Chương 91: Hùng chủ cố ý
A Tháp Nhĩ cầm dinh dưỡng tố xong liền đóng cửa lại, không cho Taylor cơ hội nhìn trộm văn phòng của mình.
Dù hùng chủ đến tìm anh không phải chuyện gì bí mật lắm, nhưng A Tháp Nhĩ không muốn bất kỳ từ trùng nào khác nhìn thấy Quân Minh.
Dù là phó quan anh tin tưởng.
Ích kỷ cũng được, thế nào cũng được.
A Tháp Nhĩ chỉ hy vọng trước khi hùng chủ tỏ ra hứng thú với những từ trùng khác, thì trong mắt hùng chủ chỉ có mình anh.
“Hùng chủ, đây là loại dinh dưỡng tố đắt nhất quân bộ, hương vị được mô phỏng theo trái cây tự nhiên.”
“Hùng chủ nếm thử xem có chấp nhận được không.”
Quân Minh nhận lấy dinh dưỡng tố từ tay A Tháp Nhĩ, một ống nhỏ xíu, chỉ dài bằng ngón trỏ của Quân Minh, là chất bán lỏng hơi sánh.
Với lòng hiếu kỳ lớn, Quân Minh mở nắp đặt dưới mũi ngửi thử, chẳng ngửi thấy mùi gì.
A Tháp Nhĩ căng thẳng nhìn từng động tác của Quân Minh.
Dù sao dạ dày hùng trùng đều yếu ớt, A Tháp Nhĩ cũng sợ Quân Minh không chịu nổi mùi vị dinh dưỡng tố.
Quân Minh đưa dinh dưỡng tố lên miệng, thử uống một ngụm.
Ngay khi vào miệng, Quân Minh suýt không nhịn được, muốn phun ra, nhưng đã bị anh nuốt ngược lại.
Nói thế nào nhỉ...
Trong miệng không phải chất lỏng mát lạnh, mà giống như cặn bã của thức ăn gì đó, trộn lẫn với những hạt rắn không biết là gì, nhầy nhụa.
Còn hơi vướng cổ họng.
Mà mùi vị cũng rất kỳ lạ, nói là mô phỏng theo trái cây tự nhiên, nhưng chẳng liên quan gì đến trái cây.
Cứ như hạt quả đã lên men từ rất rất lâu.
Với suy nghĩ đã uống thì uống, Quân Minh cố gắng đè nén phản ứng sinh lý muốn nôn, cùng với nửa ống còn lại trong dinh dưỡng tố, cố gắng ngửa cổ nuốt xuống.
Nuốt xong, thấy biểu cảm Quân Minh cứng đờ, A Tháp Nhĩ vội vàng đưa cho Quân Minh ly nước đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Quân Minh uống một ngụm lớn, làm tan đi mùi vị kỳ lạ trong miệng và cảm giác như còn đọng lại nơi cuống lưỡi.
Uống hết một cốc nước, mùi vị kỳ lạ trong miệng Quân Minh mới giảm bớt phần nào.
Thấy A Tháp Nhĩ căng thẳng nhìn chằm chằm bên cạnh, Quân Minh kéo A Tháp Nhĩ một cái, ấn gáy A Tháp Nhĩ xuống mà hôn.
Một nụ hôn sâu sau đó, mới buông A Tháp Nhĩ ra.
“Mùi vị kỳ quá, hôn A Tháp Nhĩ ngọt ngào một chút, cho hết mùi.”
Nhưng dinh dưỡng tố ấy sau khi xuống bụng, đúng là rất có tác dụng.
Quân Minh cảm thấy dinh dưỡng tố trong bụng mình dần dần phình to ra.
Không còn cảm giác đói nữa, cứ như ăn no căng vậy.
“Hùng chủ lần sau đừng uống thứ này nữa.”
A Tháp Nhĩ vẫn không tán thành hành động của Quân Minh.
“Được, được, được.”
Quân Minh gật đầu liên tục.
Nếu đây là Lam Tinh, thì Quân Minh đương nhiên không có ý kiến gì với việc uống dinh dưỡng tố, dù sao vật chất thiếu thốn, thức ăn là tài nguyên quý giá.
Nhưng bây giờ là ở chủ tinh của tộc Trùng.
Không có khổ mà cố chịu.
“A Tháp Nhĩ ăn cơm đi, tôi nhìn anh.”
Quân Minh ấn A Tháp Nhĩ ngồi xuống ghế, rồi ngồi đối diện A Tháp Nhĩ, chống cằm nhìn A Tháp Nhĩ.
A Tháp Nhĩ lúc đầu còn ăn rất tự nhiên, động tác thanh lịch không kém phần nhanh nhẹn, ngay cả ăn cơm cũng rất đẹp mắt.
Dưới ánh mắt chăm chú của Quân Minh, A Tháp Nhĩ dần trở nên hơi lúng túng.
Vừa rồi một miếng đó có ăn nhiều quá không? Vừa rồi miếng thịt đó có cắt to quá không? Vừa rồi động tác có thô lỗ quá không?
...
Không ngừng suy nghĩ lung tung.
