Chương 61: Tóc Tím rực rỡ giữa tuyết trắng
Căn phòng có giường đất ngoài tường cũ còn được cải tạo thêm lớp cách nhiệt dày hơn, nên khi vào trong ấm hơn phòng khách nhiều.
Buổi chiều nhồi một ít củi và một viên than vào bếp lò, nhiệt độ ấm áp như vậy có thể duy trì cả ngày lẫn đêm.
Trước khi ngủ có xem một bộ phim kinh dị, khi ngủ cứ cảm thấy xung quanh thật ồn ào.
“Lông Vũ, tớ không dám ngủ.”
Giang Yến Yến bật đèn ngủ, rên rỉ.
Khương Vũ: “A… vậy làm sao bây giờ.”
“Tớ ngủ cùng cậu nhé.”
Giang Yến Yến vừa nói vừa chui vào chăn của Khương Vũ.
Khương Vũ bất lực: “Vậy cũng được.”
Giang Yến Yến không ngủ được, kéo Khương Vũ tán gẫu: “Lông Vũ, cậu nói xem tuyết và băng này có thể đóng băng cả căn nhà không, rồi quay lại thời kỳ băng hà, nhân loại tuyệt chủng, khủng long có phải cũng tuyệt chủng như vậy không?”
“Không phải do tiểu hành tinh va vào Trái Đất sao?” Khương Vũ khẽ đáp.
“Tiểu hành tinh va vào Trái Đất còn hơn chết cóng, cái đó còn sướng hơn.” Giọng Giang Yến Yến nghe có vẻ tiếc nuối.
“Hai cậu nghiên cứu mấy cái này làm gì, sống được ngày nào hay ngày đó thôi.”
Lâm Gia chưa ngủ, hơi buồn cười.
Nhưng rồi nghĩ đến ông bà và bố mẹ mình ở tận phía Nam không biết thế nào, cô lại thấy câu đùa này chẳng buồn cười chút nào.
“Này, cậu nói bây giờ liên lạc chưa được khôi phục, chúng ta cũng không liên lạc được nơi khác, Lạc Thành đông người cũng đành, những chỗ ít người hơn liệu có khá hơn không?” Lâm Gia cũng ghé vào tán gẫu đêm.
“Thành phố nào ở Tung Của mà không đông người, chỉ có Tân Cương, Nội Mông, Tây Tạng là dân cư thưa thớt, mà virus zombie đó lợi hại thế, chẳng biết lây truyền thế nào, không thể phòng tránh được.”
Giang Yến Yến thở dài: “Nhà tớ chắc không thiếu gạo, nếu bố mẹ tớ ở nhà an toàn thì chắc chắn có thể tránh được, chỉ sợ lúc đó ở ngoài, hoặc đã sớm……”
Khương Vũ cũng nhớ bố mẹ, nhưng chỉ có thể giấu cảm xúc trong lòng: “Đợi thời tiết tốt hơn, quân đội chắc chắn sẽ tìm cách khôi phục liên lạc, lúc đó chúng ta hãy tính cách liên lạc với gia đình.”
“Mong họ bình an.”
Giang Yến Yến nhắm mắt, không nghĩ nữa.
……
Sáng hôm sau hơn chín giờ, mọi người mới khó nhọc bò dậy khỏi giường, ai nấy vệ sinh và thu dọn.
Buổi sáng nấu ít cháo gạo, tráng mấy cái bánh hành.
Hành lá trồng trên gác xanh mướt từng hàng, màu sắc vừa đẹp.
Khương Vũ còn mang hai quả trứng gà xuống.
“Tiểu Hoàng và Tiểu Hoa dạo này không chịu đẻ trứng nữa.”
“Cũng tạm, mỗi ngày có thu hoạch là tốt rồi. Nhưng con Tùng Tùng của cậu trông sắp chết đến nơi.”
Lâm Gia khều con sóc nhỏ bên cạnh lò sưởi, nó ủ rũ, chẳng thèm để ý ai.
“Nó chẳng phải lúc nào cũng thế sao……”
Khương Vũ đặt bên cạnh nó hai quả óc chó khô đã bóc vỏ, giờ chỉ còn một quả.
“Thịt sóc có ăn được không, đúng lúc có thể làm lương thực dự trữ.” Lục Trạch Xuyên đi ngang qua nói một câu.
Đôi tai nhỏ vốn giấu trong lông của Tùng Tùng bỗng giật giật.
“Dù sao cũng là chuột, không ổn lắm đâu.”
Giang Yến Yến mặt khinh bỉ, nhà cô chưa ai ăn qua.
“Ở miền ven biển phía Nam hình như là món ngon, còn có trại nuôi sóc chuyên dụng, hơn nữa nó là họ sóc, khác với chuột.” Lâm Gia nghiêm túc phân tích.
Nghe họ thực sự thảo luận biến Tùng Tùng thành lương thực dự trữ, Khương Vũ véo mặt Tùng Tùng: “Nếu ngoan ngoãn nghe lời thì sẽ không bị ăn thịt đâu.”
Tùng Tùng như hiểu được, nịnh nọt cọ vào ngón tay Khương Vũ.
Mọi người chỉ đùa thôi, gạo mì của họ đủ nhiều, rau cũng không thiếu, dù không có thịt tươi nhưng mấy con gà nhỏ trên gác chắc chắn là lựa chọn thịt đầu tiên, con sóc nhỏ này thực sự chưa được cân nhắc.
Sau bữa ăn, mọi người chuyển đến chõng đất trong phòng ngủ, sáu người ngồi cùng nhau đánh bài đọc sách.
Lục Trạch Xuyên và Lâm Dã than thở: “Hồi ở trường bọn mình chưa bao giờ đọc nhiều sách thế này.”
“Chỉ có lão Hạ là bận tí, cậu ấy phải học nhiều tín chỉ, lại còn song bằng.”
“Đây chẳng phải vì trống rỗng cô đơn lạnh lẽo sao, cuộc thi sức mạnh xây tường thành duy nhất trong khu an toàn cũng tạm dừng rồi.”
Lâm Gia trên tay cầm một cuốn tiểu thuyết nước ngoài đã dịch, chắc là Hạ Chu mua lúc sửa nhà để chất đầy thư viện, không hề có dấu hiệu lật mở.
Trên chõng kê một chiếc bàn nhỏ bằng gỗ, trên đó để nước bồ công anh thanh nhiệt, bốn người ai làm việc nấy, cũng hài hòa.
Chỉ là thời gian yên bình này không kéo dài lâu, chuông báo trong nhà lại reo.
“Mẹ kiếp… lần này nếu không có việc gì nghiêm trọng thì đừng ra mở cửa nữa, lạnh chết mất.”
Lục Trạch Xuyên sắp bị PTSD vì chuông báo rồi.
“Tôi ra xem sao.”
Hạ Chu ra phòng khách xem màn hình giám sát, những người khác tò mò cũng đi xem.
Lần này không có ai gõ cửa, nhưng camera giám sát tường cho thấy có người loạng choạng chạy ra trong gió tuyết, cuối cùng ngã xuống bên tường không động đậy.
Không thấy rõ mặt đối phương, nhưng mái tóc tím nổi bật vô cùng.
Nếu mặc kệ như vậy, người đó nhất định sẽ chết trong tuyết.
“Người gì thế, chúng ta có cứu không?”
Kẻ vừa nói câu nặng nề là Lục Trạch Xuyên, nhưng người do dự ra ngoài cứu cũng là Lục Trạch Xuyên.
Giang Yến Yến nhìn màn hình: “Hình như tớ đã gặp anh Tóc Tím này, anh ta là streamer, lại còn nói nhiều. Mấy lần trước tớ xuống núi lấy nước thì gặp, anh ta nói nhà không thiếu ăn uống, ra ngoài chỉ muốn nghe ngóng tin tức.”
Khương Vũ: “Vậy sao tự nhiên anh ta lại chạy ra? Nhưng không thiếu ăn uống không có nghĩa nhà ấm, có phải muốn đến nơi trú ẩn không?”
Dù sao nhiệt độ bây giờ, dù nhà có máy phát điện, nhiệt độ điều hòa duy trì cũng không cao.
Hạ Chu liếc nhìn những người bạn trong phòng, tuy ai cũng do dự trong lòng, nhưng chắc chắn suy nghĩ cứu người chiếm ưu thế.
“Ra ngoài khiêng người vào trước, sau khi tỉnh lại thì đưa đến nơi trú ẩn.”
Cứu người thì được, nhưng ở lại lâu chắc chắn không dễ dàng đồng ý.
Những người khác không ý kiến, chậm trễ thêm tí nữa chắc người ta đông cứng mất.
Hạ Chu, Lục Trạch Xuyên và Lâm Dã nhanh chóng ra ngoài khiêng anh Tóc Tím về.
Nhưng dù thời gian bàn bạc rất ngắn, tình trạng của Tóc Tím cũng không tốt, người tím tái vì lạnh, quần áo lạnh ngắt, thân thể cứng đờ.
Khiêng người vào đặt lên chõng nóng, rồi cởi quần áo ướt đẫm gió tuyết, dùng nước nóng lau người cho hắn, sau đó bọc lại bằng chăn bông.
Trong suốt quá trình, Tóc Tím cứ lẩm bẩm mơ hồ, không nghe rõ gì.
Công việc lau người chỉ có con trai làm, dù sao Tóc Tím bây giờ trần như nhộng.
“Anh ta thế này có ổn không, có nên cho anh ta uống chút gừng ấm không?”
Khương Vũ đợi đến khi Tóc Tím được bọc chăn kín mới đứng ở cửa hỏi.
“Để tớ đi pha một ít.”
Giang Yến Yến đi chuẩn bị gừng, người nhà cũng có thể uống chút.
“Anh ta nhìn không giống tự chạy ra, mấy chỗ bầm tím trên người hình như do đòn nặng để lại, chắc chắn là đánh nhau với người.” Lâm Dã nói.
Khương Vũ giọng nghi hoặc: “Nhà anh ta còn ai không, nếu không thì chẳng lẽ……”
“Bị cướp rồi!” Lâm Gia suy đoán tiếp.
