Chương 4: Xác sống kéo đến
Sau nhiều ngày tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng Lý Thụy cũng tìm được một ít thức ăn. Tuy không nhiều nhưng đủ để cầm cự một thời gian. Dạo gần đây, xác sống ở khu vực xung quanh ngày càng nhiều, chẳng biết từ đâu kéo đến, khiến việc ra ngoài mỗi ngày của anh bị hạn chế khá nhiều. Anh cũng nên rời khỏi nơi này thôi.
Mấy hôm nay may mắn thật, hầu hết mọi nơi đều mất điện, cuối cùng anh cũng tìm được một chỗ có điện. Sạc pin cho điện thoại, dựa vào bản đồ trên điện thoại, anh thuận lợi vạch ra lộ trình về quê.
Vì điện thoại của Lý Thụy dùng đã lâu, kể cả không dùng đến thì pin cũng sẽ cạn dần. Trước đây anh cứ tiếc tiền không chịu thay, giờ thì thứ vô dụng nhất chính là tiền.
Mỗi khi đêm khuya tĩnh lặng, Lý Thụy lại nhớ đến cha mẹ mình. Chẳng có cách nào để liên lạc với họ, càng nghĩ càng bất an, thôi thì đừng nghĩ nữa. Với lại, anh phát hiện ra rằng ngoài người đàn ông gặp vài hôm trước ra, anh chưa gặp thêm bất kỳ ai khác, cứ như tất cả mọi người đã biến mất chỉ sau một đêm.
Với cả tại sao thế giới này lại đột nhiên xuất hiện xác sống? Đã có xác sống rồi, vậy thì sao không có ai biến dị mà có được siêu năng lực hay gì đó? Nếu có siêu năng lực, anh đâu đến nỗi phải sống khổ sở thế này. Những nghi ngờ và bất an này cứ quẩn quanh trong đầu Lý Thụy, không sao thoát ra được, rồi anh chìm vào giấc ngủ.
Nửa đêm, Lý Thụy bị tiếng động bên ngoài đánh thức. Vô số tiếng bước chân và tiếng rên rỉ đau đớn ồn ào đến mức không thể nào nhắm mắt nổi. Anh bò dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy một đám đông xác sống đang lang thang bên ngoài, đen kịt một vùng, không thể nào đếm nổi số lượng. Có vẻ vì quá đông nên chúng bị dồn ép vào bên trong các tòa nhà.
May là Lý Thụy đang ở tầng ba, nhưng đã có xác sống tiến về phía này. Nếu có một đám đông xác sống chặn kín bên dưới thì không ra ngoài được mất.
Nghĩ đến vấn đề này, Lý Thụy vội vàng thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.
Đồ đạc không nhiều, hai cái túi là đựng hết, còn một cái túi nữa là mấy hôm nay anh nhặt được, đựng được khá nhiều thứ, chỉ có điều vải hơi mỏng.
Theo tình hình hiện tại, chỉ có thể đi ngược hướng với đám xác sống. Nhưng vấn đề là không biết phía trước còn bao nhiêu xác sống đang kéo đến nữa. Còn nếu đi lùi về sau thì chẳng phải là sẽ bị cả đám xác sống đó đuổi theo suốt hay sao? Chỉ có đợi đến khi trời sáng, chúng tản ra hết thì mới quyết định được. Việc cấp bách bây giờ là tìm một chỗ an toàn để tránh.
Ra khỏi cửa, màn đêm thật dày đặc.
Lý Thụy thấy xác sống lúc này không nhiều, cố hết sức lách tránh sự chú ý của chúng. Anh nhắm vào một căn nhà nhỏ hai tầng cách đó không xa.
Dù bên dưới có bị xác sống vây kín, anh vẫn có thể trèo sang tòa nhà bên cạnh hoặc nhảy thẳng xuống để chạy thoát, hơn nữa tầm nhìn cũng rộng hơn, dễ quan sát tình hình hơn.
Lý Thụy chờ đúng thời cơ, lúc đám xác sống không để ý liền nhanh chóng xông qua. Phía trước là một ngã tư, lúc này ngay trước mặt có bảy tám con xác sống đang lang thang, và chúng phát hiện ra anh ngay lập tức, lập tức lao về phía anh. Chỉ còn cách rẽ phải để né.
Ngay khi Lý Thụy chạy về bên phải, anh dường như thấy một người bị xác sống vây phía sau, dáng vẻ có hơi quen, có vẻ là một người đàn ông. Nhưng lúc này chẳng còn thời gian mà quan tâm, anh phải nhanh chóng chạy đến tòa nhà kia, xác sống xung quanh ngày càng nhiều rồi.
Lý Thụy chạy rất nhanh, hoàn toàn không để ý phía sau mình, không biết từ lúc nào đã có một người đi theo.
Lý Thụy vất vả lắm mới thoát được một số, lại có thêm xác sống mới dần dần kéo đến. Có vài con đã phát hiện ra anh, đang chạy về phía anh. May là sắp đến đích rồi.
Vài bước dài, cánh cửa đã ở ngay trước mắt.
Lý Thụy nhanh chóng cầm thanh xà beng trong tay, dùng lực đập gãy ổ khóa. Vừa bước vào cửa, đang định lấy đồ chặn cửa lại thì đột nhiên bị một con xác sống béo phì kinh tởm lao tới. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, căn phòng lại tối, anh hoàn toàn không kịp phản ứng, bị con xác sống đó vật ngã xuống đất.
Ngay khi chạm đất, Lý Thụy vội vàng giơ thanh xà beng lên chắn trước người. Con xác sống vừa hay cắn ngay vào thanh xà beng. Anh nghiến răng chịu đựng, cố hết sức chống đỡ, giằng co với con xác sống.
Con xác sống này to lớn hơn Lý Thụy nhiều, còn đè lên người anh. Mắt thấy khuôn mặt con xác sống càng lúc càng gần, tay nó vẫn bám chặt lấy thanh xà beng, khiến Lý Thụy không thể rút ra để đánh nó. Điều quan trọng nhất là cửa vẫn chưa đóng, xác sống bên ngoài sắp kéo đến nơi rồi. Sức lực dần cạn kiệt, cánh tay chống đỡ trước người bắt đầu tê dại, miệng con xác sống đang cắn thanh xà beng gần như sắp chạm vào mặt anh.
Lý Thụy thậm chí có thể cảm nhận được nước bọt kinh tởm của con xác sống rơi lên mặt mình.
Anh dùng hết sức giãy giụa, chỉ kéo xa được một chút khoảng cách giữa hai khuôn mặt. Lý Thụy hoàn toàn không thể lay chuyển con xác sống to lớn này dù chỉ một chút. Mồ hôi lấm tấm không ngừng chảy trên trán. Ngay khi anh sắp không chịu nổi nữa, hình như có thứ gì đó từ cửa bước vào.
Tiếng bước chân lạ và cái bóng ngày càng gần.
Lý Thụy tuyệt vọng, sức lực dần cạn kiệt. Xem ra hôm nay anh thật sự sẽ chết ở đây rồi. Ít nhất cũng hy vọng không bị gặm đến mức quá khó coi. Vừa nhắm mắt lại, con xác sống đang đè trên người anh đột nhiên mất sức, đầu lăn lông lốc xuống.
Máu đặc quánh bắn lên mặt Lý Thụy. Anh khó khăn dùng hai tay đẩy con xác sống đang đè lên người ra, ngẩng đầu lên nhìn, thì ra là cái tên khốn khiếm nhã từng tranh giành đồ ăn với anh mấy hôm trước. Lúc này, người đàn ông trẻ tuổi đó đang cầm con dao phay, nhìn anh với vẻ mặt không chút ngạc nhiên.
“Cảm ơn nhé, anh đẹp trai.” Lý Thụy thở hồng hộc đứng dậy nói.
Người đàn ông trẻ quay người bước qua, lạnh lùng nói: “Giết một con còn đỡ tốn sức hơn giết hai con.”
