Chương 42: Ngây thơ
Lý Thụy đẩy cánh cửa gỗ, bên trong căn phòng tối tăm bừa bộn, bảy đứa trẻ đủ lứa tuổi đang nô đùa. Chúng phát hiện có người vào thì dừng lại, ngừng rượt đuổi nhau.
Lý Thụy lập tức đóng chặt cửa, để phòng chúng bỏ chạy, anh nhanh chóng dùng cái tủ bỏ đi gần đó chặn cửa lại. Nhìn quanh những ô cửa sổ đã bịt kín, tốt, không có khe hở nào để chui ra ngoài.
Bọn trẻ thấy hành động của Lý Thụy, đều dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn anh chằm chằm, không hề có phản ứng sợ hãi.
Trong số chúng có ba đứa Lý Thụy đã gặp, chính là ba đứa lúc trước xin bánh quy. Còn bốn đứa nữa Lý Thụy chưa gặp, trong bốn đứa đó có một đứa lớn nhất, trạc mười một mười hai tuổi, ba đứa còn lại nhỏ hơn mấy đứa lúc trước nhiều, trạc năm sáu tuổi.
Thấy chúng bình tĩnh đến lạ, Lý Thụy cũng không nói nhiều, trực tiếp cầm sợi dây thừng đã chuẩn bị sẵn đi về phía đứa lớn nhất.
Đứa lớn nhất thấy Lý Thụy cầm dây thừng với vẻ mặt không có ý tốt tiến lại gần, theo bản năng lùi lại một bước, lập tức hét lớn: “Này, mày muốn làm gì? Mau gọi em gái mày ra đây chơi với bọn tao!”
Lý Thụy vẻ mặt hiền hòa nói: “Không làm gì cả, chỉ muốn các cháu ngoan ngoãn một chút thôi.”
Lý Thụy túm lấy thằng bé lớn nhất trước mặt, nhanh nhẹn trói nó lại, tạm thời buộc vào cây cột.
Nào ngờ lũ trẻ đời này tâm lý vững vàng, không hề sợ hãi mà bắt đầu chửi rủa không ngừng. Lý Thụy không thèm để ý, đi trói những đứa còn lại đang bỏ chạy tán loạn.
Lý Thụy tốn không ít công sức mới trói được hết bọn chúng, thầm nghĩ đám nhóc thối tha này thật khó đối phó, có vài đứa quá tinh ranh suýt nữa thì không bắt được, còn ném đồ vào anh.
Lý Thụy phát hiện mình hơi xem thường lũ nhóc này rồi. Trói hết bọn chúng lại rồi, chúng chẳng hề sợ hãi, ngược lại vài đứa lớn hơn theo chân thằng lớn nhất cùng nhau chửi anh.
“Mau thả bọn tao ra, đồ cứt chó kinh tởm!”
Thằng lớn nhất bắt đầu chửi cả mẹ Lý Thụy: “Mày mà không thả bọn tao ra, mẹ mày…”
“Câm miệng!”
Bọn nhóc này đúng là quá đáng, chẳng khác gì đám dân đen kia. Tức đến mức Lý Thụy không kiểm soát được tay mình. Trẻ con bình thường không phải sẽ khóc lóc om sòm sao? Sao bị trói rồi mà vẫn ngang ngược thế này, chẳng lẽ trông anh dễ bắt nạt lắm sao?
Cái tát đó không khiến chúng ngoan ngoãn ngậm miệng, ngược lại còn chửi dữ hơn.
Lý Thụy tức nghiến răng, đành phải tìm cách bịt miệng chúng lại, đứa nào bịt không được thì mặc kệ chúng chửi trong đó.
Một mình Lý Thụy không thể giấu hết đám trẻ này đi được, chỉ đành chờ Bạch Tĩnh thoát khỏi đám người kia rồi đến đây cùng nhau đưa bọn trẻ vào sâu trong núi. Cứ thế này thì chắc chắn chúng sẽ phát điên lên, dùng chuyện này để uy hiếp đám dân đen kia, lấy lại đồ đạc một cách dễ dàng.
Đợi một lúc lâu, mới thấy Bạch Tĩnh đi tới. Bọn họ mỗi người dắt vài đứa, Bạch Tĩnh một mình dắt bốn đứa, Lý Thụy dắt ba đứa, trong đó có thằng lớn nhất.
Bọn trẻ chẳng hề hợp tác, Lý Thụy kéo không nổi mà chúng còn chửi bới khó nghe. Bạch Tĩnh thấy chúng chửi dữ quá, cho mỗi đứa một cái bạt tai, tiện thể đá thêm vài phát, không quan tâm chúng bị lôi lê trên mặt đất mà cứ thế kéo đi.
Còn Lý Thụy thì như đang kéo mấy con bò không nghe lời, lê lết phía sau, không hiểu tại sao Bạch Tĩnh lại dễ dàng như vậy. Anh cũng đánh cũng chửi bọn trẻ rồi, sao chúng vẫn không nghe lời, chẳng lẽ trông anh thật sự dễ bắt nạt đến vậy sao?
Dù sao thì cuối cùng Lý Thụy cũng vất vả lắm mới lôi được đám trẻ lên núi. Mấy đứa nhỏ hơn đánh vài phát là nghe lời hơn nhiều, duy chỉ có thằng lớn nhất, Lý Thụy đánh đến mức tay tê rần mà nó vẫn không chịu dừng.
Riêng thằng lớn nhất, miệng lưỡi cực kỳ độc địa, Lý Thụy chửi không lại, chỉ biết tức tối trừng mắt. Mặc kệ nó khiêu khích thế nào, Lý Thụy cũng không thèm để ý, chẳng phải chỉ dựa vào việc mình là trẻ con, không dám làm gì chúng sao?
Thấy Lý Thụy không thèm để ý, một bên Bạch Tĩnh không chịu nổi những lời bẩn thỉu của chúng, liền đá liên tiếp mấy phát vào đám trẻ để ép chúng im lặng, nhưng chẳng có tác dụng gì, chúng vẫn tiếp tục mỉa mai.
Ngồi dưới gốc cây nghỉ ngơi, Lý Thụy phát hiện cách đó không xa có một căn nhà nhỏ, trông có vẻ là nhà kho chứa củi, bèn đề nghị với Bạch Tĩnh nhốt chúng vào đó. Nơi đó vừa kín đáo, lại trông có vẻ bỏ hoang đã lâu.
Vừa hay có thể nhốt chúng vào đó. Chỗ họ đang đứng quá sâu, ngoài cây cối ra gần như không thấy gì khác. Bàn bạc một hồi, Bạch Tĩnh ra ngoài dò xét động tĩnh của dân làng, để tránh bọn họ tìm được vị trí của họ.
Đợi đến khi bọn họ tìm không thấy con mình, thì nên ra mặt uy hiếp rồi. Lý Thụy đoán chừng tối nay là có thể lấy lại được tất cả đồ đạc.
Lý Thụy và Lâm Lâm canh giữ bên ngoài, vì căn nhà nhỏ hư hỏng nên thỉnh thoảng từ bên trong lại vọng ra tiếng la hét của bọn trẻ, nghe mà Lâm Lâm thấy bất an, không nhịn được hỏi Lý Thụy bọn họ đang làm gì, tại sao lại la hét trong nhà.
Lý Thụy không tiện nói mình đã bắt cóc bọn chúng, chỉ có thể nói chúng là những đứa trẻ hư, nên bị nhốt trong nhà tối, chính vì không nghe lời nên mới bị nhốt.
Lâm Lâm thấy có lý, lại hỏi Lý Thụy những từ “đồ khốn”, “đồ ngốc” mà bọn họ nói là có nghĩa gì.
Lý Thụy không biết giải thích thế nào, đành qua loa cho qua chuyện, thầm nghĩ phải nghĩ cách ngay để bịt miệng chúng lại.
Cứ thế này Lý Thụy lo sẽ ảnh hưởng không tốt đến Lâm Lâm, bèn định đi quanh đó tìm thứ gì đó để bịt miệng bọn chúng.
Lý Thụy nào ngờ chỉ đi một lúc, đám trẻ đó lại lừa Lâm Lâm, suýt nữa thì hại cô bé gặp chuyện chẳng lành với mấy đứa nhóc thối tha kia. May mà anh về kịp, tránh để Lâm Lâm nhìn thấy những gì không nên thấy.
Anh lập tức kéo quần lên cho thằng nhóc thối tha đó, dù sao cũng phải cho chúng một bài học. Sau này chúng sống có lẽ còn đau khổ hơn chết, theo tiêu chuẩn thì chúng còn chưa đến mức phải chết. Nếu chuyện này mà Bạch Tĩnh biết được thì tính chất sẽ khác hẳn.
May mà Lâm Lâm là đứa trẻ ngoan, biết giữ bí mật.
Đợi đến khi trời tối hẳn, Bạch Tĩnh mới quay lại. Anh nói dân làng đã chịu thua, van xin họ thả con họ ra, họ sẵn sàng trả lại toàn bộ đồ đạc, thậm chí còn bồi thường thêm.
Bạch Tĩnh còn kể cho Lý Thụy nghe đám dân làng này trở mặt nhanh thế nào. Có hai nhà con cái không bị mất tích, đám người mất con ép hai nhà đó phải bỏ đồ ra, cảnh tượng buồn cười không chịu được.
Bọn họ còn trách móc vợ chồng trung niên lúc trước, vợ chồng trung niên liền cãi nhau với họ, nói lúc chia đồ đâu có như thế này.
Lý Thụy suýt thì cười vỡ bụng. Sau khi xác nhận đồ đạc của mình, Lý Thụy và mọi người thả bọn trẻ về.
Chỉ là một bài học nho nhỏ, đám trẻ đó vừa nhìn thấy Lý Thụy đã như thấy ma. Thằng lớn nhất dường như bị dọa cho ngốc luôn, không đi nổi, trên người còn bốc mùi khai nồng nặc.
Vẫn là Lý Thụy ra lệnh cho bọn chúng khiêng nó về. Bạch Tĩnh rất thắc mắc tại sao đám trẻ hư hỏng đó lại nghe lời Lý Thụy như vậy, không biết anh đã làm gì chúng.
Lý Thụy cười trừ, nói rằng chẳng làm gì cả.
Lúc rời khỏi ngôi làng, Lý Thụy ngoảnh lại nhìn ngôi làng yên tĩnh, gần như chẳng khác gì lúc mới đến, chỉ có điều thêm một người, cũng có thể nói là không phải người.
Trên cánh đồng rộng lớn, chỉ có đứa trẻ cô độc đó và người bạn duy nhất của nó vui vẻ nô đùa dưới ánh hoàng hôn.
