Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Một Mình Ta Có Dị Năng Sao Chép Nhờ Khế Ước Thú > Chương 72

Chương 72

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 72 có bản audio.

Chương 72: Trẻ nhỏ loài người

 

Những cư dân căn cứ từng trốn tránh giờ đây kích động ùa ra khỏi nơi ẩn nấp và nhà ở, vây quanh ba cô gái mà reo hò ăn mừng.

Trên mặt ai nấy đều tràn ngập niềm vui thoát chết, không ngừng cảm tạ, bày tỏ lòng biết ơn của họ.

Đứa bé lúc trước sợ hãi được mẹ bế đứng phía trước, trong lòng mẹ giãy giụa không ngừng, bàn tay nhỏ xíu thò ra muốn nắm lấy quần áo Lâm Trúc Âm để cô chú ý tới mình.

“Chị ơi! Mấy chị giỏi ghê! Mẹ cháu bảo mấy chị là các anh hùng bảo vệ bọn cháu!”

Lâm Trúc Âm lấy một cây kẹo que đưa cho nó cầm: “Cảm ơn em yêu quý! Mẹ em cũng là nữ anh hùng bảo vệ em đấy nhé~”

Đứa bé nhìn chỉ khoảng hai ba tuổi, giơ kẹo que cười khúc khích không ngừng, nhưng có hơi gầy, được quần áo dày bọc kín, chỉ còn khuôn mặt nhỏ nhắn hốc hác lộ ra ngoài, đôi mắt tròn xoe như nho trông đặc biệt to, cười híp lại chỉ còn một vầng trăng non, trên má còn lúm đồng tiền, thực sự làm trái tim cô tan chảy.

“Hân Hân, cầm kẹo rồi phải nói gì với chị?”

Đứa bé mắt sáng lấp lánh giơ hai tay về phía Lâm Trúc Âm: “Cảm ơn chị! Chị bế cháu với~”

Lâm Trúc Âm tay chân luống cuống, ngượng ngùng nhìn mẹ nó.

“Ờ... em chưa bế trẻ con bao giờ, hơi sợ.”

Lúc đầu mẹ đứa bé tưởng cô không muốn bế, định bảo con ngoan ngoãn một chút.

Nghe xong câu nói của cô, bà sảng khoái bế cháu đưa vào lòng cô.

“Không sao đâu, con bé lớn rồi, cứng cáp lắm! Bế kiểu gì cũng được!”

Không ngờ cô gái trông như không gì không làm được lại khó xử vì chuyện bế trẻ con, như thể từ chín tầng trời rơi xuống phàm trần, trở nên gần gũi hơn.

Lâm Trúc Âm vội đỡ mông đứa bé, nhẹ nhàng vuốt tay nó, nhỏ và mềm quá! Khác hẳn cảm giác bế thú cưng!

Đây quả là một đứa trẻ loài người hiếm có trong ngày tận thế~.

Đứa bé vẫn cười không ngừng trong lòng cô, rõ ràng rất thích cô.

Tay nhỏ sờ mặt cô.

“Chị ơi, chị là người đẹp nhất mà Hân Hân từng thấy~”.

Cô cũng cảm thấy rất có duyên với đứa trẻ này, vừa nhìn đã thấy mến.

Trước đây cô cực kỳ ghét trẻ con, ví như đứa bé bị bà hàng xóm dạy hư lúc trước, nhìn một cái đã thấy phiền vô cùng!

Cố Khinh Ngữ và Lộc Linh cũng xúm lại sờ tay nó, thích thú không thôi.

Lộc Linh nôn nao: “Chị Âm, chị Âm! Cho em bế một tí!”

“Không được! Em mạnh tay quá, không biết nặng nhẹ, lỡ đụng hỏng thằng bé thì sao!”

Mẹ đứa bé vội bảo không sao, thích thì cứ bế, họ thích con mình bà cũng vui lây.

Cố Khinh Ngữ đưa khăn ướt khử trùng cho Lộc Linh, hai người khử trùng một hồi mới bế đứa bé qua.

Lâm Trúc Âm: “...”

Các người làm vậy như thể tôi không biết giữ vệ sinh vậy!

Hân Hân trong lòng Cố Khinh Ngữ tò mò kéo mái tóc dài bạc trắng của cô để trong lòng bàn tay nhìn, lại biết không kéo đau cô, thực sự rất ngoan.

Nhìn là biết từ nhỏ đã được mẹ dạy rất tốt.

Đứa trẻ loài người ngoan ngoãn như vậy đương nhiên ai cũng thích!

Thần thức của Lâm Trúc Âm trong không gian chọn lựa trên kệ thực phẩm dành cho trẻ em của siêu thị, lấy đồ đóng gói ép nhựa như trái cây nghiền, hạt khô dễ bảo quản, lại lấy hai hộp sữa bột lớn và vài hộp thuốc trẻ em thông dụng, tất cả bỏ vào một túi rác đen to.

Quần áo trẻ em cô thu trong siêu thị cũng có đầy, nhưng mặc trong căn cứ quá lộ liễu, gây ganh tị với người khác thành ra phiền phức.

Suy nghĩ một lát, lấy vài bộ áo trong, lại đem một túi nén lông vũ và miếng dán ấm bỏ vào bên trong. Đừng nhìn túi lông vũ nhỏ xíu, bên trong là cả 5 cân lông vũ nén, đủ để mẹ con họ dễ chịu hơn trong giá rét, lúc đó mẹ nó may thẳng vào áo là được.

Không phải cô dâng trào lòng thánh mẫu, vật tư trong không gian chất thành núi, chút đồ này với cô chẳng là gì, nhưng có thể giúp đứa trẻ đáng yêu này đỡ gầy hơn, phát triển tốt hơn, trở thành tương lai thế hệ mới của Tung Của.

Hơn nữa người xưa chẳng bảo “ba tuổi thấy tám mươi”, nhìn cách giáo dục của mẹ nó chắc chắn tương lai không làm chúng ta thất vọng.

Đời này cô có đủ vật tư và năng lực để giúp đỡ người mình ưng, đã gặp là có duyên, tại sao không kết vài thiện duyên để lòng mình thoải mái?

Cô đã trọng sinh một lần, đương nhiên phải tùy tâm mà sống mới vui vẻ một đời~

Còn ai cô không ưng thì xéo xa đi, đừng đến dây vào, dù trong túi cô có ôm đồ vật tư toàn cầu cũng không cho một cọng lông!

Cô lấy túi rác từ trong không gian đưa cho mẹ đứa bé.

“Tụi em cho chúng tôi mượn bé thêm một lát được không? Tự nhiên nhận ra trong không gian có ít rác sinh hoạt sắp sửa hỏng, chúng tôi không biết đống rác ở đâu, phiền chị đi vứt giúp được không ạ?”

“Được được được, tất nhiên không thành vấn đề!”

Mẹ đứa bé rõ ràng rất yên tâm với Lâm Trúc Âm vừa mới cứu các cô, cầm túi rác đi ra ngoài.

Giữa đường cảm thấy trong tay hơi vướng, với tay xem, trong lòng bàn tay có một mảnh giấy gấp đôi.

Trên viết: “Bé rất dễ thương! Đây là quà gặp mặt các chị tặng cháu, yên tâm cất đi. Nếu mang về thì tụi em cướp bé luôn đấy!”

Mẹ đứa bé đọc mảnh giấy, cười. Dĩ nhiên bà không tin, nhưng không ngờ trong túi rác lại là đồ quý giá đến vậy!

“Lạy chúa tôi!!!”

Mẹ đứa bé mở túi rác liếc một cái liền vội đóng chặt, thần sắc căng thẳng nhìn quanh.

Do dự tại chỗ một lát rồi cắn răng, kích động lau nước mắt, ôm túi trong lòng chạy nhanh về chỗ ở của mình.

Tuy rằng bây giờ người ta đã tê liệt với thảm họa thiên nhiên liên tiếp, sống được đã là vạn hạnh trong bất hạnh.

Nhưng không một người mẹ nào nhìn con mình trong ngày tận thế không đủ ăn, không đủ mặc mà không xót như dao cắt tim. Những thứ này với con bà chính là đồ bảo mệnh!

Với một người mẹ, những thứ này cho dù để trong đống zombie bà cũng liều mạng lấy về cho con!

May mà nhà bà ở phòng riêng một gian, không thì nhiều đồ tốt như vậy biết làm sao, bà không dám ra ngoài luôn!

May mà người trong căn cứ đều ra bức tường thành, nếu không thấy dáng vẻ bà còn tưởng bà trộm bảo bối gì đang bị truy đuổi.

Mẹ đứa bé lúc về đứng ở ngoài rìa một lát, giấu đi vẻ xúc động của mình.

Cô Lâm nói trước mặt mọi người là bảo bà đi đổ rác, chính là giúp hai mẹ con tránh phiền toái.

Nhưng nhìn thấy con vẫn không kìm được đỏ hoe, chỉ có thể bày tỏ một cách uyển chuyển.

“Cô Lâm, cảm ơn ba cô đã giúp tôi trông con!!!”

Lâm Trúc Âm biết chị ta cảm ơn một cách ý nhị, mỉm cười gật đầu với chị ta.

“Hân Hân, mẹ em đến đón em rồi, theo mẹ về nhà thôi, ngoài này lạnh lắm.”

Hân Hân được Lộc Linh bế trong lòng, áo ngoài bị dán đầy miếng ủ ấm.

Đang chơi một khối rubik nhỏ vui vẻ, lưu luyến nhìn khối rubik và ba chị, mắt đỏ hoe, rõ ràng không muốn về.

Lộc Linh bảo nó tặng khối rubik nhỏ làm đồ chơi để đem về nhà chơi thì nó mới vui hơn một chút.

Lúc về được mẹ bế trong lòng, từ phía sau vai thò ra một cái đầu nhỏ, mắt đỏ hoe không ngừng vẫy tay tạm biệt các chị.

Lộc Linh khá tiếc nuối nhìn nó đi xa.

Không chớp mắt thốt ra một câu:

“Chị Âm, hay là chị và anh Thần cũng kiếm một đứa cho em chơi nhé!”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi