Chương 59: Cúp nước
“Thằng ngu nào khóa vòi nước rồi?!”
Chín giờ sáng hôm sau.
Trong sảnh vang lên tiếng gào thét giận dữ.
Mọi người cuối cùng cũng cố gắng sống qua đêm, nhiệt độ trong phòng tăng lên một chút, có người đứng dậy đi vệ sinh hoặc ra quầy nước lấy chút nước nóng.
Bước đến bồn rửa tay, theo thói quen vặn vòi nước.
Thấy vòi nước mãi không chảy, mới ngớ người nhận ra.
Vòi nước bị khóa rồi!
Tối qua, để tránh nước trong đường ống bị đóng băng vì nhiệt độ thấp, mọi người đã để hai vòi nước chảy suốt đêm, giữ cho nước trong ống luôn lưu thông.
Làm vậy, có thể hy vọng nước trong ống không bị đóng băng, mọi người có nước đun uống.
Thế mà có thằng ngu lại khóa vòi nước?!
Có tin nổi không?
“Không có nước?”
“Đường ống bị đóng băng rồi à?”
“Bên ngoài âm hơn ba mươi độ, ống bị đóng băng thì giải đông kiểu gì?”
“...”
Người bên ngoài nghe tiếng động, chạy vào nhà vệ sinh vặn thử mấy cái vòi nước.
Thử mấy lần, vòi nước cũng không chảy.
Vòi nước không có nước, đương nhiên máy ở quầy nước cũng không còn cung cấp nước nóng.
Mọi người hơi khó chấp nhận sự thật không có nước sinh hoạt, càng không thể chấp nhận mất đi nước nóng.
“Ai khóa vòi nước?!”
Từng người giận dữ tìm kiếm thủ phạm.
Họ muốn biết rốt cuộc là thằng ngu nào khóa vòi nước, mà không chỉ khóa một cái!
Bốn vòi nước ở nhà vệ sinh nam và nữ đều bị khóa hết!
“...”
Tạ Trung Thử lặng lẽ vòng ra sau đám đông.
Đến bên cạnh một người phụ nữ trong đám, vỗ nhẹ vào tay cô ta, ra hiệu ra ngoài nói chuyện.
“Lại định giở trò xấu xa gì đây.”
Người phụ nữ ấy thầm mắng trong lòng.
Cô ta không dám đắc tội Tạ Trung Thử, chen qua đám đông bước ra.
Nhưng nghe xong nội dung, cô ta giật mình.
Tạ Trung Thử vì thỏa mãn dục vọng cá nhân, lại đi khóa vòi nước?!
Đồ ngu!
Người phụ nữ điên cuồng chửi thề trong lòng.
Rồi cô ta gạt đám đông đang giận dữ, bước lên chỉ vào Lâm Tiểu Linh vừa mới ra.
“Là con nhỏ đó!”
“Sáng nay tao tận mắt thấy nó vào nhà vệ sinh nam, lúc đó còn tưởng con đĩ này muốn câu đàn ông đấy.”
“Mọi người đoán thế nào?”
“Nửa phút!”
“Chưa đầy nửa phút nó đã ra rồi!”
“...”
Mọi người không để ý đến giọng điệu tục tĩu của người phụ nữ, ánh mắt đổ dồn vào Lâm Tiểu Linh.
Lâm Tiểu Linh vào nhà vệ sinh nam chưa đầy nửa phút đã ra, sau đó vòi nước bị khóa...
Chuyện này, rõ như ban ngày rồi.
“Em... em chỉ là theo thói quen tiết kiệm nước thôi, mà em chỉ khóa một cái, em không có vào nhà vệ sinh nam...”
Lâm Tiểu Linh giải thích.
Mấy ngày không ngủ ngon, tinh thần cô không được tỉnh táo, sau khi đi vệ sinh cũng theo phản xạ khóa vòi nước.
Nhưng cô khóa vòi nước ở nhà vệ sinh nữ, không hề vào nhà vệ sinh nam.
Hoàn toàn không phải như lời người phụ nữ nói!
“Tiết kiệm nước?!”
Người phụ nữ không cho Lâm Tiểu Linh cơ hội nói, hai tay chống nạnh, nước bọt bay tứ tung.
“Tiết kiệm nước thì mày khóa vòi nước nhà vệ sinh nữ đi.”
“Sao lại khóa nhà vệ sinh nam?”
“Bốn cái vòi đấy!”
“Mọi người chính vì lo có người quen tay khóa vòi, mới mở cả bốn cái, hai cái nam hai cái nữ, mày thì hay, khóa xong nhà nữ lại chạy sang nhà nam khóa, thế nào, nghiện khóa vòi nước à?”
“...”
Giọng người phụ nữ rất to.
Và nhiều khi.
To tiếng chính là bên có lý.
“Đúng là đồ tay chân thừa!”
“Mẹ kiếp, sau này chúng ta không có nước nóng uống thì sao?!”
“Phải cho nó một bài học!”
“Nhìn cái mặt nó là biết loại đàn bà lẳng lơ, chắc trong lòng đang mong có mấy thằng đàn ông đến bầu bạn ấy mà...”
“...”
Những người xem kịch cũng tham gia chỉ trích.
Ánh mắt mọi người nhìn về phía Lâm Tiểu Linh cũng dần trở nên lạnh lẽo.
“Em không có...”
Lâm Tiểu Linh giải thích yếu ớt.
Cô bị khí thế của người phụ nữ dọa sợ rồi.
Sợ có người nóng nảy động tay với mình, cô sợ hãi rụt cổ lại.
Cả người trốn sau lưng bạn trai, không dám lên tiếng.
“Hử?”
Dư Tư Hàn bị tiếng ồn đánh thức.
Lông mi cô khẽ run vài cái, từ từ mở mắt ra, liền thấy yết hầu của người đàn ông.
Hơi sững lại.
Rồi nhớ lại chuyện tối qua chen chúc trong một cái chăn với Từ Vạn Lý, vành tai cô đỏ lên với tốc độ mắt thường cũng thấy được.
“Dậy rồi à?”
Bên tai vang lên giọng nói đầy khí lực của người đàn ông.
“Ừm.”
Dư Tư Hàn cúi đầu, đưa tay vuốt mái tóc để che giấu sự ngượng ngùng trong lòng.
Mấy ngày nay, đêm nào cô cũng bị lạnh đến mất ngủ, tối qua uống chút rượu, lâu lắm mới cảm nhận được hơi ấm, lại dựa vào bờ vai rộng lớn của Từ Vạn Lý, lòng đầy cảm giác an toàn.
Cô mơ màng ngủ thiếp đi.
Cho đến khi bị tiếng ồn xung quanh đánh thức, trong lòng vẫn còn vương vấn sự dễ chịu đêm qua.
Nhưng ngay sau đó, từng lời chỉ trích đầy đạo lý đã kéo cô trở về thực tại.
“Cô nói xem phải làm sao.”
“Đừng tưởng trốn sau lưng đàn ông là xong chuyện!”
“Chuyện này phải cho mọi người một lời giải thích.”
“Đúng thế!”
“...”
Mọi người thấy Lâm Tiểu Linh không lên tiếng, lửa giận trong lòng càng lớn.
Mấy người nóng tính xông lên định động tay kéo.
“Khụ khụ!”
Tạ Trung Thử ho khan hai tiếng, đưa tay ra hiệu dừng lại để ngăn màn kịch.
Đến lúc rồi, nên đứng ra làm người tốt rồi.
Trước khi nói, hắn liếc nhìn người phụ nữ dẫn dắt đám đông, hài lòng gật đầu.
“Mọi người đừng trách cô ấy nữa, con người mà, ai chẳng có lúc sai lầm.”
Chỉ một câu nói đơn giản.
Lâm Tiểu Linh vốn đang trốn sau lưng không dám ló mặt, liền thò người ra, ném về phía Tạ Trung Thử một ánh mắt biết ơn.
“?”
Tạ Trung Thử chú ý đến ánh mắt của Lâm Tiểu Linh, hơi sững lại.
Biết ơn rồi à?
Sức chịu đựng tâm lý... có hơi kém nhỉ?
Có lẽ, Lâm Tiểu Linh dễ lừa hơn hắn tưởng.
Tạ Trung Thử có chút kích động, càng nói to hơn.
“Chúng ta không thể vì một sơ suất nhỏ của người ta mà đuổi cô ấy ra khỏi trạm dịch vụ chứ?”
“Thời điểm khó khăn càng cần đoàn kết.”
“Cô bé cũng là vô ý thôi.”
“Không cần thiết phải truy cứu mãi.”
“Tuy nhiên...”
Hắn đổi giọng.
Tạ Trung Thử nhìn về phía Tiêu Hạo, nụ cười trên mặt biến mất.
“Làm sai thì phải chịu phạt, đó là đạo lý học sinh tiểu học cũng biết, mấy cô cậu là sinh viên đại học, không thể không biết chứ?”
“Anh muốn thế nào?”
Tiêu Hạo có linh cảm chẳng lành.
Anh không giỏi nói chuyện vòng vo, cảnh giác nhìn chằm chằm đối phương.
“Không phải tôi muốn thế nào.”
Tạ Trung Thử cười híp mắt sửa lời Tiêu Hạo.
“Là các cô cậu làm sai phải chịu phạt. Coi như các cô cậu còn trẻ không hiểu chuyện, thế này đi, tôi cho các cô cậu hai lựa chọn. Một là ra ngoài thông đường ống, để mọi người có nước dùng...”
“Anh tưởng chúng tôi ngu chắc!”
Mấy người Tiêu Hạo giận dữ.
Bên ngoài nhiệt độ âm hơn ba mươi độ, gió lớn còn có thể nhanh chóng lấy đi thân nhiệt.
Làm việc ngoài trời trong môi trường gió lớn và nhiệt độ thấp thế này, không bị chết cóng thì cũng bị tê cóng.
Hoàn toàn không thể hoàn thành nhiệm vụ thông ống nước.
“Vậy thì chỉ còn cách lấy đồ ăn của các cô cậu ra chia cho mọi người, để bù đắp tổn thất thôi.”
Tạ Trung Thử vẻ mặt bất đắc dĩ.
Hắn đương nhiên biết mấy người Tiêu Hạo không thể nào đồng ý ra ngoài thông ống.
Hắn cần một cái cớ.
Một cái cớ chính đáng để tịch thu đồ ăn của mấy chục sinh viên.
“Mọi người có ý kiến gì không?”
“...”
Mọi người không nói gì, Tiêu Hạo cũng im lặng.
Thấy vậy, ý cười trong mắt Tạ Trung Thử càng đậm.
“Vậy các cô cậu về phòng lấy hết đồ ăn xuống đây, chia cho mọi người đi.”
“Khoan đã.”
Dư Tư Hàn đầy mặt khó hiểu.
“Tại sao tôi phải chia đồ ăn cho mọi người?”
Ngủ một giấc dậy, đồ dự trữ vất vả lắm mới có lại mất sạch?
