Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Ngày tận thế thì sao? Xác sống cũng phải làm việc 24/7! > Chương 2

Chương 2

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 2 có bản audio.

Ở đằng xa, đã có người nhìn thấy hai người họ.

Nhanh chóng, một đám người chạy về hướng bọn họ.

Tiền Đố Đố theo bản năng áp sát người về phía Nguyên Hy hơn một chút.

“Đánh chết quái vật!”

Trương Lâm đứng đầu hét lớn một câu, những người phía sau cũng hét theo.

“Đánh chết quái vật!”

Có người bắt đầu chuẩn bị dị năng, bắn về phía Nguyên Hy hai người.

[Bé Thống, đổi một khẩu Gatling]

Nguyên Hy không nhanh không chậm nói với hệ thống.

[Được rồi, Tích Tích]

Giây tiếp theo, tay Nguyên Hy xuất hiện một khẩu Gatling.

Đến đi, lũ khốn, để tao xem, là Gatling của tao cứng, hay thân xác chúng mày cứng.

Nhìn thấy vũ khí trong tay cô, Trương Lâm giật mình, vội vàng dừng bước.

“Mau dừng lại!”

Tất cả mọi người dừng bước.

Trương Lâm dè chừng nhìn vũ khí trong tay Nguyên Hy, trong lòng nghĩ thầm, trước đây chưa thấy Nguyên Hy này dùng vũ khí nhiệt, chẳng lẽ cô ta là người có dị năng không gian.

“Nguyên Hy, chúng tôi chỉ cần Tiền Đố Đố, cô giao hắn cho tôi, cô có thể tùy ý rời đi.”

Trương Lâm hét lớn.

Nguyên Hy xoay nòng súng, chĩa về phía khu đất trống bên cạnh mà bắn quét.

Tiếng súng lớn làm Tiền Đố Đố sợ quá ôm chặt lấy chân Nguyên Hy.

Trương Lâm bên kia càng sợ đến nỗi ôm đầu ngồi xổm dưới đất.

Sau một hồi súng nổ, Nguyên Hy chĩa nòng súng về phía Trương Lâm bọn họ, bình tĩnh nói: “Anh vừa nói gì, tôi không nghe thấy, anh nói lại lần nữa.”

Trương Lâm: “……”

Đây là uy hiếp, đúng chuẩn uy hiếp mà.

Đối mặt với khẩu Gatling hung hãn, Trương Lâm bọn họ cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Lỡ không cẩn thận nó quét vào người họ thì xong đời.

Trương Lâm cố gắng nói lý với Nguyên Hy: “Nguyên Hy, Tiền Đố Đố là zombie, nó là kẻ dị loại, sớm muộn gì nó cũng sẽ cắn người…”

Đoàng đoàng đoàng…

Lại một trận súng nổ.

Trương Lâm sợ đến suýt tè ra quần.

Mẹ nó, cái con nhỏ này rốt cuộc là ngoại đạo kiểu gì, sao không nói một câu đã nổ súng.

Nguyên Hy một tay xách Gatling, một tay ngoáy tai: “Anh vừa nói gì, tôi không nghe thấy.”

“Chẹp~súng này bắn vào thịt nghe tiếng mới hay.”

“!!!”

Xoẹt một tiếng, một đám người lập tức tách thành hai hàng đứng, giữa chừa ra một con đường thênh thang.

Biết điều.

Nguyên Hy vác khẩu Gatling vừa nặng vừa to lên vai, bờ vai gầy yếu và thứ vũ khí sát thương như vậy lại có cảm giác hài hòa lạ.

[Bé Thống, cho một chiếc xe]

[Vâng ạ]

Giây tiếp theo, bên cạnh Nguyên Hy xuất hiện một chiếc xe tải nhỏ hiệu Mỗ Linh Hoằng Quang.

Hiện trường càng thêm yên tĩnh.

Trương Lâm kinh hãi, xem ra Nguyên Hy này đúng là người có dị năng không gian.

Tiền Đố Đố nhìn Nguyên Hy với vẻ sùng bái.

Bây giờ Nguyên Hy trong mắt cậu bé, thân ảnh càng thêm vĩ ngạn.

Có thể biến ra xe, chị gái giỏi quá!

[……Bé Thống, không giải thích một chút sao, tại sao lại là xe này?]

Không cho một chiếc SUV, ít nhất cũng phải cho một siêu xe chứ.

Xe tải nhỏ?!

Cô ta đẳng cấp gì, xe tải nhỏ đẳng cấp gì, có xứng không?

[Tích Tích, xe này được gia cố rồi, cứng cáp lắm! Vừa chịu đâm vừa chạy ngon!]

Bé Ong giải thích.

Thôi được, xe tải nhỏ thì xe tải nhỏ, chỉ cần hiệu suất ngon lành, Nguyên Hy miễn cưỡng tha thứ cho ngoại hình không được đẹp lắm.

Nguyên Hy xách một phát Tiền Đố Đố lên, nhét cậu vào trong xe, lại thu Gatling lại, bước một bước dài, lên xe.

