Bên kia, hai chiếc xe việt dã đang tiến về khu công nghiệp.
Trong xe.
“Nóng quá,” Ngô Trung Kỳ vừa phe phẩy quạt vừa ca thán, “Cái thời tiết chết tiệt này, nắng nóng gay gắt thế này, chẳng lẽ lại còn có cực hạn, động đất, mưa axit, sóng thần mấy thảm họa thiên nhiên như trong tiểu thuyết viết à?”
“Tận thế mà có zombie rồi, cậu nghĩ mấy thứ đó không có à?” Từ Lỗi ngồi bên cạnh lườm một cái.
Dù thảm họa thiên nhiên đã tới, nhưng may là bọn họ – những người đã thức tỉnh dị năng – thể chất đã khác hẳn người thường.
Chịu nóng chịu lạnh tốt hơn, nên mới dám ra ngoài làm nhiệm vụ dưới nhiệt độ cao như vậy.
Từ Lỗi: “Nói ít thôi, tiết kiệm nước.”
Lục Hiên đang lái xe là dị năng giả hệ Thủy cấp ba, tự tin đáp: “Trung Kỳ, muốn nói gì thì nói, tôi có nước mà.”
“Cậu cứ chiều nó đi,” Hàn An An ngồi ở ghế phụ lái trêu chọc.
Từ Lỗi phụt cười thành tiếng.
Bầu không khí trong xe trở nên nhẹ nhàng.
Từ Lỗi chống tay lên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Một lúc sau, cậu ta thắc mắc: “Sao tôi thấy xung quanh đây chẳng có con zombie nào nhỉ?”
Suốt quãng đường lái tới, trên đường chẳng thấy một con zombie nào.
“Hôm nay zombie đều kéo đến Phúc Nguyên Căn Cứ rồi,” Ngô Trung Kỳ nói.
“Cậu nói y như thể zombie đi chợ ở Phúc Nguyên Căn Cứ ấy,” Hàn An An phụt cười, đôi mắt phượng xinh đẹp thoáng ẩn hiện vài phần cao ngạo.
Ngô Trung Kỳ: “Chẳng phải đi chợ là gì? Zombie tấn công căn cứ sống sót của con người thì cũng như đi ăn vậy.”
“An An, cậu chắc chắn khu công nghiệp này không có zombie?” Lục Hiên hỏi: “Khu công nghiệp đó cách Phúc Nguyên Căn Cứ rất gần mà.”
“Chính vì gần nên zombie ở đó đều đến Phúc Nguyên Căn Cứ.”
Hàn An An hất cằm, tự tin nói: “Tôi bao giờ đưa ra quyết định sai đâu.”
“Bây giờ chúng ta đi, chắc chắn ở đó không có zombie.”
Ngô Trung Kỳ thò người sang vỗ vai Lục Hiên: “Cậu dám nghi ngờ quyết định của An An – cô cá chép may mắn của chúng ta à?”
Lục Hiên kêu oan: “Tôi có đâu!”
Từ Lỗi cũng bồi thêm một phát: “Dám nghi ngờ công chúa nhỏ An An của chúng ta, Lục Hiên cậu không muốn sống nữa hả?”
“An An, đừng nghe bọn họ nói bậy, tôi không hề nghi ngờ cậu, tôi hoàn toàn tin tưởng cậu mà!” Lục Hiên vội vàng giải thích.
Hàn An An cười đầy vẻ đắc ý, cố tình nói: “Hừm – tôi xem xét có nên tha cho cậu không đã.”
“An An, tôi biết lỗi rồi mà ~” Gương mặt non choại của Lục Hiên nhăn nhó.
“Ha ha ha…”
Ba người Hàn An An không nhịn được cười, Lục Hiên liếc nhìn gương mặt tươi cười kiều diễm của Hàn An An, khóe miệng vô thức cong lên.
Hai chiếc xe suốt đường đi không gặp trở ngại gì, tiến thẳng đến khu công nghiệp.
Mấy người còn chưa xuống xe, một mùi thối nồng nặc xộc thẳng qua cửa sổ vào mũi họ.
“Ọe… tôi… ọe…” Ngô Trung Kỳ vội vàng đóng cửa sổ.
Từ Lỗi: “Đệt, thối thế này… ọe…”
Hàn An An và Lục Hiên cũng bị mùi thối làm cho muốn nôn.
Cửa sổ xe đều được đóng lại, mùi thối xông lên mới bị ngăn cách.
“Trời ơi, cái nhà máy này là bể phân à, sao thối thế!”
Từ Lỗi cảm thấy mình sắp ngất vì mùi thối.
“An An, cậu chắc đây là nhà máy cơ khí chứ?” Ngô Trung Kỳ hỏi: “Sao lại thối thế này!”
Sắc mặt Hàn An An không được tốt lắm: “Cậu không nhìn tên ở cửa à? Ở đó chẳng phải ghi nhà máy cơ khí đó sao!”
Chỗ họ đỗ xe là một nhà máy chuyên sản xuất thiết bị xử lý nước thải, mục đích của họ cũng là lấy thiết bị trong đó.
