế giới dị giới!!!»
«Gió Thu Lá Rụng: Tôi qua phòng live của chị người khai phá V10 xem thử, cơ bản có thể xác định, thằng nhỏ này chắc chắn là ở sát vách với chị ấy!!!»
«Nửa Mù Chữ: Thằng nhỏ mày cút về đây, để tao lên!!!»
Khán giả trong phòng live xác định người khai phá ở sát vách Từ Tấn Thần chính là người khai phá V10, ai nấy đều mất bình tĩnh.
Ngay cả nhân viên chính thức luôn theo dõi tình hình phòng live cũng mất bình tĩnh, đây là lần đầu tiên có hai người khai phá có khu vực không sương mù gần nhau như vậy.
Mà hai người này còn là chị em…
Không biết có liên quan đặc biệt gì không, mà khiến hai người bị thả đến gần nhau như vậy?
Thế là tin tức này nhanh chóng được chuyển lên trên.
…
«Mất Sương Mù: Không biết mọi người có để ý không, anh chàng này họ Từ, chị người khai phá V10 cũng họ Từ…»
«Chúng Ta Đều Là Gió Trăng: Đúng đúng đúng, mà tôi còn thấy hai người này nhìn hơi giống nhau!»
«Không Ăn Rau Sẽ Chết Đói: Có gì lạ đâu, hai người này vốn là chị em mà!»
«Bùn Nhão Không Trát Tường: Trên kia sao cậu biết, có phải biết gì không? Nói thêm đi, thích nghe!»
«Nắng Sớm: Tôi biết mà, hai người này tôi quen, trước đây chúng tôi cùng nhau tìm vật tư ở rìa khu vực phóng xạ.»
«Sóng Gió Nổi: Ghen tị quá!! Tôi cũng muốn có chị đại thần dẫn vào thế giới dị giới, để khỏi bị phóng xạ hạt nhân ăn mòn mỗi ngày.»
«Như Mộng Như Nước: Biết đâu đấy! Nếu mấy người khai phá này đều có thể triệu tập người thân có quan hệ huyết thống vào thế giới dị giới thì vui rồi!»
«Chua Không Chua: Theo cậu nói, vậy tại sao lần trước đại thần Ninh Ngự không triệu hồi người có quan hệ huyết thống với anh ta, mà lại triệu hồi người khai phá V10 vào?»
«Chó Độc Thân Ba Không: Có khả năng đại thần Ninh Ngự là trẻ mồ côi không? Sau khi không có người thân huyết thống, hệ thống đã tiến hành triệu hồi ngẫu nhiên?»
«Cái Quái Gì Thế: Đừng nói, đừng nói, có khi đúng đấy, tôi đi tìm hiểu bên nước ngoài xem sao?»
«Ôi Da Da: Bây giờ ví dụ vẫn còn ít quá, giá mà có thêm vài người triệu hồi nữa thì tốt, sau này càng nhiều người khai phá càng có cơ hội nhận được thẻ triệu hồi.»
