Chương 56: Yểm Quỷ.
Yểm Quỷ.
Không phải là quỷ.
Mà là một loại tinh quái thuần thiện sinh ra trong núi rừng.
Một tinh quái sinh ra trong núi, lại khao khát thế giới loài người.
Sau khi Yểm Quỷ ra đời được vài năm, trong núi nó gặp một người sắp chết. Người sắp chết ấy sẵn lòng giao lại khuôn mặt của mình, cầu xin tinh quái xuống núi thay hắn làm tròn chữ hiếu.
Bản thân Yểm Quỷ vốn đã hướng về nhân gian, lại giữ chữ tín, nên đã xuống núi trở thành Hoàng Đại Sơn.
Trước khi mẹ của Hoàng Đại Sơn qua đời, nguyện vọng duy nhất của bà chính là Hoàng Đại Sơn có thể kết hôn. Để bà mẹ ấy ra đi không còn hối tiếc, Yểm Quỷ đã cưới vợ.
Sau khi cưới vợ, có lẽ vì vui mừng, mẹ của Hoàng Đại Sơn đã không tắt thở ngay, trái lại còn vật vã trên giường bệnh thêm mấy năm nữa.
Yểm Quỷ tiếp tục ở lại nhân gian, cùng vợ sinh hạ được một cô con gái, sống hạnh phúc và an nhàn.
Ở lâu trong cõi người, Yểm Quỷ càng ngày càng không muốn trở về chốn núi rừng cô độc. Mỗi ngày nó đều sợ hãi, rằng một khi mẹ Hoàng Đại Sơn qua đời, giao dịch của nó hoàn thành, tấm da mặt này trên người sẽ bong ra, khiến nó biến lại thành Yểm Quỷ và phải trở về núi.
Nó không muốn.
Nhân gian, có vô vàn niềm vui.
Nó muốn ở lại mãi mãi trong cõi người.
Vì điều đó, nó đã dùng đủ mọi cách để kéo dài sự sống cho mẹ của Hoàng Đại Sơn.
Nhưng mọi thứ đều có điểm dừng. Vào ngày mẹ Hoàng Đại Sơn qua đời, da thịt trên người nó nứt toác, biến nó thành một con Yểm Quỷ.
Nó trốn tránh khắp nơi, không muốn trở về núi.
Trong lúc tuyệt vọng, nó gặp một đạo sĩ. Vị đạo sĩ ấy đã chỉ cho nó phương pháp để ở lại nhân gian vĩnh viễn.
Tàn sát huyết nhục, tạo thành nhân quả, rồi sinh thêm một đứa con trai, đoạt xá.
Thế là, Yểm Quỷ trở về nhà, dùng thuật yểm khống chế bà Hoàng, giết chết đứa con gái lớn.
Tiếp theo là đứa con gái thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm… cho đến khi Hoàng Vân Đào ra đời, nó đoạt xá, trở thành Hoàng Vân Đào.
Yểm Quỷ cho rằng mình đã hoàn toàn trở thành một con người, và cũng tự coi mình là một người bình thường sống trên thế giới này. Nó đi học, dựa vào sự chăm chỉ mà lên đến đại học, ở đại học gặp Dương Hân, yêu từ cái nhìn đầu tiên, gặp lần thứ hai đã quyết định chung thân.
Hai người kết hôn sinh con, sinh ra Hoàng Dao Đồng.
Thế nhưng, bà Hoàng bỗng nhiên nhớ lại năm đứa con gái mà mình đã mất.
Nhớ lại cảm giác đau đớn xé lòng khi tỉnh táo lại và nhìn thấy những đứa con gái bị tàn sát.
Và nỗi đau ấy cứ kéo dài mãi cho đến khi Hoàng Vân Đào ra đời. Sau khi hắn ta chào đời, đã không bị chết thảm.
Vì vậy bà mới nói: Phải là con trai thì tốt biết mấy.
Bà Hoàng yêu quý Dao Dao, nhìn thấy Dao Dao như nhìn thấy những đứa con gái của mình ngày trước, bà muốn dâng tất cả mọi thứ cho cô bé. Nhưng càng yêu lại càng sợ, bà nghĩ đến những cảnh tượng ngược đãi tàn sát năm xưa, sợ rằng Dương Hân cũng sẽ giống như mình.
Rồi bà nghĩ: Sinh con trai thì tốt rồi, sinh con trai thì mọi chuyện sẽ chấm dứt.
Bà tưởng rằng chỉ có sinh con trai mới có thể ngăn chặn bi kịch xảy ra.
Đặc biệt là sau khi Hoàng Dao Đồng qua đời, bà Hoàng ngày đêm bất an. Bà luôn cảm thấy nhất định phải sinh con trai mới có thể trì hoãn bi kịch. Khi ở chùa được người ta nói rằng Hoàng Dao Đồng không đầu thai, nhà họ Hoàng sẽ không có con cháu, bà càng thêm hoang mang.
Vội vàng tìm người trừ tà.
Còn vì sao lại thế, bà Hoàng không thể nói ra được cảm giác của mình.
Chỉ đành nói, tất cả đều là vì con cháu nhà họ Hoàng.
Vân Miểu trích xuất ký ức của hắn. Dương Hân xem xong, trong bụng cồn lên một trận buồn nôn.
Cô không màng sợ hãi, bước tới nắm chặt cổ áo Hoàng Vân Đào: “Dao Dao đâu? Là anh giết Dao Dao phải không? Tại sao? Tại sao anh lại giết Dao Dao? Anh không phải đã là người rồi sao?”
“Tôi không muốn biến thành Yểm Quỷ! Tôi muốn làm người! Tôi phải làm người!”
Hoàng Vân Đào chợt lờ đờ: “Tôi… lại gặp hắn ta. Hắn nói tôi ở trong cõi người đã quá lâu, nếu không tu bổ, tôi vẫn sẽ biến thành Yểm Quỷ.”
