Chương 45: Lại lên đường đến chợ nông sản
Khi Hạ Chu và Khương Vũ lấy xong nước, người lính đang làm nhiệm vụ đã quay lại.
Khương Vũ khá quan tâm không biết đã bắt được tên bán hàng gian ác kia chưa, liền đi tới hỏi người lính trẻ về tình hình cụ thể.
Người lính trẻ tuổi không lớn, chừng hai mươi mấy, thái độ rất hòa nhã: “Người đã bắt được rồi. Chỉ huy nghi ngờ kiểu giao dịch này đã diễn ra riêng tư từ lâu, nhất định sẽ tập trung truy bắt. Lần này nhờ có các bạn tố giác.”
“Không cần khách sáo, bắt được người là tốt rồi.”
Khương Vũ rất an ủi, may mà quân đội quản lý chuyện này, nếu không thì tên đàn ông đó sẽ hại chết nhiều người.
Người lính trẻ cười, hơi ngượng ngùng.
Khương Vũ lại nhớ ra gì đó, hỏi anh ta: “Gần đây trời càng ngày càng lạnh, anh có biết chỗ nào có người biết đóng lò sưởi không? Tụi em muốn nhờ người giúp.”
“Đóng lò sưởi à.”
Người lính trẻ cũng là người phương Bắc, nghe vậy nhiệt tình nói: “Đây đúng là cách hay. Trong đơn vị có các anh lớn tuổi biết làm, tôi sẽ hỏi giúp các bạn sau.”
“Cảm ơn!” Lần này Khương Vũ đặc biệt vui mừng.
“Không có gì, tôi mỗi ngày đều canh gần đây, các bạn đến đây tìm tôi là được.”
“Vâng, em tên Khương Vũ, anh tên gì?”
Đôi mắt to của Khương Vũ sáng lạ thường, chất chứa sự ngây thơ, nhiệt tình, đơn thuần.
“Tôi tên Cao Ban.”
Lần này Cao Ban thực sự hơi ngại, cô gái đối diện dễ thương quá.
Không chỉ nụ cười, mà từ đầu đến chân đều ngọt ngào.
“Đây là bạn em, Hạ Chu. Tụi em nhất định sẽ quay lại tìm anh.”
Khương Vũ chưa quên giới thiệu người bạn bên cạnh.
Hạ Chu: “…”
Khương Vũ được yêu thích quá.
Ở trường đã có nhiều người thích cô ấy.
Nhưng thường ngày cô ít xuất hiện ở những nơi xã hội công cộng, cũng không tham gia hoạt động câu lạc bộ, chỉ thường thấy tên cô ở bảng thông báo giải thưởng của trường.
Hạ Chu quen mặt cô là từ nửa năm trước trong sân bóng rổ, có vẻ cô đang tìm tư liệu vẽ, cô gái nhỏ yên lặng ngồi trên khán đài, chúi đầu vào tập ảnh, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn các vận động viên trên sân. Cô ấy như lạc lõng với môi trường xung quanh, khó có thể bỏ qua.
Ngay cả trong đội bóng rổ, cũng không ít người hăm hở muốn tỏ tình.
Tiếc là… bây giờ không còn cơ hội nữa.
Trên đường về, Khương Vũ vẫn rất vui vẻ, có thể nghe ra từ giọng nói của cô khi nói chuyện với Hạ Chu.
“Tốt quá, hôm nay tụi mình không chỉ bắt được kẻ xấu buôn thịt chuột lậu, mà còn tìm ra cách giải quyết việc đóng lò sưởi.”
“Hừ…”
Khương Vũ ngẩng đầu, nói cô chậm hiểu, nhưng có lúc lại rất nhạy: “Hừ là ý gì? Anh… không vui à?”
Hạ Chu nâng mi mắt, uể oải nhìn sang, khóe môi nhếch lên không nói gì.
Anh nhìn tôi có giống vui vẻ không hả!
Khương Vũ nhăn mày, cuối cùng đưa ra kết luận: “Anh muốn ăn thịt.”
Hạ Chu: “…”
…
Sau khi mưa tạnh, quân đội qủa nhiên bắt đầu tiến sâu vào trong thành phố một cách thường xuyên, để cứu vớt vật tư và giải cứu những người bị mắc kẹt.
Mặt khác, số chuột trong khu an toàn giảm mạnh sau trận chiến diệt trừ sôi nổi kéo dài nhiều ngày, đồng thời quân đội cũng xử lý một nhóm tiểu thương xấu xa bán chuột chết.
Tác hại của việc ăn thịt chuột chết được quân đội phổ biến kiến thức rộng rãi, một số người biến dị bị lôi ra quảng trường trình diễn.
Với nỗ lực không ngừng này, người dân khu an toàn đã đến mức nghe tới thịt là biến sắc, cẩn thận mọi nơi.
Không có mua bán thì tự nhiên không có ai liều mạng đi giết chuột nữa.
Ngoại trừ những kẻ vẫn ôm tâm lý may rủi, kiên trì ăn thịt.
Hạ Chu lái xe tải nhỏ chở Khương Vũ ra ngoài. Lý do hai người ra riêng, tìm vật tư vẫn còn thứ yếu, chủ yếu là mang gạch đỏ trong không gian về, chuẩn bị xây tường.
Khu vực trũng trong thành phố đã là một biển nước, ngoại ô cũng có lũ lụt, các tòa nhà dưới ba tầng trong thành phố thậm chí đều bị ngập.
