Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Bày Quán Xem Bói Kiếm Tiền, Nào Ngờ Mỗi Quẻ Đều Kinh Thiên Động Địa > Chương 1

Chương 1

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 1: Lệnh truy nã

 

Vệ Miên nhíu mày nhìn tờ lệnh truy nã dán trên cột điện.

 

Đó là một tờ lệnh truy nã có treo thưởng, kẻ bị truy nã là một gã đàn ông.

 

Ngày 24 tháng 6, kẻ này đã cướp của rồi giết chết một tài xế taxi, nay bị truy nã treo thưởng.

 

Quần chúng cung cấp tin tức đáng tin cậy về tội phạm, nếu bắt được thành công sẽ thưởng cho người tố giác ba mươi nghìn.

 

Nếu quần chúng trực tiếp bắt được tội phạm sẽ được thưởng một trăm nghìn.

 

Trên đó còn mô tả đặc điểm ngoại hình của hắn, cùng tấm ảnh màu phóng to.

 

Vệ Miên nhíu mày là vì tướng mạo của gã đàn ông này.

 

Xương lông mày nhô ra, khoảng cách giữa lông mày và mắt rất nhỏ, xương gò má cũng nhô cao đáng sợ, đây là tướng mạo điển hình của kẻ giết người.

 

Nhưng Vệ Miên không phải thầy phong thủy bình thường, cô còn nhìn ra được vài điều khác thường.

 

Trên lệnh truy nã nói kẻ này giết một người, nhưng Vệ Miên xem tướng mạo hắn thì thấy rõ ràng hắn đang mang trên mình hai mạng người.

 

Một mạng là gần đây, mạng còn lại là từ năm năm trước.

 

Người chết là một phụ nữ, hơn nữa còn là người có quan hệ rất mật thiết với hắn.

 

Hẳn là bạn gái hay tình nhân gì đó.

 

Những chuyện này tạm thời đều không quan trọng, quan trọng nhất là bắt được người về, tiền thưởng mới tới tay.

 

Trên lệnh truy nã có số căn cước của gã đàn ông.

 

Nếu là người có thực lực tầm thường, chắc chắn sẽ nói không có giờ sinh thì không tính ra được, nhưng Vệ Miên không phải thầy phong thủy tầm thường.

 

Chỉ dựa vào tướng mạo, cô đã có thể suy đoán ra phương vị của gã đàn ông.

 

Nếu có thêm ngày tháng năm sinh, sẽ còn cụ thể hơn.

 

Vệ Miên cụp mắt, ngón tay động đậy nhanh như chớp.

 

Chưa đầy hai phút, trong lòng cô đã có kết quả.

 

Quẻ Khảm số 1, ở phương Bắc.

 

Ở gần nước.

 

Vệ Miên nhìn tấm bản đồ thành phố vừa mua trong tay, men theo phương vị tính ra mà tìm.

 

Rất nhanh đã tìm được nơi phù hợp yêu cầu.

 

Ngón tay thon nhỏ của cô chỉ lên bản đồ mấy cái, giơ tay vẫy một chiếc taxi, thẳng hướng Thanh Thủy Hà mà đi.

 

Thanh Thủy Hà là con sông chạy ngang qua khu nội thành, trừ mùa lũ nước chảy xiết, những lúc khác đều không tính là lớn.

 

Quẻ tượng cho thấy xung quanh nơi kẻ đó ở có lượng nước rất lớn, vậy chắc chắn không phải khu dân cư gần đó.

 

Cho nên Vệ Miên suy đoán đối phương sống bên bờ sông, hơn nữa là đoạn bờ sát ngay mép nước.

 

Cô hỏi thăm tài xế, phía hạ lưu Thanh Thủy Hà có mấy cái hồ chứa dẫn nước sông về rồi đào riêng.

 

Có cái đã bị người ta nhận thầu để nuôi cá, cũng có cái trang hoàng theo phong cách đồng quê, mở thành sơn trang nghỉ dưỡng.

