Chương 20: Loạn hết cả lên (2)
Khi ý thức quay trở lại, Tô Chiêu đang ngậm một tuýp dinh dưỡng trong miệng.
Cô vẫn nằm trên giường, chăn quấn kín mít, nhưng bên dưới lại trống trơn, chẳng mặc gì cả.
“……”
Muốn chết quá.
Cô vùng vẫy ngồi dậy, người vẫn còn hơi mềm nhũn, nhưng cảm giác nóng bức đã dịu đi đôi chút so với buổi sáng.
Cố nén khó chịu, cô tìm một chiếc quần rộng rãi mặc vào.
Mặc xong quần áo, cô mới dám đẩy cửa phòng ra.
Phòng khách không một bóng người, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu xuống, làm sàn nhà sáng bừng lên.
Ánh mắt cô vô tình lướt qua ban công, rồi đột ngột khựng lại.
Chiếc quần lót của cô đang chễm chệ trên dây phơi, khẽ đung đưa theo gió.
Thẩm Diệu đã giặt nó.
Cô vừa định lao tới giật cái thứ chết tiệt đó xuống thì khóa cửa căn hộ vang lên tiếng “tách” nhẹ.
Thẩm Diệu đã về.
Tay Tô Chiêu khựng lại giữa không trung, theo bản năng giấu ra sau lưng, cố che đi “vật chứng” trên dây phơi.
Thẩm Diệu xách một túi đồ đầy căng bước vào phòng khách.
Hôm nay anh mặc bộ đồ mặc nhà màu xám nhạt, càng tôn lên dáng người cao gầy.
Ánh mắt anh dừng lại trên người Tô Chiêu, khóe môi dường như khẽ cong lên một chút khó nhận ra.
“Ơ, trên Tinh võng chẳng phải có hết rồi sao? Sao còn phải ra ngoài mua?” Tô Chiêu cố đánh trống lảng, giọng khô khốc, pha chút gấp gáp không tự nhiên.
Thẩm Diệu đặt túi đồ lên mặt bàn bếp, thong thả mở dây buộc.
Anh quay người lại, nhìn Tô Chiêu, trong mắt lóe lên vẻ trêu chọc.
“Mua ít nguyên liệu mà trên Tinh võng không có.”
Anh lấy từ trong túi ra một vật tròn vo, màu nâu xám, to bằng nắm tay người lớn, bề mặt nhẵn bóng, lờ mờ thấy những đường vân nhỏ.
Nó trông giống một miếng thịt, nhưng lại không phải.
“Mua ở chợ riêng, trứng của một loài dị thú.”
“Trứng?” Tô Chiêu trợn tròn mắt, nhìn vật đó đầy khó hiểu. Nó chẳng giống trứng chút nào theo như cô biết.
Thẩm Diệu không giải thích thêm, đi thẳng vào bếp.
Anh cầm một con dao sắc, vung lên chém xuống, chẻ đôi cái “trứng” đó.
Mặt cắt lộ ra không phải lòng trắng lòng đỏ, mà là những thớ thịt đỏ trắng xen kẽ, rõ ràng từng đường gân.
“Trứng.” Thẩm Diệu lặp lại, giọng điệu bình thản.
Anh bắt đầu nhanh nhẹn chặt nó thành từng miếng nhỏ.
“Nghe nói có thể bổ sung tinh lực.” Anh nói thêm, không ngẩng đầu lên.
Tô Chiêu bỗng nhiên chợt hiểu ra, nhìn khối thịt đó mà lạnh cả sống lưng.
“Tôi không ăn.” Cô từ chối không chút do dự.
Động tác của Thẩm Diệu khựng lại, anh ngẩng đầu lên, nở một nụ cười.
Nụ cười rất nhạt, nhưng khiến Tô Chiêu cảm thấy ớn lạnh.
“Không được.”
Không lâu sau, một món ăn tỏa mùi hương kỳ lạ được bưng lên bàn.
Những miếng thịt trong đĩa được nấu nướng trông vô cùng hấp dẫn, nhưng Tô Chiêu nhìn nó lại thấy như đang nhìn một bộ dụng cụ tra tấn.
Mặt nạ đau khổ.
Thẩm Diệu ngồi đối diện, ánh mắt dán vào Tô Chiêu, im lặng thúc giục.
Tô Chiêu khó khăn gắp một miếng, thịt vào miệng, mang theo một hương vị độc đáo mà cô chưa từng nếm thử.
Ngoài dự đoán, nó không hề khó ăn, thậm chí có thể nói là khá ngon. Vị dai dai, có chút sần sật.
Nhưng ngon thì ngon, vừa nghĩ đến công dụng của nó, Tô Chiêu lại thấy khó nuốt trôi.
Thẩm Diệu: “Ăn hết đi.”
Tô Chiêu: “……”
Ác ma.
Ăn xong, Tô Chiêu thay một bộ quần áo sạch, chuẩn bị ra ngoài.
Thẩm Diệu tựa vào khung cửa bếp, nhìn động tác của cô, khẽ nhướng mày.
“Em chắc chắn với tình trạng hiện giờ mà vẫn muốn ra ngoài?”
Tô Chiêu: “Tôi thấy khá ổn, ở nhà chán lắm. Tôi muốn đi tìm Chu Dao chơi.”
Cô đã mua một khoang trò chơi, cảm giác nhập vai như mở ra một thế giới mới, khiến cô nghiện luôn.
Dù sao cô cũng xin nghỉ ba ngày, vừa hay có thể nhân cơ hội vào thế giới game thư giãn một chút.
Thẩm Diệu không nói gì, chỉ chậm rãi cởi chiếc cúc đầu tiên trên áo sơ mi.
Ánh mắt Tô Chiêu không khống chế được mà bị hút theo.
Ngay sau đó, chiếc cúc thứ hai cũng được cởi ra.
Cổ áo sơ mi hé mở, để lộ làn da trắng ngần của người đàn ông.
Đường nét rắn rỏi, nhưng lại ẩn chứa một sức căng nội tại, như thể chứa đựng vô vàn sức mạnh.
Hơi thở Tô Chiêu khựng lại.
Thẩm Diệu thong thả cài lại từng chiếc cúc, động tác tao nhã và ung dung.
“Ừm, một chút kích thích cũng không chịu nổi.” Anh nói nhẹ tênh, trong giọng không có chút trêu chọc nào, nhưng lại khiến màng nhĩ Tô Chiêu ù lên.
Mặt Tô Chiêu đỏ bừng, chỉ muốn tìm cái lỗ để chui xuống.
.....
Cuối cùng cô vẫn không ra ngoài được.
Trong phòng ngủ, bầu không khí trở nên vi diệu.
Tô Chiêu ngồi bên giường, người căng cứng, ánh mắt né tránh.
Thẩm Diệu đứng trước mặt cô, bóng anh bao trùm lấy cô.
“Quần sẽ bị bẩn, cởi ra đi.” Giọng người đàn ông trầm thấp vang lên trong phòng.
“Không được, không được.” Tô Chiêu lắc đầu nguầy nguậy, hai tay nắm chặt lưng quần.
Thẩm Diệu không để ý đến sự vùng vẫy của cô, chỉ nghiêm túc suy nghĩ.
“Còn mấy ngày nữa, em có mấy cái quần để thay?”
Tô Chiêu sững người, chưa kịp phản bác thì Thẩm Diệu đã cúi xuống.
“Khoan, khoan đã?” Lời cô còn chưa nói hết.
.....
....
Thẩm Diệu trầm ngâm.
Lần thứ hai cần lâu như vậy, chẳng lẽ lần sau phải dùng cách khác?
