Chương 6: Vạn sự khởi đầu nan
Bà cụ đã nhìn ra cô gái nhỏ này có bản lĩnh thật qua chuyện của Phùng Quế Phân, nhưng lúc này vẫn bị những lời Vệ Miên nói làm cho kinh ngạc, nỗi hoài nghi trong lòng lại vơi đi mấy phần.
Đúng là không sai chút nào, con gái bà quản cả trăm người cơ mà!
Vừa rồi bà cố ý không nói rõ nhiều thứ, chỉ muốn xem cô gái này có tính ra được không.
Bà cụ gạt bỏ ý định muốn được lợi ban đầu, vẻ mặt nghiêm túc hẳn lên.
Vệ Miên nói tiếp: “Dựa vào bát tự ngày sinh và tướng mạo của con gái bà, tôi tính ra cô ấy hiện đang có người yêu, mà người này kém cô ấy chín tuổi.”
“Nhưng người hiện tại không phải chính duyên của con gái bà, bà tốt nhất nên khuyên cô ấy sớm chia tay, nếu không sẽ có nguy cơ bị lừa tiền.”
Bà cụ sửng sốt, chẳng phải Tiểu Phương nói không có bạn trai sao?
“Hơn nữa chính duyên của con gái bà đến vào năm ba mươi sáu tuổi, người đó ở công ty hợp tác với cô ấy, rất chăm chỉ cầu tiến, tính tình hai người rất hợp nhau, sẽ quen nhau nhờ công việc, một năm sau thì kết hôn.”
Công việc của con gái bà cụ rất tốt, vị chính duyên tiếp xúc với cô ấy chức vụ cũng không thấp.
Bà cụ vừa nghe xong, lập tức không ngồi yên được nữa.
Bà lấy điện thoại ra, lập tức gọi cho cô con gái thứ ba đang ở tận Thâm Quyến.
Điện thoại đổ chuông mấy hồi mới được bắt máy, một giọng nữ trẻ vang lên từ ống nghe.
“A lô, mẹ, giờ này mẹ gọi có chuyện gì ạ?”
Bà cụ lập tức không vui: “Không có chuyện thì không được gọi cho con à?”
Hồ Tiểu Phương bất đắc dĩ, tay vẫn lật tài liệu kêu loạt soạt.
“Con không có ý đó, chỉ là mẹ có bao giờ chủ động gọi cho con đâu, mà con gọi nhiều thì mẹ lại còn thấy phiền nữa!”
Biết con gái nói không sai, bà cụ hừ hừ hai tiếng: “Mẹ hỏi con, có phải con đang yêu đương rồi không?”
Hồ Tiểu Phương ở đầu dây bên kia rõ ràng sững người một chút.
Rất nhanh, như mọi khi, cô một mực phủ nhận: “Không có, nếu con yêu thì sao lại không nói cho mẹ biết?”
“Con cứ tiếp tục lừa mẹ đi, mẹ nói cho con biết, mẹ đã tìm đại sư xem bói rồi, người ta bảo con đang có bạn trai, lại còn kém con chín tuổi nữa!”
Bà cụ biết tỏng con gái sẽ không nói thật, bèn lấy lời Vệ Miên vừa nói ra để thử cô.
Hồ Tiểu Phương đột nhiên im bặt, ngay cả tiếng lật giấy vừa rồi cũng không còn.
Mẹ con với nhau bao nhiêu năm, bà cụ sao lại không biết con gái như vậy rõ ràng là chột dạ.
Bèn nói tiếp: “Người ta là đại sư nói rồi, bảo con sớm chia tay với cậu bạn trai nhỏ kia đi, không thì cứ chờ bị lừa tiền đấy!”
Hồ Tiểu Phương nghe vậy lập tức nhíu mày.
Cô muốn nói bạn trai không phải người như vậy, nhưng nếu nói ra thì chẳng khác nào thừa nhận.
“Mẹ, thật sự là đại sư tính ra sao? Không phải mẹ đang lừa con đấy chứ?”
Bà cụ lập tức cao giọng: “Mẹ lừa con? Mẹ có thể biết con yêu một người còn nhỏ hơn mình chắc? Mẹ giới thiệu cho con có ai mà không gần bốn mươi!”
Hồ Tiểu Phương im lặng.
Về điểm này, không biết nên nói bà cụ cổ hủ hay thế nào, bà luôn cho rằng vợ chồng thì đàn ông phải lớn hơn đàn bà vài tuổi.
Đàn ông như vậy chín chắn hơn, cũng biết thương vợ hơn.
Nên những người bà giới thiệu cho con gái đều lớn hơn cô ấy từ ba tuổi trở lên.
Mặc cho bà cụ nói thế nào, Hồ Tiểu Phương đều không thừa nhận, cuối cùng bà cụ cũng không hỏi ra được cô con gái út có đang yêu đương hay không.
Lúc này bà cũng đang phân vân, tiền quẻ này, cho hay không cho.
Còn Hồ Tiểu Phương lúc này, sự chú ý lại đặt lên chiếc túi bên cạnh bàn.
Trong đó là năm trăm nghìn tệ cô vừa rút ra hôm nay, định sau giờ làm sẽ đưa cho Vương Soái.
Nghĩ đến những dự định tương lai của hai người, khóe môi Hồ Tiểu Phương nở một nụ cười hạnh phúc.
Nhưng chuyện bên phía mẹ nếu không có lời nào thì chắc chắn chưa xong.
Cô suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Mẹ, mẹ cho con số điện thoại của đại sư đó đi, con muốn hỏi người ta vài chuyện. À phải rồi, xem một quẻ bao nhiêu tiền?”
“Một quẻ một nghìn, chuẩn lắm đấy!”
Bà cụ vốn thấy xem một quẻ một nghìn là khá đắt, nhưng nghe Vệ Miên nói con gái sẽ bị lừa tiền, lại thấy một nghìn chẳng đáng là bao.
“Một nghìn?”
Hồ Tiểu Phương muốn nói mẹ đúng là chịu chi, nhưng lúc này mẹ cô chắc đang ở cùng vị đại sư xem bói mà bà nhắc tới, có vài lời vẫn là không nên nói ngay trước mặt.
“Đúng vậy, một nghìn, không chuẩn thì không lấy tiền.”
Bà cụ nghe ra con gái dường như có chuyện gì giấu mình.
Nhưng con bé này từ nhỏ đã có chủ kiến, chuyện không muốn nói thì hỏi thế nào cũng không ra.
Hỏi gắt quá thì nó lại bịa chuyện để lừa bà.
Đợi khi cúp máy, sau khi được Vệ Miên đồng ý, bà gửi số điện thoại của cô cho cô con gái út.
“Cháu, quẻ này của cháu không chuẩn rồi, con gái bà nói nó căn bản không có người yêu, tiền này bà không thể đưa được đâu!”
Vệ Miên cũng không bận tâm, dù sao cô chưa từng nghĩ ngày đầu tiên đã kiếm được tiền; hơn nữa quẻ vừa rồi, người trong cuộc nhất định biết Vệ Miên tính chuẩn hay không, chỉ là không muốn thừa nhận trước mặt người khác mà thôi.
Vạn sự khởi đầu nan, nhưng chỉ cần đã mở đầu thì sau này sẽ ngày càng dễ dàng.
Cô thật sự không sợ người ta không trả tiền, chỉ sợ không có ai đến xem bói.
Ngày hôm sau, Vệ Miên lại đến chỗ cũ bày quầy, lần này chưa được bao lâu đã có khách tới.
Đó là một người phụ nữ trung niên trông rất dịu dàng, vẻ mặt lo lắng, sắc mặt cũng không tốt.
Người phụ nữ chắc đã năm mươi tuổi, nhưng chăm sóc giữ gìn tốt, nhìn qua chỉ như mới hơn bốn mươi.
Chỉ là bà ấy dường như vẫn còn chút do dự không biết có nên tới xem quẻ hay không, ngồi xuống ghế rồi mà vẫn chưa quyết.
Ánh mắt Vệ Miên lướt một vòng trên khuôn mặt người phụ nữ.
Nhìn tướng mạo, cung tài bạch đầy đặn sáng nhuận, chứng tỏ gia cảnh sung túc, chưa từng phải lo nghĩ về tiền bạc.
Hơn nữa dưới gối chỉ có một cô con gái, hiện giờ lại không ở bên cạnh.
Nhưng cung tử nữ của người phụ nữ này tối sầm, có thể thấy là con gái bà ấy gặp chuyện.
Vậy bà ấy muốn xem gì, Vệ Miên đã rõ.
Vệ Miên mở lời trước: “Cô muốn xem cho con gái phải không?”
Tần Ngọc Tú đột nhiên sững sờ, từ lúc ngồi xuống đây bà chưa nói một câu nào, cô gái nhỏ này cũng đâu quen bà, vậy mà giờ lại biết bà muốn xem cho con gái!
Ngay lập tức, thái độ bà ấy càng thêm nghiêm túc.
“Tôi đúng là muốn xem cho con gái tôi, hiện giờ nó đang du học ở Mỹ.”
Người phụ nữ trung niên tên là Tần Ngọc Tú.
Chồng bà làm đầu tư mạo hiểm, gia đình không hề thiếu tiền.
Tần Ngọc Tú tính tình dịu dàng, chồng nho nhã, vợ chồng tình cảm rất tốt, dưới gối chỉ có một cô con gái.
Vì điều kiện gia đình bản thân đủ tốt, từ nhỏ bà đã nuôi nấng cô con gái này trong sung sướng.
Con gái muốn gì, chỉ cần không quá đáng, đôi vợ chồng làm cha mẹ này đều cố gắng đáp ứng.
May thay, dù được hai người nuông chiều, con gái cũng không bị hư hỏng, trái lại rất ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Tần Ngọc Tú là người phụ nữ rất truyền thống, bà không tin lắm mấy chuyện này, chỉ là gần đây bà thường xuyên nằm mơ.
Điều đó khiến bà cảm thấy e rằng không phải chuyện tốt lành gì.
Bà kể lại cho Vệ Miên nghe cảnh tượng trong giấc mơ của mình, trong mơ có một nghĩa địa khiến bà nhìn thấy cũng rùng mình.
Mấy ngày nay Tần Ngọc Tú đều bị dọa cho tỉnh giấc, mỗi lần tỉnh dậy bà đều cảm thấy khắp người nổi đầy da gà.
Điều khiến bà kinh ngạc nhất là, hai ngày nay chồng bà cũng mơ thấy giấc mơ giống hệt bà!
Tần Ngọc Tú lên mạng tra thử, mơ thấy mồ mả là điềm báo sắp có chuyện chẳng lành.
Nhưng cuộc sống của bà vốn điều độ, công ty của chồng gần đây cũng không có dự án đầu tư nào, hai người đều nghĩ không ra rốt cuộc sẽ xảy ra vấn đề ở đâu.
Suy đi nghĩ lại, vậy thì chỉ có thể là cô con gái ở tận nước Mỹ.
“Cháu nói giấc mơ này của tôi có ý gì, có phải đang báo trước cho tôi điều gì không?”
Vệ Miên xin bát tự ngày sinh của con gái Tần Ngọc Tú, lại nhìn chằm chằm vào tấm ảnh gần đây của cô con gái trên điện thoại bà.
Mày càng nhíu càng chặt.
