Chương 5: Công chúa Lông Vũ nhỏ có được một vệ sĩ
Vì trong phòng có thêm một người, đồ dự trữ của Khương Vũ phải chia ra một nửa.
Thức ăn vốn cầm cự được hai tuần, giờ chắc chỉ đủ một tuần.
Dù còn một vali thuốc, nhưng không thể ăn thay cơm.
Dù vậy Khương Vũ cũng không quá thất vọng, Hạ Chu tạm thời là một người bạn học đáng tin, mà võ lực chắc chắn mạnh hơn cô.
Cho dù anh ấy không chịu đưa cô đi cùng, thì ở ký túc mấy ngày này cũng không quá chán.
Hạ Chu lần đầu vào ký túc nữ, cứ cảm thấy nhìn chỗ nào cũng không ổn.
Tuy bố trí nam nữ giống nhau, nhưng ký túc nữ đồ đạc nhiều hơn, rèm cửa ga trải giường đều màu hồng phấn, trên giường chất đầy thú bông, phong cách hoàn toàn khác.
Khương Vũ chỉ cho anh: "Anh có thể ngủ giường của Giang Yến Yến."
Đến lúc này rồi, không câu nệ nhiều.
Nếu Giang Yến Yến bình an trở về, cô tặng bạn ấy một trăm bộ chăn ga mới cũng được.
Hạ Chu gật đầu, rồi cùng Khương Vũ ngồi kiểm kê đồ còn lại.
"Tủ đồ ăn vặt của Giang Yến Yến khóa rồi, tôi mở không được."
Khương Vũ nghĩ chắc bên trong có đồ ăn, vì bạn ấy như con chuột hamster thích tích trữ.
"Đưa dao cho tôi."
Hạ Chu lấy con dao gọt hoa quả của Khương Vũ, ngồi xổm trước cái tủ gỗ, cạy qua cạy lại, cơ bắp cổ tay nổi lên đường cong săn chắc, nhìn đã thấy khỏe hơn Khương Vũ nhiều.
Cuối cùng loay hoay một hồi, thực sự mở được khóa.
Vừa mở cửa, mì gói lăn ra ngoài, rồi loảng xoảng một đống đồ ăn vặt.
Không trách phải khóa, không khóa chắc đồ bên trong rơi hết ra mất.
Khương Vũ thu dọn lại, ngoại trừ không có nước, lượng thức ăn dự trữ gấp đôi của cô.
Chợt nhớ ra gì đó, Khương Vũ từ trong tủ lấy ra một ba lô leo núi, đó là phần thưởng của một hoạt động trong trường, cô chưa dùng bao giờ.
"Chúng ta gói một ít đồ ăn trước."
Khương Vũ nhét vào ba lô mì gói, nước và sô cô la, cũng bỏ vài hộp thuốc trong vali vào.
Đó chỉ là một túi sinh tồn đơn giản, cũng là tài sản cuối cùng.
Hạ Chu nhìn cô làm việc, khá hứng thú với mấy hộp thuốc, anh còn thấy vài hộp thuốc trị rối loạn nhịp tim.
Khương Vũ nghĩ anh sẽ hỏi tại sao cô chuẩn bị nhiều thuốc thế, nhưng Hạ Chu chẳng hỏi gì, rất biết giữ ranh giới.
Đêm đầu tiên hai người cùng sống, Hạ Chu ăn mì gói, Khương Vũ ăn bánh mì.
"Bánh mì này hạn sử dụng rất ngắn, không ăn nhanh sẽ hỏng mất." Khương Vũ lắc lắc chiếc bánh trên tay.
Hạ Chu nhìn bát mì trước mặt, ngẩng lên hỏi: "Cô đang ám chỉ tôi nên ăn bánh mì à?"
"Không phải, tôi sợ anh thấy bữa tối của tôi ngon hơn thôi."
Khương Vũ thành thật nói.
Hạ Chu thu lại ánh mắt: "Đồ ăn đều của cô, cô muốn ăn gì thì ăn."
"Ồ."
Khương Vũ tiếp tục nhai bánh mì.
Lâm Gia đợi dưới lầu rất lâu, thằng con trai kia trèo lên rồi sao không thấy động tĩnh gì.
Tối nay, nhân lúc xả bớt mùi bún ốc, cô không nhịn được lấy cây phơi đồ trong phòng gõ vào tường ngoài nhắc nhở.
"Cốc cốc cốc..."
Khương Vũ suýt cắn vào lưỡi.
"Có chuyện gì vậy?" Khương Vũ mở cửa sổ nhìn xuống.
"Hai người không sao chứ? Ban ngày nhiều người bị mấy con quái vật đó cắn rồi, cái người trèo lên ấy... bây giờ vẫn an toàn chứ?"
Lâm Gia sợ anh ta đột nhiên biến dị rồi cắn chết Khương Vũ.
"An toàn, anh ấy đang ăn mì gói."
Chưa có dấu hiệu cắn người.
Nghe Khương Vũ trả lời, Lâm Gia tạm thời yên tâm, nhưng sau đó lại thấy trai gái ở riêng vẫn không an toàn lắm, lỡ thằng con trai kia thấy sắc nảy lòng tham, giết người phi tang thì sao.
Cô đang định nhắc Khương Vũ cẩn thận.
Thì thấy anh chàng trong phòng cũng bưng bát mì thò đầu ra, ngũ quan tuấn tú, mày mắt lạnh lùng, khí chất như một thanh kiếm tuốt vỏ.
"Hạ Chu!"
Lâm Gia kích động, lại là một người nổi tiếng khác của trường!
Đúng là vận cứt chó gì thế này, kiếp này được làm hàng xóm với hai vị thần này.