 

Gã tài xế cũng tưởng Vệ Miên đi tới sơn trang nghỉ dưỡng, suốt dọc đường nhiệt tình giới thiệu với cô nhà nào là tốt nhất.

 

Vệ Miên từ chối ý tốt muốn đưa cô tới tận cổng sơn trang nào đó của hắn, móc ra hai mươi tệ cuối cùng trên người trả tiền xe, xuống xe trước ở đầu cầu.

 

Cô ngẩng đầu nhìn thẳng về hướng chính Bắc, liền thấy một căn nhà nhỏ màu trắng sừng sững bên bờ đê.

 

Nhà rất nhỏ, chỉ một gian, tường trắng ngói đỏ, cửa nẻo đóng chặt.

 

Trần Kim Huy dạo gần đây sống khá thảm, nửa tháng trước hắn vừa cướp của một tài xế taxi.

 

Hôm đó vốn dĩ hắn thua bạc nên tâm trạng không tốt, định tìm một tài xế vay ít tiền tiêu.

 

Lại không ngờ gặp phải kẻ chống cự quyết liệt.

 

Trần Kim Huy sợ dẫn tới người qua đường, sốt ruột liền đâm chết người ta.

 

Sau đó hắn cầm ví tiền của tài xế bỏ chạy, bắt xe tải chở hàng tới thành phố.

 

May là trong ví có không ít tiền, đủ để hắn sống một thời gian.

 

Đợi đến khi hắn vào khách sạn đăng ký phòng thì thấy trên tivi ở sảnh lớn phát lệnh truy nã, lập tức toát mồ hôi lạnh.

 

Hắn thật sự không ngờ lại nhanh như vậy đã tra ra hắn.

 

Trần Kim Huy kéo thấp vành mũ, làm như không có chuyện gì bước ra ngoài.

 

Rồi hắn phát hiện, màn hình điện tử khắp các ngõ lớn ngõ nhỏ đều treo đầy ảnh của hắn.

 

Nếu hắn dám tìm một khách sạn, đến lúc đăng ký căn cước sẽ lập tức bị người ta bắt.

 

Cứ thế đông trốn tây lẩn hai ngày, hắn tình cờ phát hiện bên sông có một căn nhà nhỏ không người ở.

 

Lúc này hắn đang ngủ trong nhà, chỉ ban đêm mới ra ngoài thử vận may.

 

Trần Kim Huy dự định ẩn náu thêm hai ngày, sau đó sẽ hướng về tỉnh thành.

 

Đến lúc đó dọc đường đi về phía Nam, không thì trốn ra nước ngoài.

 

Vệ Miên không tiếng động đến bên cạnh căn nhà nhỏ, cô móc từ trong túi ra một con giấy.

 

Con giấy lớn khoảng bằng bàn tay, khá là ác ý thú vị là trên đầu con giấy còn buộc một đôi bím tóc sừng dê.

 

Vệ Miên niệm một câu chú.

 

Trong khoảnh khắc, con giấy động đậy.

 

Nó trước tiên vươn vai một cái, sau đó lộn nhào khẽ nhàng từ trong tay Vệ Miên nhảy xuống, men theo khe cửa chui vào.

 

Rất nhanh, cửa lặng lẽ mở ra.

 

Vệ Miên nhìn quanh bốn phía, nhấc chân bước vào nhà.

 

Một phút sau, Cục Công an thành phố Hòa Bình nhận được một cuộc điện thoại báo cảnh sát.

 

Người gọi là một cô gái trẻ.

 

Đối phương báo một địa chỉ, nói rằng kẻ giết người đang bị truy nã Trần Kim Huy đã bị cô bắt được, xin cảnh sát tới áp giải người về.

 

Cảnh sát nhận điện thoại còn tưởng mình nghe nhầm, sau khi liên tục xác nhận với đối phương mới dám tin.

 

Trần Kim Huy bị bắt rồi!

 

Để đề phòng xảy ra bất trắc, Cục Công an đặc biệt phái đội cảnh sát đặc nhiệm, hai xe lao nhanh về phía địa chỉ đối phương cung cấp.

