Chương 61: Có bom nguyên tử cũng vô dụng
Lần này Hạ Nham Đình thực sự sốt ruột!
Bốn con tang thi cấp năm, dù mấy người có lợi hại thế nào thì đi cũng coi như mất xác!
“Tôi có sát thủ giản!”
“Có bom nguyên tử cũng vô dụng! Ôn Tư Thần sao anh không ngăn cô ấy lại? Không thấy cô ấy phát điên à?!”
“Vợ tôi bảo đi là đi ~”
Hạ Nham Đình: …
Đều điên hết rồi!
Lâm Trúc Âm thấy Hạ Nham Đình nói thế nào cũng không được, liền kéo anh ta sang một bên.
Ôn Tư Thần phất tay dựng một bức tường không gian xung quanh hai người.
Lúc nào nên ghen và lúc nào không nên ghen, anh ấy vẫn phân biệt được ~
Cố Khinh Ngữ cùng bốn người kia cũng đến bên Ôn Tư Thần, ra hiệu cho anh ấy tạo thêm một cái nữa. Cố Khinh Ngữ kể lại tình hình cho bốn người.
Những người xung quanh mặt mũi ngơ ngác, sao lại thành nhóm nhỏ thế này rồi?
Rốt cuộc có chuyện gì lớn mà không cho họ biết?
Tò mò quá!
Lâm Hạo thấy Tề Đình Đình lén lút, chỗ này nghe không được lại đổi chỗ tiến lên, liền một tay chặn cô ta lại.
“Đứng lại!
Hay là tôi đưa cô vào họng chúng nó mà nghe?
Cô không nghe câu biết càng nhiều chết càng nhanh à?!”
“Hừ! Cái thằng chân sai vặt này doạ ai đấy?
Có chuyện gì không dám nói ra cho mọi người cùng nghe!?
Chắc chắn là không có ý tốt!
Tôi nghi ngờ chúng nó đang bàn tính muốn bắt chúng ta đi làm vật hy sinh thay!
Nói phét có nhiều tang thi cấp năm như vậy!
Cả nước chưa từng nghe thấy một con nào cả!
Không thì chúng nó phát hiện ra bảo bối gì đó muốn ăn một mình!”
Phải công nhận, Tề Đình Đình đoán đúng rồi ~
“Cô nói đúng! Tôi định dùng cô làm vật hy sinh đầu tiên để dụ tang thi đấy!”
Tề Đình Đình thấy Lâm Trúc Âm đến gần, vội vàng chạy biến vào giữa đội của Trương Ngôn Lâm.
Cái con đàn bà điên này nói chưa xong đã động thủ, cô ta đã bị cái tát đó làm cho sợ, mặt vẫn còn sưng như cái bánh bao, răng còn lung lay, cảm giác sắp rụng tới nơi.
Đội Trương Ngôn Lâm đều bất lực, sợ ăn đòn mà sao miệng vẫn còn dám hỗn như vậy?
Hạ Nham Đình mặt mày đã nhăn nhúm lại.
Dù Lâm Trúc Âm có nói thế nào, anh ta vẫn thấy không an toàn.
Nhưng thấy Lâm Trúc Âm đã quyết tâm, anh ta không thể khuyên được nữa, đành chấp nhận liều mạng cùng cô gái.
“Đội chúng ta thì tôi không nói nữa, tôi biết nếu tôi đi thì các cậu dù có lên núi đao xuống biển lửa cũng sẽ theo.
Trương Ngôn Lâm, cậu dẫn đội lái xe tránh xa chỗ này, đến chỗ chúng ta hạ trại tối qua chờ tin.
Nếu trưa nay không có tin thì cậu dẫn đội rời khỏi đây, đi hay không đến nhà máy chế biến lương thực thì tự các cậu quyết.
Nhưng tôi khuyên các cậu nên về căn cứ L, hoặc về căn cứ M luôn.”
Trương Ngôn Lâm cảm thấy lời anh ta nói như thể di chúc vậy, nhưng cậu ta không định rời đi. Dọc đường nhận được sự chăm sóc của anh Hạ và chị Âm, nếu bây giờ mà bỏ đi thì không phải việc người ta làm!
Chẳng phải cậu ta thành kẻ đào ngũ sao?
Cho dù có giữ được mạng về nhà, cũng không mặt mũi nào đối diện với ba cậu ta?
“Anh Hạ, em không đi!
Tuy đối mặt với tang thi cấp bốn cấp năm em không có sức đánh trả, nhưng còn nhiều tang thi cấp thấp mà!
Em đã là dị năng hệ Thủy cấp ba rồi, em có khả năng tự bảo vệ mình!
Văn Hạo, anh dẫn mọi người đi, giao đội lại cho anh.
Nếu em không về được, anh hãy nói với ba em là em đã hy sinh như một anh hùng, bảo ông ấy đừng buồn! Đây là nguyện vọng cả đời của em!”
Văn Hạo không đáp lại lời cậu ta.
“Sao có thể để cậu một mình làm anh hùng được?
Cùng một phòng ra cả, tôi cũng không đi.”
“Đúng! Tôi cũng không đi! Chết thì cùng chết! Dù sao sớm muộn gì cũng chết!”
“Tôi cũng vậy!”
…
Đội của Trương Ngôn Lâm đều lên tiếng, ai cũng không chịu làm kẻ đào ngũ, đều muốn ở lại cùng đi.
Tề Đình Đình thấy mọi người không ai chịu đi, mặt mày tái mét.
“Các người đều bị điên à!
Không nói đến tang thi cấp bốn cấp năm, chỉ với mấy con tang thi cấp thấp đó, các người đi thì được bao nhiêu món cay?
Mấy thằng ngu này thích dâng thân thì đừng có kéo tôi!
Tôi mới không đi chết!
Các người tự đi tìm chết đi!
Một lũ thần kinh!”
Nói xong liền giật lấy chìa khóa xe trong tay Trương Ngôn Lâm.
“Đã các người đi chết thì để lại đồ cho tôi!
Coi như tiền công tôi rộng lòng về báo tin dữ cho mọi người!”
Một cô gái tóc đuôi ngựa tức giận bước ra, lấy năm chai nước khoáng và mấy gói lương khô ném xuống đất.
“Cho cô đấy! Chỉ có nhiêu đây thôi!”
Tề Đình Đình không buông tha, dùng ngón tay chỉ vào mặt cô gái tóc đuôi ngựa mà chửi.
“Mày nói xàm! Nhất định là mày giấu! Đừng có mặt dày, mau đưa ra đây! Không thì tao cào nát mặt mày!”
Nói xong liền giơ tay định tát vào mặt cô gái.
Trương Ngôn Lâm đẩy cô ta ngã xuống đất.
Giọng Lâm Trúc Âm âm u vọng đến: “Còn giữ con sâu bọ phá hoại này làm gì?
Các em còn trẻ, chị nay dạy các em miễn phí ~
Loại người như vậy, ngay lần đầu gây họa cho các em thì phải giải quyết dứt khoát, giữ lại là giữ họa, là giữ bom hẹn giờ, lúc nào cũng có thể nổ tung các em!
Nếu không nỡ ra tay thì chị có thể giúp miễn phí ~”
Tề Đình Đình nghe vậy, sợ hãi bỏ chạy, bò dậy ôm nước và lương khô chạy lên xe.
Lật đật khởi động xe, đạp ga hết cỡ, lực va đập hất cô ta dính chặt vào lưng ghế.
Phóng xe đi mất hút.
Lâm Trúc Âm hừ lạnh, liên lạc với toàn bộ dị thú dị năng trong không gian.
gợp thú biến dị đông đúc không ngừng được thả ra, chặn kín đường, vây mọi người ở giữa.
Lớn nhỏ đủ chủng loại, số lượng không dưới mấy trăm con.
Mọi người: …
Trời ơi!!!
Đây là thứ họ có thể thấy sao??
Kinh người quá!
Kiếp trước tận thế, chị Âm chẳng lẽ là vua của khu bảo tồn động vật trên núi???
Đến Hạ Nham Đình ba người từng thấy dị thú Lâm Trúc Âm thả ra cũng lại bị chấn động một lần nữa.
Anh ta nhớ lại lời Lâm Trúc Âm hôm đó.
“Mấy đứa muốn sống và chiến đấu ở bên ngoài!”
Hóa ra anh ta suy nghĩ hẹp hòi rồi!
Anh ta có nằm mơ ban ngày cũng không tưởng tượng nổi.
Những con không muốn ra ngoài sống mà lại gấp hơn chục lần những con muốn ra!!!
Nếu Hoắc Lão nhìn thấy mấy con không ra ngoài này, lúc đó chắc chắn sẽ không lo cháu gái mình bị người ta nhòm ngó!
Ngược lại phải lo cho những kẻ bị Lâm Trúc Âm nhòm ngó mới đúng!
Với chiến lực này! Nói Lâm Trúc Âm muốn san bằng trăm tám mươi căn cứ, anh ta cũng tin!
Ánh mắt liền nhìn về phía đội Trương Ngôn Lâm.
Mọi người trong đội Trương Ngôn Lâm trán toát mồ hôi lạnh.
Chi bằng họ cứ đi thẳng còn hơn, liệu có bị diệt khẩu không chừng!
“Chúng em nhất định giữ kín như bưng! Một chữ cũng không nói ra ngoài!”
“Em không thấy gì hết!!!”
“Đúng đúng, em cũng vậy!”
Lâm Trúc Âm khóe môi cong lên, hiện tại cô không quan tâm nữa.
Chiến lực của sáu người họ cộng thêm những dị thú đang trưởng thành này đã vô úy, thêm nữa quả thần bí biến dị sắp có, sáu người họ tuyệt đối sẽ thành chiến lực cao nhất toàn cầu!
Sau này những người khác có đuổi theo cũng không kịp!
Chỉ là dị thú trưởng thành vẫn hơi chậm, phần lớn ở cấp hai, dù sao tinh hạch đã để họ ưu tiên dùng trước, mấu chốt là cô không lo nổi nhiều như vậy.
May mà dưới sự phân phối luân phiên công bằng của Thanh Vân, không có con nào làm loạn, nếu không không gian của cô không giữ nổi ~
“Bốn con dị thú cấp năm, tôi, Thải Điệp, Khiếu Thiết, Thiên Lang đối phó con có dị năng đồng hóa.
Ba con còn lại, Ôn Tư Thần và Bạch Ngân một con.
Khinh Ngữ cùng Lộc Vũ dẫn Lam Lam, mẹ con Hoàng Kim một con.
Lộc Linh và Thời Tinh Ngôn dẫn chim ưng vàng và sói tuyết một con.”