Ruộng đồng, nhà cửa, tài sản bị thiệt hại không chỉ trăm tỷ.
Nơi Hạ Chu và Khương Vũ sắp đến là một chợ nông sản lớn ở ngoại ô, bên trong đồ đạc đầy đủ, cả chợ cao nhất có năm tầng.
Dù tầng thấp bị ngập, chắc hẳn vẫn còn vật tư bảo tồn được.
Vào gần chợ, trước tiên thấy là một số xác sống ngâm trong nước.
Lần này thực sự là thối rữa, mùi tanh tưởi lan tỏa, trong vòng trăm dặm tràn ngập mùi hôi thối.
Khương Vũ và Hạ Chu đeo mặt nạ phòng độc quá khổ, vốn được bán ở khu vật liệu xây dựng để phòng các khí kích thích khi trang trí, giờ có công dụng khác.
Nước lũ đến vị trí bắp chân, Khương Vũ và Hạ Chu mặc áo mưa liền quần.
Thực tế khi thấy tình hình bên trong, Hạ Chu đã khuyên Khương Vũ ngồi trong xe, để anh vào xem lấy được gì.
Nhưng Khương Vũ kiên quyết từ chối.
Dù môi trường khắc nghiệt, nhưng cô vẫn vượt qua được, không cần để Hạ Chu chạy đi chạy lại.
Đã có không gian thì phải tận dụng hết công năng.
Thế là Hạ Chu đành dẫn cô ấy từ từ đi vào tòa nhà.
Hạ Chu một tay kéo Khương Vũ, tay kia cầm vũ khí, cảnh giác nhìn xung quanh.
Vào từ cửa số 1, khu vực này chắc là bán thịt tươi, tuy không ngửi thấy mùi, nhưng tình trạng dưới nước cũng đủ thử thách tâm lý hai người.
Hạ Chu không muốn dừng lại lâu, anh đi rất nhanh, và xách Khương Vũ lên phía trên.
Tầng hai hiện không có nước lũ đọng, nhưng có dấu vết bị ngập, một số nông sản đều bị nước thải ngâm, cũng không thể ăn được.
Trái cây và rau củ đều thối rữa, từ khi tận thế bắt đầu một tuần đã không thể ăn được nữa.
Tầng ba, tình hình giống tầng hai, dù có một số đồ chín, thịt xông khói có bao bì, chưa mở, Hạ Chu cũng không định nhặt.
Lên tới tầng bốn, hai người mới miễn cưỡng thấy mặt sàn sạch.
Hai người vừa từ cầu thang lên, vừa ló đầu ra thì một con xác sống há mồm lao tới, đập thẳng vào mặt nạ phòng độc của Khương Vũ.
Chết tiệt… Cô sắp bị chấn động não mất!
Khương Vũ ôm cái đầu nặng nề, khi mở mắt ra thì Hạ Chu đã đâm mũi dùi kim loại sắc nhọn vào đầu xác sống, sau đó đá một phát, xác sống lăn xuống cầu thang.
Hạ Chu một tay có thể bế cô lên, đặt cô lên bậc thang trên cùng, kiểm tra an toàn xong, hai người mới tiếp tục đi.
Tòa nhà ở đây thông nhau, diện tích mỗi tầng rộng đến kinh ngạc.
Phía đông tầng bốn bày đủ loại gạo bột, phía tây là gia vị.
Số lượng gạo bột thu thập trước đây không nhiều lắm, vì không tìm được kho của siêu thị lớn.
Giờ nhìn hàng hóa ở đây, mắt Khương Vũ sáng rực.
Gạo tẻ, gạo nếp, gạo thơm, gạo đen, gạo tím, gạo kê, ngô vụn.
Bột mì trắng, bột ngô, bột đậu nành, bột kê, bột cao lương, bột đậu xanh, bột kiều mạch, bột nếp, bột đậu Hà Lan, bột gạo tẻ, bột tinh bột khoai tây, bột khoai lang, bột lúa mì đen, bột tiêu, bột yến mạch…
Đậu nành, đậu tằm, đậu đỏ, đậu xanh, đậu vàng, đậu đen, đậu dải, đậu Hà Lan, đậu dao, đậu lăng tây, đậu vân…
Hạ Chu lật mấy bao đậu, thấy một số đã mốc.
“Thu lại trước, về từ từ phân loại.” Hạ Chu nói.
Không thể vì mốc mà vứt thẳng, phí quá.
Hơn nữa, qua hai tháng nữa, chưa chắc đồ mốc còn tìm thấy được.
Khương Vũ gật đầu, đi từ đông sang tây, sau đó lên cầu thang phía tây.
Gia vị phía tây đại khái gồm: muối ăn, xì dầu, dấm, bột ngọt, đường, hoa hồi, lá thơm, thì là, hoa tiêu, mù tạt, v.v.
Vì đây là chợ bán buôn, hàng hóa rất nhiều, hàng tồn trước mỗi quầy đều có số lượng đáng kể.
Khương Vũ thu đồ vào không gian, chất cao vô hạn.
Bây giờ cô không cần gần hoặc chạm mới thu được, cách hai mươi bước đã có thể khống chế thu.
Suốt dọc đường, Hạ Chu phụ trách bảo đảm an toàn, còn Khương Vũ dốc toàn lực thu hàng.
Tầng năm là tầng cao nhất, hai người lên lầu trước tiên bị cảnh trước mặt làm giật mình…