Lâm Gia lập tức nuốt lại lời định nói với Khương Vũ, Hạ Chu tuy nhìn hung dữ, hơi lạnh lùng, nhưng nhân phẩm không có vấn đề.
Huống hồ, người theo đuổi Hạ Chu trong trường không có một vạn cũng có tám nghìn, nhưng chưa nghe nói anh ta có quan hệ mập mờ với cô gái nào.
Diễn đàn trường còn rỉ tai nhau nói anh ta có thể không thích con gái.
Tính ra đại khái, mọi người đều là chị em.
Lâm Gia hoàn toàn yên tâm!
"Cô biết tôi?"
Hạ Chu nhướng mày, không nhớ mình đã gặp cô ta.
Câu hỏi quen thuộc này làm tim Lâm Gia thắt lại: "Biết... qua ảnh."
"Mì gói hai người ăn vị gì thế? Tôi đem bún ốc đổi với mọi người nhé."
Tâm hồn của người mê ăn rất mạnh mẽ, Lâm Gia nhanh chóng hồi máu, lại lo lắng cho kế hoạch ăn uống.
Hạ Chu im lặng.
Khương Vũ cũng không nói.
"Anh có muốn ăn bún ốc không?" Khương Vũ chưa ăn bao giờ, cô thấy nó hôi hôi.
"Không."
Hạ Chu từ chối.
"Bọn tôi đều không thích bún ốc." Khương Vũ cúi xuống trả lời Lâm Gia.
"Mấy người đúng là không biết thưởng thức món ngon..."
Lâm Gia chê bai đóng cửa sổ.
Khương Vũ: "..."
...
Tối trước khi ngủ, Khương Vũ rửa dâu tây trong tủ lạnh rồi để lên bàn, lại bẻ hai quả chuối, chia cho Hạ Chu một quả.
Nhìn vẻ mặt khó nói của Hạ Chu, cô vội giải thích: "Ăn không hết sẽ hỏng, để trong tủ lạnh cũng thế."
"Cô ăn đi, tự cô ăn."
Hạ Chu không biết có phải cô đối xử với ai cũng tốt vậy không, theo anh thấy tính cách của Khương Vũ rõ ràng có hơi ngây thơ quá đà.
Phòng bị yếu thế, trong thời buổi hỗn loạn này, sẽ bị người ta xơi tái đến xương cũng chẳng còn.
"Nhưng mẹ tôi nói như vậy không tốt... phải học cách chia sẻ."
Khương Vũ thấy mình ăn mà người khác nhìn, tàn nhẫn quá.
Hạ Chu cầm quả chuối: "Tôi ăn cái này được rồi, tôi không thích dâu tây."
"Vậy thôi."
Khương Vũ bưng bát dâu tây đi, bước chân nhẹ nhõm.
Có người không thích dâu tây cơ đấy.
Không hề nghi ngờ lời Hạ Chu là thoái thác, cô ít khi suy nghĩ sâu xa về ý trong lời người khác.
Ăn trái cây xong, Khương Vũ tiện tay rửa mặt, xả chân trong phòng tắm, rồi lên giường nằm.
Cô không cởi quần áo, nếu không phải hơi khó chịu, cô còn chẳng muốn cởi giày.
Lỡ có người biến dị phá cửa xông vào thì còn chạy nhanh.
Giờ vẫn đắp chăn mùa hè, ban ngày ban đêm phải bật điều hòa.
Nhưng có lẽ vì trời âm u, hôm nay không bật điều hòa cũng không thấy nóng.
Thế nhưng nửa đêm mơ màng, Khương Vũ bỗng thấy lạnh, tỉnh hẳn, cuộn chăn kín người cũng không ăn thua.
Cô đành ngồi dậy, lấy chăn dày trong tủ đầu giường.
"Hạ Chu... anh ngủ chưa?"
Giọng Khương Vũ rất nhỏ, như sợ đánh thức ai, thở ra hơi.
"Chưa, nhiệt độ giảm rồi."
Hạ Chu cũng cảm nhận được sự thay đổi nhiệt độ, dù hy vọng chỉ là trời thu lạnh bình thường, nhưng trong lòng vẫn bất an.
Anh cảm thấy sự thay đổi nhiệt độ có liên quan đến dị biến trong khuôn viên trường.
Như thể một tín hiệu nào đó.
"Trong tủ đầu giường có chăn mùa đông, tôi thấy đắp khá ổn."
"Nếu không muốn đắp, chúng ta bật điều hòa đi."
Khương Vũ lấy remote định bật, nhưng phát hiện điều hòa không phản ứng gì.
"Hình như mất điện rồi, phòng mình chưa nộp tiền điện..."
Khương Vũ sững sờ, thế chẳng phải đèn điện và máy lọc nước đều không dùng được, cả hai phải mò mẫm uống nước lạnh.
"Học kỳ này mới khai giảng có hơn hai tuần, dù chưa nộp tiền cũng không thể cắt nhanh vậy, là thiết bị cung cấp điện có vấn đề."
Hạ Chu nghĩ ra điều gì, nhảy xuống giường, cầm các đồ đựng trong phòng đi vào nhà vệ sinh lấy nước.
Đã mất điện, nhà máy nước không có điện, sắp tới sẽ mất nước luôn.
Khương Vũ cũng nghĩ tới, vội xuống giường giúp, bật đèn pin dự phòng, lấy tất cả cốc, bình, thùng trong phòng đưa cho Hạ Chu.
Bận rộn lên cơ thể không còn thấy lạnh nữa, nhưng lòng thì lạnh.
Không có nước... thì xả nhà vệ sinh kiểu gì đây.