“A Tháp Nhĩ ăn cơm đi, tập trung một chút, đừng nghĩ linh tinh.”
“A Tháp Nhĩ thế nào tôi cũng thích.”
Thấy sự lúng túng của A Tháp Nhĩ dần lộ ra trên mặt, Quân Minh không nhịn được lên tiếng nhắc nhở.
Bị nói trúng tim đen, A Tháp Nhĩ càng không dám ngẩng đầu lên.
Chỉ có điều mức độ tập trung khi ăn cơm quả thực cao hơn nhiều.
Cuối cùng chỉ còn lại miếng trái cây Quân Minh cắt từ sáng, mỗi loại đều có một ít, đều được cắt tỉ mỉ thành từng miếng bằng nhau.
A Tháp Nhĩ cầm nĩa, xiên một miếng, đưa đến bên miệng Quân Minh.
“Hùng chủ cũng ăn đi.”
Quân Minh há miệng cắn một nửa miếng trái cây trên nĩa, kết quả là một miếng táo chua.
Quân Minh không nhịn được tự véo mình một cái dưới gầm bàn, kiềm chế biểu cảm dữ tợn, cố gắng nuốt xuống với vẻ mặt vô cảm.
“A Tháp Nhĩ cũng nếm thử đi.”
A Tháp Nhĩ nhìn miếng trái cây trên nĩa đã bị Quân Minh cắn mất nửa, mặt hơi đỏ, lưỡi cuộn một cái đã đưa miếng trái cây vào miệng.
Quân Minh chờ đợi nhìn A Tháp Nhĩ, muốn xem A Tháp Nhĩ bị chua đến mức nào.
Kết quả A Tháp Nhĩ mặt không biểu cảm, thậm chí còn đang cười trộm.
“Ngon không?”
Quân Minh thăm dò mở miệng.
“Rất ngọt.”
A Tháp Nhĩ nói miếng trái cây ăn ngọt, nhưng anh cười còn ngọt hơn.
Câu đến tâm thần Quân Minh dao động.
“Thật hay giả?”
Quân Minh rất băn khoăn, kỳ lạ nhìn những miếng trái cây đó.
Chẳng lẽ cùng một miếng trái cây mà chỗ khác nhau độ ngọt cũng khác? Hay là vị giác của anh có vấn đề?
Đang nghĩ, thì nghe A Tháp Nhĩ “ưm...” một tiếng.
Thì ra vừa rồi A Tháp Nhĩ chỉ nghĩ miếng trái cây đó là Quân Minh đã cắn qua, hoàn toàn không để ý mùi vị của nó, bây giờ vị chua trào lên, làm A Tháp Nhĩ không nhịn được phát ra tiếng vì chua.
Dù bị chua, A Tháp Nhĩ cũng chỉ hơi mím môi, nhắm mắt lại.
Vẫn rất đẹp.
Quân Minh vội xiên một miếng trái cây khác.
“Ăn miếng khác để lấp vị chua này đi.”
A Tháp Nhĩ cắn miếng trái cây khác Quân Minh xiên cho anh, đè xuống vị chua, mới dễ chịu hơn.
“Hùng chủ cố ý.”
Nhận ra, A Tháp Nhĩ oán trách Quân Minh.
“Hùng chủ ăn phải vị chua còn không nói, cố ý muốn xem tôi bị chua.”
Quân Minh không nhịn được cười.
“Sao A Tháp Nhĩ biết tôi cố ý?”
“Thôi, lần sau không thế nữa.”
“Sau này đồ ngọt mới cho A Tháp Nhĩ ăn.”
A Tháp Nhĩ nghe câu này, đột nhiên nghĩ đến điều gì, liếc Quân Minh một cái, trong miệng nhỏ giọng nói:
“Thứ ngọt nhất không phải là hùng chủ sao?”
Quân Minh đương nhiên nghe rõ mồn một.
“Gì cơ?”
Quân Minh cố ý tăng âm lượng.
“A Tháp Nhĩ nói muốn ăn tôi?”
A Tháp Nhĩ nghe câu này, lập tức ngượng ngùng, sờ chỗ này đụng chỗ kia, cả người không thoải mái.
“Không... không có.”
“Không phải ý đó.”
“Hùng chủ ăn nhanh đi.”
Cuối cùng A Tháp Nhĩ thực sự không biết nói thế nào với Quân Minh, đành xiên một miếng trái cây nhét vào miệng Quân Minh, ngăn động tác nói chuyện của Quân Minh.
Quân Minh cũng không phản kháng, chỉ ngồi tại chỗ, nhìn A Tháp Nhĩ mỉm cười.
Cuối cùng cũng ăn xong bữa trưa.
Quân Minh mấy ngày nay đã hình thành thói quen ngủ trưa, bây giờ thực sự hơi buồn ngủ.
“Hùng chủ, trong văn phòng có một phòng trong, là phòng nghỉ, có giường.”
“Hùng chủ ngủ một lát đi.”
Quân Minh ngáp một cái, gật đầu liên tục.
“A Tháp Nhĩ có bận không?”
“Nếu không bận, ngủ cùng tôi một lát nhé.”