“Nhưng sao lại thối thế nhỉ?” Ngô Trung Kỳ: “An An, cậu có mặt nạ phòng độc không? Phát cho mỗi đứa một cái.”
“Nếu không có mặt nạ phòng độc, chúng ta không xuống được.”
Sắc mặt Hàn An An càng khó coi hơn, thầm ghi sổ cho Ngô Trung Kỳ một bút trong lòng.
Muốn đồ của tôi mà thái độ lại tệ thế.
Tuy cô hơi khó chịu vì Ngô Trung Kỳ dùng giọng mệnh lệnh với mình, nhưng vẫn lấy mặt nạ phòng độc ra.
“Mấy cậu đừng làm hỏng đấy, tôi cũng chẳng có nhiều mặt nạ phòng độc đâu.”
Hàn An An cười gượng, cô lấy 8 cái mặt nạ phòng độc từ không gian ra, phát mỗi người một cái, mấy cái còn lại đưa cho Ngô Trung Kỳ: “Cậu đưa mấy cái mặt nạ này cho mấy anh em ở xe sau.”
Ngô Trung Kỳ: “Tuân lệnh! Thưa công chúa An An yêu quý của tôi!”
Từ Lỗi: “Thiên thần nhỏ An An, không có cậu, chúng tôi sống thế nào đây!”
Lục Hiên: “Không sống nổi luôn ấy!”
Mấy người cười hì hì tâng bốc.
“Biết nịnh ghê, mau đeo vào rồi xuống đi,” Hàn An An nũng nịu quát, “Đeo mặt nạ vào nhanh, rồi xuống. Nếu lũ zombie quay lại, chúng ta tiêu đời.”
“Nhanh, nhanh, nhanh.”
Tám người nhanh chóng xuống xe, đeo mặt nạ phòng độc bước vào.
Dù có mặt nạ phòng độc, nhưng mùi thối nồng nặc vẫn vương vấn.
Hàn An An dẫn đầu mọi người vào xưởng. Khi bước vào xưởng rộng rãi, cả nhóm lập tức bị cảnh tượng bên trong làm cho chấn động.
Khắp nơi là xác zombie, dưới nhiệt độ cao, những cái xác đó đã thối rữa, mưng mủ, bốc mùi.
Hàn An An sững người, như chợt nhớ ra điều gì, vội vàng chạy ra ngoài, đến những nhà máy khác để kiểm tra, cũng đều y như vậy.
Tám người đi khắp toàn bộ khu công nghiệp, phát hiện tình trạng đều như thế.
Từ Lỗi tìm một cây gậy, khều lật một cái đầu zombie gần đó, nhưng không thấy hạt nhân tinh thể.
“Là đội nào đã từng đến đây vậy?”
Lục Hiên tặc lưỡi: “Ở đây nhiều zombie như vậy mà đều bị giết sạch, kẻ đến chắc chắn là dị năng giả cao cấp.”
“Nhưng không nghe nói ai có trình độ đó,” Ngô Trung Kỳ đầu óc linh hoạt, “Không biết bệnh viện lần trước cũng là do nhóm đó làm không.”
“Tò mò là người của căn cứ nào.”
“Khoan đã…” Lục Hiên phát hiện ra điểm mù: “Zombie ở đây đều bị giết hết rồi, vậy Phúc Nguyên Căn Cứ sẽ không bị zombie tấn công nữa đúng không.”
Từ Lỗi: “Hình như là vậy.”
Lục Hiên ngơ ngác: “Thế thì đội trưởng không cần phải di tản mấy người kia nữa?”
Hình như là vậy…
“Thôi, đừng nói nữa. Chúng ta mau lấy thứ cần lấy rồi về thôi.” Sắc mặt Hàn An An tối sầm, cô có cảm giác mọi việc đang tuột khỏi tầm kiểm soát.
Giọng Hàn An An không tự chủ mà trở nên the thé: “Đừng lãng phí thời gian ở đây.”
Mấy người kia nhìn nhau, không nói thêm, quay trở lại xưởng đầu tiên để lấy thiết bị xử lý nước thải.
Thiết bị được Hàn An An thu vào không gian.
Tất cả trở về xe.
Hàn An An nói: “Chúng ta đến Phúc Nguyên Căn Cứ một chuyến.”
Lục Hiên ngạc nhiên nhìn cô: “Đến Phúc Nguyên Căn Cứ làm gì?”
“Đúng thế, đến đó làm gì?” Ngô Trung Kỳ rướn người lên: “Nếu chúng ta đoán sai mà gặp zombie thì sao?”
“Tôi bảo đi là đi,” Hàn An An mặt nặng, “Từ trước tới giờ tôi có hại cậu bao giờ không?”
Lần đầu nghe thấy giọng cô cứng rắn như vậy, Lục Hiên và Ngô Trung Kỳ đều sững lại.
Không khí trở nên vi diệu, Từ Lỗi ra tay hòa giải.
“Được rồi, được rồi, qua xem một chút cũng được mà, An An đâu có hại chúng ta.”
“Ừm… vậy đến Phúc Nguyên Căn Cứ đi.”
Lục Hiên nổ máy xe, lái về hướng Phúc Nguyên Căn Cứ.
