Chương 86: Đi một tay cừ, tới cả lũ còn cừ hơn.
Người đàn ông bỗng nhiên cảm thấy hơi run.
Hắn chỉ nhìn thấy bóng lưng của ông lão, nhưng lại có cảm giác như đang đối diện với một ngọn núi lớn, hai chân run lẩy bẩy, sống lưng lạnh toát, thậm chí không dám bước lên phía trước dù chỉ một bước.
Cót két…
Cánh cửa mở ra, dáng ông lão dường như cúi thấp hơn một chút. Lộ Dương thấy tư thế ấy, vội bước tới, cúi mình thấp hơn cả ông lão.
“Tiểu thư Vân Miểu nói, mời ngài về đi.”
Lộ Dương chưa bao giờ cảm thấy nói một câu lại khó khăn đến thế.
Cho dù là thân phận của hắn đi nữa, trước mặt ông lão này thì cũng chẳng là gì.
Cái tư thế cung kính ấy của ông lão, dù không phải dành cho mình, Lộ Dương trong lòng cũng thấy tê dại.
Ông lão tràn đầy kính ý: “Vâng, quấy rầy đến ngài là lỗi của tiểu lão, xin ngài đừng giận, tiểu lão xin cáo từ ngay.”
Lộ Dương tê liệt luôn.
Hắn từng nghĩ những người có liên quan đến tiểu thư Vân Miểu địa vị không thấp, nhưng vị này… cao quá mức tưởng tượng rồi.
Nhìn ông lão càng lúc càng thành kính, Lộ Dương muốn quỳ xuống lạy vài cái.
Dù sự cung kính ấy không phải với mình, Lộ Dương cũng sợ bị đoản thọ.
Ông lão nói xong, lên xe, rời đi từ từ trong sự bảo vệ của người nhà.
Người đàn ông chống tường từ từ đứng dậy, cảm giác như đối diện núi lớn biến mất, hắn cảm thấy mình… lại bá đạo được rồi!
Bốp bốp bốp.
Người đàn ông gõ cửa.
Lần này mở cửa là Chu Phù Sinh.
Chu Phù Sinh nhìn chằm chằm vào mặt hắn, thấy hơi quen: “Mày là ai?”
Người đàn ông dùng lỗ mũi nhìn hắn: “Không biết tao?”
Chu Phù Sinh đầu đầy dấu hỏi lớn: “Mày nổi tiếng lắm à?”
“Tao là nam chủ nhân của Thiên Khải Số Một!”
Chu Phù Sinh: “…”
Được, giờ thì biết rồi, hắn biết thằng điên này là ai rồi.
Người đàn ông cao giọng: “Mở cửa cho tao.”
“Cái cửa này không được đóng nữa, sau này các huynh đệ trên mạng muốn tham quan cứ việc vào thẳng.”
“Hoa trong sân nhổ hết đi, tao không thích. Trong phòng chuẩn bị cho tao máy tính, điện thoại, điều hòa.”
“Cơm nước ba bữa một ngày, ăn ở đi lại, phải sắp xếp chu toàn cho tao, hiểu chưa?”
“À, mấy món nợ tao đang thiếu, trả hết cho tao luôn. Nhà to thế này, chắc nhà mình giàu lắm nhỉ.”
Người đàn ông oai phong lẫm liệt.
Chu Phù Sinh nhìn hắn, trong lòng chỉ có hai dòng chữ: Thái cực ba hoa quá vô lý.
Và.
Che cát tránh gió rồi. (Ý nói: hết chỗ chê)
Lộ Dương từ phía sau Chu Phù Sinh bước ra, ánh mắt còn trực diện hơn cả ánh mắt của Chu Phù Sinh: Xác chết.
Bởi vì con tiểu hắc xà đang bám trên tường đã tức điên lên rồi.
Bình thường tức giận chỉ là đồng tử dựng đứng, lúc này cả hai mắt nó đều ánh lên màu đỏ thẫm, lưỡi rắn sắp phun tới tận mặt người đàn ông.
Dám tự xưng là nam chủ nhân của Thiên Khải Số Một.
Ý gì đây?
Ý đó chẳng phải là… của Vân Miểu đại nhân sao?
Chết tiệt.
Đáng bị thiên đao vạn xả!
Người đàn ông thấy Chu Phù Sinh và Lộ Dương đều không nói, chỉ chằm chằm nhìn mình, sợ hãi rụt cổ lại, nhưng nghĩ lại, mình mới là chủ nhân, sợ cái gì!
“Điếc rồi à, tin không tao đuổi các ngươi…”
“Ấy.” Lộ Dương giơ tay lên: “Mày nhìn trên kia xem.”
Người đàn ông nghi hoặc ngẩng đầu, vào tầm mắt là một con rắn, đầu rắn hung dữ lao về phía mình cắn tới…
…
Trong lúc trở về phòng khách, Lộ Dương đã tra thông tin của người đàn ông ra tận tơ hào: “Một tay cờ bạc, đánh bạc đến nỗi nhà trống trơn, vợ bỏ con ly tán, trắng tay, ngập trong nợ nần, người ta ảo tưởng rồi.”
“Trên mạng thấy Thiên Khải Số Một mở cửa, chủ nhân Thiên Khải Số Một lại là nữ, liền phát điên.”
“Ảo tưởng mình cao lớn oai vệ, bất kỳ người phụ nữ nào gặp mình cũng đứng không vững, thế là lẽo đẽo chạy tới cầu hôn, còn khẳng định mình cầu hôn thành công rồi.”
“Hắn còn ở ngoài tự xưng là nam chủ nhân Thiên Khải Số Một, và thật sự lừa được không ít tiền.”
“Nói tóm lại, hắn thực ra là một thằng tâm thần.”
“Không phải.” Chu Phù Sinh dừng chân, nhìn Lộ Dương: “Định nghĩa một người là tâm thần ngược lại là một cách bao biện cho hành vi của hắn. Hắn tội ác chất chồng, tâm địa bất chính, tuy hoang tưởng, nhưng thực sự độc ác.”
“Nghĩ đến việc thôn tính tài sản người khác, chiếm đoạt đồ đạc của người khác làm của riêng, cái tâm tư thông minh như vậy sao có thể gọi là tâm thần được.”
“Thông minh quá còn đúng hơn.”
Chu Phù Sinh nheo mắt cười, “Cho nên tiểu hắc xà cắn chết thứ gan đen ấy cũng coi như là thay trời hành đạo vậy.”
Lộ Dương cũng cười theo.
Chu Phù Sinh quen lạnh lùng vô tình rồi, dù bản thân hiếm khi bộc lộ con người thật, nhưng hắn phân tích bản chất con người còn thấu triệt hơn.
Hoặc là bởi vì hắn nhìn từ một góc độ khác.
Một góc độ quan sát tình cảm của con người.
Góc độ này, trên người tiểu thư Vân Miểu cũng có.
Mà còn nồng đậm hơn.
Chỉ có điều tiểu thư Vân Miểu thuộc loại quan sát nhiều rồi, chẳng còn hứng thú gì với chuyện này nữa.
Tiểu hắc xà không hạ sát thủ với người đàn ông đó.
Trò cười, nó chính là đệ nhất thú cưng đáng yêu dưới trướng Vân Miểu đại nhân, làm sao có thể giết người chứ!
Nó chỉ tiêm vào cơ thể hắn một loại độc tố.
Một loại độc tố đủ để khiến hắn trải qua cảm giác tuyệt vọng.
Không ai có thể chống chọi được loại độc tố này!
Quả nhiên.
Tối hôm đó, tiểu hắc xà lướt video thì lướt phải video ngắn về ‘nam chủ nhân Thiên Khải Số Một’.
Vốn dĩ hắn ta tuyên bố sẽ đến Thiên Khải Số Một để chấn chỉnh cương thường phu quyền.
Không ít người đang chờ đợi, muốn xem rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì.
Chờ mãi.
Chờ được video người đàn ông quỳ trên đất khóc lóc thảm thiết, vừa khóc vừa tự tát vào mặt mình, mắng mình không nên hoang tưởng.
Bình luận cũng rất thú vị.
«Ôi, có phải bị dạy làm người rồi không?»
«Sao thế, không phải đi chấn chỉnh phu quyền sao? Sao lại nhận lỗi rồi.»
«Đồ gan đen, ngày ngày nghĩ đến đồ của người khác, không phải là thứ không cha không mẹ chứ? Giờ biết sai rồi chơi rồi, thằng ngu này thật làm tao cười vỡ bụng, nhìn bộ dạng này là biết chắc sống không lâu đâu».
«Cô bé ở trên nói chuyện khó nghe quá».
«Tao Ai Cập ba nói gì thì nói».
«Tốt quá là trưởng lão chúng ta có cứu rồi!»
«Ấy, trên người hắn là cái gì thế, hình như là… độc tố à? Đen thui, nhìn rất độc».
Tiểu hắc xà thấy có người khen mình độc, kiêu ngạo dùng lưỡi gõ điện thoại: Độc bình thường thôi…
Bình luận chưa gửi đi, video biến mất.
Kể cả cái tài khoản ‘nam chủ nhân Thiên Khải Số Một’ cũng bị khóa.
Tiểu hắc xà không hiểu.
Lộ Dương giải thích cho nó: “Có người cũng xem không nổi giống mày, yên tâm, sau này chắc là không thấy hắn đâu nữa đâu.”
Tiểu hắc xà ngẩng đầu đầy vẻ thần khí.
Đương nhiên.
Nó là phu độc mà.
Ngoài cửa vang lên tiếng động cơ xe, từ từ dừng lại trước cổng Thiên Khải Số Một.
Tiểu hắc xà lắc lắc đầu, ý bảo có khách.
Lộ Dương cất điện thoại, đứng dậy ra mở cửa.
Cửa vừa mở, cả con đường đầy… kinh hãi.
Mấy khuôn mặt cực kỳ quen thuộc đâm thẳng vào tim.
Tim hắn tê dại hết cả.
Đi một tay cừ, tới cả lũ còn cừ hơn.
Ngày xưa đi theo bên cạnh tiểu thư Vân Miểu rốt cuộc có bao nhiêu nhân vật thế.
Chẳng trách nói người hùn vốn kém nhất là Chu Thương Sơn rồi…