 

Thấy con giấy bím sừng dê nhảy nhót từ ngoài vào, Vệ Miên liền biết cảnh sát tới.

 

“Đến cũng khá nhanh.”

 

Cô từ dưới đất đứng dậy, sửa lại quần áo, mở cửa đi ra.

 

Thế là đội cảnh sát đặc nhiệm vốn đang cầm súng nghiêm chỉnh chờ đợi liền thấy, cửa căn nhà nhỏ bỗng dưng bị người ta mở từ bên trong, một cô gái nhỏ nhắn bước ra.

 

Cô gái trông khoảng mười tám, mười chín tuổi, má còn mang chút thịt mỡ trẻ con, chỉ là sắc mặt hơi xanh tái bất thường, đang có vẻ buồn ngủ nhìn bọn họ.

 

Vệ Miên ngáp một cái, “Người ở trong, vào đi.”

 

Đội trưởng đội cảnh sát đặc nhiệm phụ trách hành động lần này là Phạm Văn Thông, hắn vẫy tay về phía sau.

 

Rất nhanh, đội cảnh sát đặc nhiệm bao vây căn nhà nhỏ lại.

 

Chỉ trừ phía sông không qua được, nhưng cũng đã có đội bắn tỉa chuẩn bị sẵn ở bờ bên kia.

 

Đợi khi trong bộ đàm truyền đến tiếng báo cáo mọi thứ đã sẵn sàng, Phạm Văn Thông kéo Vệ Miên ra sau lưng, dẫn đầu mở cửa nhà.

 

Kết quả vừa mở cửa ra, liền thấy Trần Kim Huy nằm thẳng đơ bất động bên trong.

 

Phạm Văn Thông sững người, không lẽ đã chết rồi?

 

Vệ Miên nhìn biểu cảm của bọn họ liền biết mấy người đã hiểu lầm, thế là nghiêng người ló đầu ra.

 

“Người chưa chết, chỉ là bây giờ bị lá bùa của tôi định trụ rồi, không động đậy được.”

 

Lá bùa?

 

Phạm Văn Thông nghi ngờ mình nghe nhầm.

 

Ánh mắt hắn vừa chạm tới người nọ, liền thấy lá bùa vàng chói mắt trước ngực hắn.

 

Trần Kim Huy lúc này nằm trên đất không nhúc nhích được, nhưng vẫn còn chớp mắt.

 

Người đúng là không sao.

 

Vệ Miên chỉ vào trong, “Vào hai người là được, chú ý đừng làm rơi lá bùa vàng trên người hắn, đợi các anh khống chế được hắn rồi thì gỡ ra là được.”

 

Phạm Văn Thông nửa tin nửa ngờ, hắn chỉ điểm hai người, “Còng lại.”

 

Bản thân hắn cùng mấy người khác vẫn cầm súng nghiêm chỉnh sẵn sàng.

 

Hai cảnh sát đặc nhiệm thu súng lại, móc còng từ trên người ra, bước lên.

 

Mãi cho đến khi còng người lại, đều không xảy ra bất trắc gì, mọi thứ thuận lợi đến khó tin.

 

Lá bùa vàng cũng không giống như bọn họ tưởng, tùy tiện là sẽ rơi xuống.

 

Phạm Văn Thông xác định người đã bị khống chế, lúc này mới nhìn Vệ Miên, “Cô bắt được?”

 

Vệ Miên đương nhiên gật đầu.

 

Đợi mấy người đưa Trần Kim Huy ra ngoài, cô mới đưa tay gỡ lá bùa trên người kẻ đào tẩu.

 

Ngay lập tức, Trần Kim Huy vừa rồi còn cứng đờ toàn thân không động đậy liền khôi phục bình thường.

 

Hắn thấy hai bên là cảnh sát đặc nhiệm đang áp giải mình, chân lập tức mềm nhũn.

 

Trong đầu chỉ vang vọng hai chữ.

 

Xong rồi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi