Chương 80: Cá Đã Cắn Câu.
Cô bé còn có một phát hiện nho nhỏ, đó là dù Vân Miểu lúc nào cũng lạnh lùng, nhưng khi nhìn cô bé chạy tới chạy lui, bà ấy không hề tỏ ra chán ghét, một chút cũng không.
Không giống như bố cô, dù bên ngoài thể hiện yêu thương đến thế, nhưng cô bé vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt của bố mang theo sự ghét bỏ.
Vân Miểu thì không như vậy.
Chính vì phát hiện này, Hoàng Dao Đồng càng thêm vui sướng.
Cô bé cẩn thận gấp tờ giấy lại, đặt vào trong ngực, nhìn Vân Miểu trở về phòng ngủ nghỉ ngơi, cô bé vẫy tay chào đầy lưu luyến.
Cô vẫn còn nhớ những ký ức trước đây khi đi theo bên cạnh Vân Miểu, biết rằng giờ giấc sinh hoạt của bà ấy rất quy củ, không cho phép ai quấy rầy.
Đêm nay có thể gặp được bà ấy, Hoàng Dao Đồng đã cảm thấy vô cùng mãn nguyện rồi.
Nhân lúc màn đêm buông xuống, Hoàng Dao Đồng bước ra khỏi Thiên Khải Số Một, đụng mặt ngay một nhóm người.
Tuổi tuy còn nhỏ, nhưng Hoàng Dao Đồng cũng biết mình đã không còn là người nữa, người bình thường không thể nhìn thấy cô bé, vì vậy cô cũng chẳng tránh né, định đi xuyên qua giữa họ. Vừa bước vào khoảng giữa, cứ như có một bàn chân vô hình đá mạnh vào người, đá văng thân hình nhỏ bé của cô ra xa, đập mạnh xuống đất.
Vốn dĩ đã không mấy vững chắc, hồn phách của cô bé lập tức có vẻ như sắp vỡ vụn.
Một người đàn ông thân hình gầy gò chạy nhanh vài bước, đảo mắt nhìn Hoàng Dao Đồng.
Người đàn ông này mồm nhọn, má hóp, hai lông mày dài lòng thòng như hai sợi râu. Hắn chảy nước dãi, quay đầu nói với đồng bọn: "Là một con tiểu quỷ, sạch sẽ lắm, chắc chắn rất ngon, con này là của tao rồi, các ngươi đừng tranh."
"Chẳng ai tranh của mày đâu, ăn nhanh lên rồi làm việc chính đi." Người đồng hành bất mãn bước qua.
"Hê hê." Người đàn ông mồm nhọn liền chụp lấy Hoàng Dao Đồng.
Đôi tay hắn gầy guộc, các khớp xương gần như chỉ còn da bọc xương, móng tay thì rất dài và nhọn, toát ra một luồng khí đen.
Hoàng Dao Đồng sợ hãi co rúm người lại thành một cục.
Cô bé đợi hắn xé xác mình ra nuốt vào bụng, nhưng ngay khi móng tay sắp chạm vào người, trong lồng ngực cô bé bỗng nóng lên, người đàn ông mồm nhọn kia lập tức lùi lại mấy bước, phun ra một ngụm máu, trên mặt đầy vẻ kinh hãi.
Hoàng Dao Đồng ngơ ngác sờ vào ngực.
Nơi đó đang đặt bản vẽ trang phục mà Vân Miểu đã sửa cho cô.
Vừa rồi người đàn ông mồm nhọn chạm vào ngực cô, mới bị đánh bay ra.
Hoàng Dao Đồng lộn một vòng, đôi chân nhỏ nhanh như chớp chạy vù về phía Thiên Khải Số Một.
"Chuyện gì vậy?" Người đồng hành thấy cô bé chạy mất hút, quay đầu hỏi người đàn ông mồm nhọn, lại phát hiện hắn đang liên tục ho ra máu.
Người đàn ông mồm nhọn: "Không biết nữa… là một lực lượng cực kỳ mạnh, con bé vừa rồi… rất mạnh!"
Những người đồng hành: "…"
Mạnh cái gì chứ, chẳng qua chỉ là một hồn phách sắp tan rã thôi mà.
Nhưng nhìn người đàn ông mồm nhọn kia, xác thực là bị thương nặng.
Lẽ nào thật sự họ đã nhìn lầm?
Hoàng Dao Đồng biết rõ bản thân rất yếu, chắc chắn là tờ giấy Vân Miểu đưa cho cô mang theo linh lực.
Một số đồ vật đi theo chủ nhân lâu ngày, tự nhiên sẽ mang theo khí tức của chủ nhân, mà loại khí tức này, những yêu quỷ tầm thường căn bản không chịu nổi.
Hoàng Dao Đồng thuận lợi bước vào Thiên Khải Số Một.
Ban đầu cô bé còn tưởng sẽ bị ngăn cản, không ngờ lại vào dễ dàng đến thế.
Vừa vào trong, cô bé đụng mặt ngay một con rắn nhỏ màu đen.
Con rắn nhỏ màu đen thè lưỡi, ánh mắt toát ra sự chất vấn đầy nguy hiểm.
Làm gì đấy!
Sao mày lại quay về đây!
Đồ tiểu trà xanh!
Hoàng Dao Đồng nhận ra con rắn nhỏ màu đen, mắt chớp chớp, những giọt nước mắt lập tức rơi lã chã.
Con rắn nhỏ màu đen: "…"
Cút ngay!
Tao không ăn bộ này đâu.
Hoàng Dao Đồng lau nước mắt, vừa khóc vừa nấc lên từng hồi, chỉ tay ra phía ngoài, vô cùng ủy khuất.
Con rắn nhỏ màu đen trợn mắt, hai con ngươi như muốn bay lên trời.
Nó ghét Hoàng Dao Đồng, căn bản không muốn nói chuyện nhiều với cô bé.
Rốt cuộc thì loại tiểu trà xanh này nó học cả đời cũng không xong, vậy mà Vân Miểu đại nhân lại thích ăn bộ này!
Đang định ném Hoàng Dao Đồng ra ngoài, nó chợt cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm đang ập tới…
Không đúng, không phải một luồng, mà là ba luồng.
Từ ba hướng khác nhau cùng ập tới…