Nguyên Hy vặn chìa khóa xe, xe tải nhỏ khởi động, xuất phát.

Trương Lâm và mọi người không dám động đậy, trân trối nhìn cô lái xe rời đi.

Đợi xe chạy xa hơn một chút, có người chất vấn.

“Cứ để cô ta đi như vậy sao?”

Trương Lâm hỏi lại: “Không để cô ta đi, anh có đánh lại cô ta không?”

Người đó không nói nữa.

Trương Lâm nhìn về xa, cười lạnh: “Đợi cô ta ra ngoài, lũ zombie bên ngoài sẽ dạy cho cô ta một bài học.”

Căn cứ người sống sót của bọn họ, tuy vật tư không được dồi dào lắm, nhưng căn cứ này có vũ khí bí mật lớn nhất.

Đó là zombie chưa bao giờ đến gần chỗ bọn họ.

Nhưng Trương Lâm không biết rằng, nguyên nhân lũ zombie bên ngoài không đến gần đây là vì ở đây có tồn tại mà chúng kiêng dè.

Nguyên Hy lái xe rất điên cuồng, đem xe tải nhỏ chạy như siêu xe.

Tiền Đố Đố ngồi ghế phụ lái, cơ thể ép sát vào lưng ghế, tay nhỏ nắm chặt hai bên ghế, mặt nhỏ căng thẳng.

Cậu rất sợ bị văng ra ngoài.

Nguyên Hy một đường phóng nhanh nhanh chóng đến cửa căn cứ.

Nói là cửa lớn, cũng chỉ là vài cây gỗ làm thành một cái cọc gỗ mà thôi.

Nguyên Hy dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn người canh gác ở cửa.

Cô suýt quên mất, còn một người chưa xử lý.

Đào Tinh Tinh khi thấy người trong xe là Nguyên Hy thì sững người.

Nguyên Hy sao lại ở đây?

Những người đó chẳng lẽ không bắt cô ta sao?

Đào Tinh Tinh không kịp suy nghĩ nhiều, cô ta chĩa khẩu súng trong tay vào Nguyên Hy, bóp cò.

Nguyên Hy nghiêng đầu, tránh được viên đạn của cô ta.

Đạn bắn vào xe, phát ra tiếng kêu.

Tiền Đố Đố ngồi trong xe bị dọa sợ người run lên hai cái.

Cậu vội vàng trượt khỏi ghế, muốn xem tình hình của Nguyên Hy.

Nguyên Hy thân hình di chuyển nhanh chóng, khi Đào Tinh Tinh còn chưa kịp phản ứng, cướp lấy khẩu súng trong tay cô ta, và chĩa nòng súng vào đầu cô ta.

“Này, girl, cô game over rồi”

Giọng nữ trầm thấp vang lên bên tai Đào Tinh Tinh.

Nguyên Hy cười nhe răng, nụ cười khát máu tàn nhẫn, ngón tay thon dài nhanh chóng bóp cò.

Đoàng! Đào Tinh Tinh trợn mắt, ngã xuống đất.

Bé Ong bên cạnh vỗ tay điên cuồng.

[Tích Tích! Đẹp trai quá!]

Đào Tinh Tinh là người mà chị gái Tiền Lâm của Tiền Đố Đố cứu khi ra ngoài giết zombie và mang về.

Tiền Lâm đã chết làm sao có thể nghĩ rằng, người cô cứu với lòng tốt lại muốn hại chết em trai mình.

Mọi chuyện xảy ra nhanh chóng, nhanh đến nỗi người đàn ông ngồi cạnh Đào Tinh Tinh còn chưa kịp phản ứng, cô ta đã tèo rồi.

Nguyên Hy chĩa nòng súng vào người đàn ông bên cạnh, nhàn nhạt nói: “Mở cửa.”

Người đàn ông sợ đến run rẩy toàn thân, không nói hai lời, nhanh chóng chạy ra mở cửa.

Sợ chậm một bước, Nguyên Hy sẽ nổ một phát vào đầu anh ta.

“Cảm ơn.”

Nguyên Hy tâm trạng tốt, quay người về xe tải nhỏ, thì thấy Tiền Đố Đố đứng ở cửa xe ngốc ngốc nhìn mình.

“Em chạy lung tung gì đấy, về chỗ ngồi cho tử tế.”

Nghe lời Nguyên Hy, Tiền Đố Đố hồi thần, chân tay bò về chỗ mình ngồi yên.

Nguyên Hy lên xe, khởi động xe tải nhỏ, lái xe ra khỏi căn cứ.

Bé Ong bay lên đầu Tiền Đố Đố đậu.

Cậu bé mềm mại dễ thương đỉnh đầu một chú ong tròn vo, nhìn thế nào cũng thấy dễ thương.

[Tích Tích, điểm bắt đầu gieo trồng ngay bên cạnh khu nghỉ dưỡng này — thôn Khê Lưu]

[Khoảng cách bao lâu?]

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn