Có zombie!
Đường Cường và Chu Vinh phóng như bay ra sau lưng Nguyên Hy.
【Hy Hy, con zombie này là zombie cấp ba, hạt nhân trong đầu nó có thể bồi bổ cho nhóc con.】
【Bồi bổ gì?】
【Bồi bổ dinh dưỡng, nó là vua zombie, ăn hạt nhân để cao lớn.】
Nguyên Hy cúi xuống nhìn Tiền Đố Đố, hỏi: “Em có suy nghĩ gì về nó không?”
Tiền Đố Đố sững người.
Đường Cường không nhịn được hỏi cô: “Sếp, hai người chênh lệch tuổi lớn quá, không thể nào đâu, mà Đố Đố còn chưa thành niên.”
Thế thì có suy nghĩ gì được, cũng quá mất nhân tính rồi.
Nguyên Hy dùng ánh mắt như nhìn thằng ngốc liếc Đường Cường một cái, mắng: “Ngốc.”
Đường Cường ấm ức, anh ta thấy mình nói không sai mà, sao lại bị mắng.
Đúng lúc này, con zombie vẫn luôn quan sát bọn họ bỗng nhiên há miệng to như chậu máu lao tới.
Chu Vinh thét lên: “Zombie!”
Nguyên Hy cơ thể không động, ánh mắt trầm xuống.
Con zombie lập tức bị một luồng sức mạnh vô hình đánh bay, đập vào tường, cái kệ trước tường bị va biến dạng, tường cũng bị đập lõm.
“Tiền Đố Đố, tiêu diệt nó!”
Tiền Đố Đố chưa kịp phản ứng, con zombie đó lại lao về phía họ, dường như Nguyên Hy đã chọc giận nó.
Tiếng gầm của nó còn dữ dội hơn trước.
Trong khoảnh khắc, zombie đã đến trước mặt Tiền Đố Đố, móng vuốt sắc nhọn ở ngay trước mắt.
Ăn nó ăn nó ăn nó ăn nó…
Con ngươi trắng xám lóe ánh sáng dục vọng.
“Chết đi!”
Tiền Đố Đố nhắm mắt, quát to một tiếng.
Sức mạnh khổng lồ bùng phát từ cơ thể cậu, con zombie trước mặt khựng lại, giây tiếp theo, “bùm”, thân thể zombie nổ tung, biến thành một đám sương máu.
Một viên pha lê màu vàng rơi xuống đất.
【Hy Hy~ đó là hạt nhân của zombie.】
Nguyên Hy giơ tay vung lên, đám sương máu trên không biến mất ngay tức khắc, cô bước tới nhặt viên pha lê dưới đất.
Tiền Đố Đố thử mở mắt, trước mặt bỗng xuất hiện một viên pha lê màu vàng.
Viên pha lê vàng lấp lánh ánh sáng, giống như một viên kẹo quyến rũ, tỏa ra mùi thơm nhẹ, Tiền Đố Đố muốn ăn thử một miếng.
“Chị Nguyên Hy, đây là kẹo gì vậy? Thơm quá.” Cậu hỏi.
Nguyên Hy: “Muốn ăn không?”
Tiền Đố Đố gật đầu: “Muốn ăn.”
“Vậy em cầm đi,” Nguyên Hy đưa hạt nhân cho cậu.
Trẻ con cũng cần bổ sung dinh dưỡng thích hợp, như vậy mới cao lớn được.
“Cảm ơn chị Nguyên Hy~”
Tiền Đố Đố cười nhận lấy hạt nhân, vụng về tháo mặt nạ phòng độc ra, nhét hạt nhân vào miệng.
Cậu cắn hạt nhân kêu giòn tan, cứ như thật sự đang ăn kẹo vậy.
Một viên hạt nhân cậu cắn hai ba miếng là hết.
“Chị Nguyên Hy, kẹo này ngon thật~” Tiền Đố Đố hạnh phúc nheo đôi mắt nhỏ.
“Em thích là được.”
Nguyên Hy nhìn đầu cậu, chìm trong suy nghĩ.
【Thống Tử, trong đầu nó cũng có thứ này đúng không?】
【Đúng vậy, Hy Hy.】
【Bọn zombie cũng muốn ăn thứ trong não nó nhỉ.】
【Zombie cấp cao sẽ hấp thụ hạt nhân cấp cao để mạnh lên.】
Vậy nên những con zombie cấp cao không sợ Tiền Đố Đố sẽ muốn ăn thịt cậu để có được sức mạnh lớn hơn.
Cho nên nhóc con này vẫn là cục cưng đấy.
Tiền Đố Đố lại vụng về đeo mặt nạ phòng độc vào.
Nguyên Hy quay người, thấy hai anh em vẫn còn ôm chặt lấy nhau, mặt đầy dấu hỏi: “Giữa ban ngày ban mặt, hai anh muốn bắt đầu “ưm ưm a a” rồi à?”
Thế nên hai người này thực ra là cốt nhục tương tàn?
Đường Cường: “…”
Chu Vinh: “…”
Hai người nhìn nhau một cái.
Khoảnh khắc sau, “xoạt” một tiếng, hai người liền tách ra, “oẹ”.
Cốt nhục gãy rồi.
“Đói rồi, tìm chỗ ăn cơm thôi.” Nguyên Hy nói.
“Tôi tìm được hai hộp mì ăn liền đây này.”
Chu Vinh giơ hai hộp mì vừa tìm được lên.
Nguyên Hy chê: “Mì ăn liền có gì ngon đâu.”
“Đi, hôm nay chúng ta tổ chức sinh hoạt tập thể — dã ngoại nướng thịt.”
Đường Cường: “???”
Chu Vinh: “???”
…
Trong ngày tận thế, có đồ ăn là một chuyện hạnh phúc, nếu được ăn thịt nướng thì quả là điều không dám nghĩ tới.
Nếu trong ngày tận thế, ở ngoài đường, trên đầu có mái che nắng, dựng bàn nướng thịt, trên bày đủ loại thịt, không chỉ vậy, xung quanh còn đặt vài cái điều hòa năng lượng mặt trời.
Cảnh tượng này, chỉ có trong mơ mới có.
Vị trí Nguyên Hy chọn là chỗ hơi sạch trên đường, mùi hôi thối trong không khí vẫn có thể ngửi rõ.
Điều hòa có tác dụng lọc không khí, trong khoảng không nhỏ bé này, không chỉ nhiệt độ dễ chịu, không khí trong lành, còn có thịt nướng thơm ngon.
Đây đúng là tiên cảnh nhân gian gì thế này!!
Đường Cường và Chu Vinh chảy nước mắt hạnh phúc.
Quả nhiên theo đúng sếp là được ăn ngon uống ngon.
Nguyên Hy: “Bữa này giảm cho các anh năm mươi phần trăm, tính các anh năm mươi điểm tích phân nhé.”
“…”
Đường Cường giơ tay: “Chẳng phải chị nói bao ăn trước đây sao?”
“Ừ, là bao ăn, bữa trưa hôm nay là cơm rang trứng, nếu các anh không ăn thịt nướng, cũng có thể ăn cơm rang trứng.”
Cô là một sếp rất sáng suốt, chưa bao giờ ép nhân viên làm việc trái ý.
Đường Cường: “…” Rút lại nước mắt vừa rồi.
“Tôi muốn ăn!” Chu Vinh sốt sắng giơ tay.
Năm mươi thì năm mươi điểm, anh ta có thể kiếm được!
Nguyên Hy gật đầu: “Ngồi đi.”
Chu Vinh phấn khích tháo mặt nạ phòng độc ngồi xuống.
Ngay lập tức, số điểm tích phân trên thẻ nhân viên cánh tay anh ta hiện thành -145.
Đường Cường đau lòng: “Tiêu dùng trước trả sau hại chết người! Chu Vinh, anh chỉ càng ngày càng lún sâu thôi!”
“Anh ơi, giờ là tận thế rồi,” Chu Vinh không cho là vậy, “em lâu rồi không ăn thịt nướng, em muốn ăn thịt nướng.”
Đường Cường: “…”
Phải rồi, giờ là tận thế, tiêu dùng trước trả sau mới tốt, như vậy bọn họ mới có thể ở chỗ cô ấy làm ruộng dài hạn, không chỉ có ăn có uống có ở, mà còn an toàn.
“Tôi cũng muốn ăn!”
Nghĩ thông suốt, Đường Cường không chút do dự ngồi phịch xuống ghế.
Điểm tích phân cũng biến thành -145.
Ong Nhỏ đậu trên đầu Tiền Đố Đố, gian xảo nói: 【Hy Hy, càng ngày mày càng giống thương nhân xảo quyệt rồi.】
【Ăn cơm phải trả tiền, đó là lẽ đương nhiên, tao đâu phải thương nhân xảo quyệt.】
Nguyên Hy kiên quyết không nhận mình là thương nhân xảo quyệt.
【Rõ ràng tao là tiên nữ xinh đẹp lương thiện được chưa?】
【Hy Hy, mày đúng là hiểu tiên nữ mà.】
【Bớt nói nhảm, mở nhạc lên để vui.】
Ăn cơm sao có thể không có nhạc được.
【Rõ~】
「Sao cũng không bay ra khỏi
thế giới hoa lệ……」
Bản nhạc DJ quen thuộc vang lên, Nguyên Hy hài lòng gật gù cằm.
Chu Vinh đang gắp thịt bị tiếng nhạc đột ngột dọa giật mình, anh ta nhìn Nguyên Hy với vẻ mặt muốn khóc không được.
Sếp ơi, lần sau muốn mở nhạc thì nói trước một tiếng được không, như vậy hù chết người ta!!
Nguyên Hy phớt lờ ánh mắt tố cáo của anh ta: “Nhanh lên cho thịt vào.”
Ăn thịt không tích cực thì não có vấn đề.
Sếp ngang ngược vậy phải làm sao?
Đương nhiên là nhanh tay nướng thịt thôi!
Thịt ba chỉ tươi, thịt bò, thịt cừu, thịt gà, cánh gà… cho xuống hết!