Điều này khiến Lý Thụy nghẹn họng. Cũng chẳng có thời gian để nói nhảm với nhau, Lý Thụy vội vàng đóng cửa lại, dùng đồ đạc trong nhà chặn cửa. Trong suốt thời gian đó, anh ta chẳng có ý định giúp đỡ gì cả.
Lý Thụy cũng không bận tâm đến chuyện đó. Sau khi làm xong mọi thứ, anh tò mò hỏi người đàn ông: “Sao anh lại ở đây? Ở đây từ lâu không còn vật tư gì nữa.”
“Không liên quan đến anh.” Người đàn ông trả lời với vẻ mặt vô cảm, rồi bước lên tầng hai.
Lý Thụy bị thái độ của anh ta làm cho bực mình, nhưng vẫn đi theo lên tầng hai. Tầng hai ngoài việc hơi bừa bộn ra thì không có con xác sống nào khác.
Thấy an toàn hơn một chút, trái tim Lý Thụy vốn đang căng thẳng cũng thả lỏng ra. Anh ngồi phịch xuống đất nghỉ ngơi, còn người đàn ông kia thì đứng ngoài ban công quan sát tình hình bên ngoài.
Lý Thụy đột nhiên phát hiện ra lần này người đàn ông không đeo chiếc ba lô màu hồng của anh ta, chứng tỏ không phải đến tìm vật tư. Anh ta chỉ mang theo vài thứ vũ khí phòng thân, xem ra là có mục đích khác.
Điều này khiến Lý Thụy rất thắc mắc, nhưng anh cũng không tiện hỏi. Chi bằng thử bắt chuyện làm quen, hỏi xem anh ta biết gì về xác sống.
Lý Thụy bước ra ban công nhìn đám xác sống bên ngoài. Chúng vẫn tiếp tục tràn về phía trước, số lượng không còn đông như trước nữa. Đợi đến khi trời sáng chắc chúng sẽ tản đi gần hết. Còn người đàn ông kia thì đứng nhìn về phía cuối đám xác sống, vẻ mặt trầm ngâm.
“Ừm, cái đó... vẫn rất cảm ơn anh đã cứu tôi.”
Lý Thụy phá vỡ sự im lặng trước. Thấy người đàn ông không thèm để ý, anh tiếp tục: “Tôi còn ít sô cô la ở đây này, ăn chung cho đỡ mệt nhé?” Vừa nói vừa lôi sô cô la từ trong túi ra.
“À, lúc nãy tôi thấy trên đường có người bị xác sống vây lại, chắc là anh nhỉ?”
Người đàn ông vẫn không thèm trả lời, khiến Lý Thụy rất ngượng ngùng. Anh vẫn tiếp tục tự nói, cố bắt chuyện.
Cho đến khi người đàn ông nhíu mày vì bị Lý Thụy nói nhiều.
“Anh im lặng cho tôi nhờ, không thì tôi ném anh ra ngoài cho xác sống ăn thịt đấy.”
Lý Thụy lúc này mới ngoan ngoãn ngậm miệng. Đột nhiên anh phát hiện ra tuy người đàn ông không bị thương tích gì, nhưng quần áo thì rất bẩn thỉu, dính đầy vết máu loang lổ. Anh thắc mắc, chắc chắn người bị xác sống vây lúc nãy chính là anh ta rồi.
Vậy thì chẳng phải anh ta đi theo mình đến đây để tránh nạn hay sao? Có hơi ngoài miệng thì nói một đằng, nhưng trong lòng lại nghĩ một nẻo, nếu không thì đâu trùng hợp đến vậy.
Lý Thụy cũng lười nghĩ nhiều về chuyện của người đàn ông đó. Thấy vẻ mặt anh ta chẳng có vẻ gì là tử tế, anh đành tìm một chỗ sạch sẽ để ngủ.
Còn người đàn ông kia, sau khi Lý Thụy đi được một lúc cũng tìm một căn phòng trống để nghỉ ngơi. Cho đến khi trời sáng, phần lớn đám xác sống đã đi xa về phía trước, chỉ còn lại một số ít lẻ tẻ lang thang gần đó, nhưng số lượng vẫn đông gấp đôi so với trước.
