Chương 29: Là bà ấy.
Sắc mặt Tôn Thừa Thiên từ xanh chuyển sang trắng bệch, mồ hôi lạnh từ trán tuôn ra như suối.
“Không thể nào!”
Hắn đột nhiên gào thét một tiếng, liên tục lùi về phía sau mấy bước, rồi ngã phịch xuống đất.
Chu Phù Niên còn chưa kịp đỡ, hắn đã lết bằng mông bằng đít bò đến phía sau cậu, chắp tay lại lẩm bẩm.
“Giả hết, tất cả đều là giả!”
“Đây rõ ràng là chùa Phật, bà ta không thể vào được, bà ta không vào được đâu!”
“Tao nhìn lầm rồi, tao đã nhìn lầm hết rồi!”
Chu Phù Niên: “……”
Quả thực là một trời một vực so với hình ảnh ông ngoại trong lời kể của mẹ. Ông ngoại bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh, nhát như thỏ đế này, thật sự từng là gia chủ họ Tôn sao?
Vân Miểu cầm ô đi tới.
“Vân Miểu tiểu thư.” Chu Phù Niên khách khí chào.
Cậu đoán, khoảng trống dưới chiếc ô của Vân Miểu tiểu thư nhất định là dành cho bà ngoại.
Vân Miểu cúi mắt: “Tôn Thừa Thiên, ngẩng đầu lên.”
Tôn Thừa Thiên theo phản xạ ngẩng đầu, đối diện với một khuôn mặt bảy khiếu đều chảy máu đen. Khuôn mặt này hắn đã nhìn mấy chục năm, cháy thành tro cũng nhận ra!
“Á!”
Tôn Thừa Thiên lăn lộn bò đến trốn sau một cây cột.
“Mày đến tìm tao làm gì, tao rõ ràng đã nhờ người bố trí trận pháp rồi, mày đi tìm bọn chúng đi, đi hại bọn chúng đi!”
Tôn Thừa Thiên chỉ vào đôi con trai con gái của mình.
Mặt mũi anh cả họ Tôn và Tôn Oánh đều tái xanh rồi lại tái trắng.
Tôn Thừa Thiên thấy bà ta âm trầm trừng mắt nhìn mình, lòng dạ nổi lên ý ác, vội vàng chạy vào nhà lấy chuỗi hạt Phật ra vung vẩy khắp nơi: “Mày dám đến chùa Phật, tao cho mày có đi không về, chết đi!”
Hắn cầm chuỗi hạt định ấn lên người bà lão họ Tôn.
Vân Miểu giơ chân đá vào đầu gối hắn.
Hắn quỵch xuống quỳ gối.
“Mau gọi người! Mau gọi người!”
Hắn la hét om sòm!
Không lâu sau, rất nhiều nhà sư trong chùa chạy ra: “Liễu Ngộ đại sư?”
“Liễu Ngộ đại sư, ngài sao vậy?”
Đám nhà sư thấy Tôn Thừa Thiên vừa khóc vừa sụt sịt quỳ dưới đất, sắc mặt đều lộ vẻ kỳ lạ.
Liễu Ngộ đại sư vốn luôn thấu hiểu thế tục, vô cùng thanh tịnh, hôm nay sao lại thế này?
“Mau bắt quỷ, có quỷ lẫn vào chùa rồi!”
Tôn Thừa Thiên ác độc chỉ vào phía dưới chiếc ô: “Mau khiến cho bà ta hồn bay phách lạc!”
Đám nhà sư không ai nhúc nhích.
Chùa Thanh Sơn đã có lịch sử mấy trăm năm, phương trượng sáng lập chùa Thanh Sơn từng dùng chính thân mình hóa thành gương thân treo ở cổng chùa.
Bất kể yêu ma quỷ quái gì, cũng không thể vào được chùa.
“Liễu Ngộ đại sư, phải chăng ngài đã mắc chướng?”
Tôn Thừa Thiên: “Phương trượng Không Văn!”
Thấy không ai tin mình, hắn lăn lộn bò đến trước mặt phương trượng Không Văn vừa tới: “Phương trượng, mau cứu tôi, có ác quỷ muốn hại tôi!”
Phương trượng Không Văn theo hướng hắn chỉ mà nhìn.
Thoáng nhìn đầu tiên, ông thấy Vân Miểu, không hề cảm thấy cô là ác quỷ. Khí tức trên người cô vô cùng thuần chính, đã thuần chính đến mức tuyệt đối không phải của con người.
Nhưng cô cũng không có khí tức nào trong số yêu ma quỷ quái.
Nhìn thêm lần nữa bên cạnh cô.
Sắc mặt phương trượng Không Văn vừa mới trở nên nghiêm trọng, ánh mắt đã rơi vào chiếc ô giấy dầu cô cầm trên tay.
Một chiếc ô giấy dầu trông như thuần trắng, nhưng dưới ánh mặt trời nhìn kỹ, có thể thấy trên đó có những đường vân ngang dọc chằng chịt.
Đường vân trông có vẻ phức tạp, nhưng trong loạn lại có trật tự, giống như…
Giống như…
Phương trượng Không Văn giật mình lùi lại, lại nhìn Vân Miểu đang cầm ô.
Giống… giống quá!
“Phương trượng?” Tôn Thừa Thiên gọi.
Phương trượng Không Văn tỉnh táo lại, cúi đầu nhìn Tôn Thừa Thiên đang cầu cứu, chắp tay: “A Di Đà Phật, Liễu Ngộ, nhân quả luân hồi, báo ứng cuối cùng cũng đến!”
Nếu bà ta thật sự là… chuyện của bà ta, với tư cách là phương trượng chùa Thanh Sơn, tuyệt đối không thể ngăn cản.
“Thí chủ xin cứ tự nhiên.”
Phương trượng Không Văn dẫn đám nhà sư vội vã rời đi.
Chu Phù Niên quan sát tỉ mỉ, cậu nhận thấy sự kinh ngạc và kính ý của phương trượng Không Văn khi nhìn thấy Vân Miểu.
Phương trượng Không Văn biết cô ấy!
Nhưng rõ ràng, Vân Miểu không biết Không Văn, bởi vì cô không tự giác hơi nhíu mày, trong mắt thoáng có chút nghi hoặc.
Vân Miểu giơ ô bước vào căn phòng bên cạnh, ra lệnh họ: “Dẫn hắn vào.”
Dẫn thì không dẫn nổi rồi.
Khi phương trượng Không Văn dẫn mọi người rời đi, Tôn Thừa Thiên như mất đi cốt cán, cả người sợ đến mềm nhũn ra như cục bột, chỉ có thể xách lên.
“Tao phải tìm Thẩm tiên sinh…”
Tôn Thừa Thiên mềm oặt, vẫn đang ra lệnh cho anh cả họ Tôn: “Mày mau đi tìm Thẩm tiên sinh cho tao, Thẩm tiên sinh nhất định có thể cứu tao, ông ấy có thể thu phục được con tiện nhân này!”
Chu Phù Niên: “Đừng có gọi bà ngoại như thế!”
“Bà ta chính là tiện nhân, bao nhiêu năm rồi vẫn không quên được mấy chuyện nhỏ nhặt đó.”
Tôn Thừa Thiên có chút điên cuồng: “Lúc còn sống bà ta không làm gì được tao, lại muốn sau khi chết cùng tao sống mái không thôi, đi tìm đạo sĩ muốn cho mình hóa thành ác quỷ báo thù!”
“Hừ! Bà ta nằm mơ!”
“Bà ta đã muốn hóa thành ác quỷ, tao liền giúp bà ta một tay.”
Chu Phù Niên: “Cho nên ông chuyển hướng mục tiêu báo thù của bà ấy?”
“Đương nhiên không chỉ vậy.”
Tôn Thừa Thiên có chút đắc ý: “Trận pháp đó không chỉ chuyển hướng, chỉ cần bà ta hại chết một người, tao liền có thể sống thêm một đoạn thời gian, ha ha, lúc trận pháp thành công tao đã cảm thấy mình sinh long hoạt hổ!”
“Nếu bà ta ra tay với các ngươi, vậy thì tao về nhà nắm lại quyền quản lý họ Tôn cũng có sức lực.”
Anh cả họ Tôn nghe không nổi nữa: “Sao ông có thể đối xử với chúng tôi như vậy!”
Tôn Thừa Thiên bĩu môi: “Giống của tao, tao muốn thế nào thì thế, mày không có tư cách chất vấn tao!”
