Chương 18: Hai người ly hôn đi
Ngày 16 tháng 10, Hân Nhi đến ngân hàng.
Sáng sớm đã nhận được điện thoại của chị Hà, ngày mai cô phải đến thành phố Mông để ghi hình một chương trình, sẽ mất khoảng hai ngày.
Thành phố Mông cũng là một trong những thành phố cô cần đến để check-in, đã đi công tác thì tiện thể chơi ở đó thêm vài ngày.
Nhưng trước khi đi, cô phải đi làm thủ tục vay vốn. Việc này cần thời gian thẩm định, nếu may mắn thì đợi cô về là tiền sẽ vào tài khoản.
Mấy căn nhà cô treo bán trước đó đã có vài căn bán được, còn trang sức, đồ cổ thì bán khá nhanh, hiện tại trong tài khoản cô có gần 500 triệu tệ.
Lấy lý do đầu tư, cô làm thủ tục và nộp đơn xin vay vốn.
Vì tài sản cố định giảm, ngân hàng cho cô hạn mức không cao, cô đăng ký theo hạn mức tối đa có thể xin là 600 triệu, cuối cùng duyệt được bao nhiêu thì chưa biết.
Ra khỏi ngân hàng đã quá giờ ăn trưa, Hân Nhi tiện thể tìm một nhà hàng gần đó để ăn, không ngờ lại gặp người quen.
Cô vừa bước vào cửa, thì nam chính trong sách là Phó Tịch Hàn cùng tay đàn em Mục Tử Tấn đang đi ra ngoài.
Phó Tịch Hàn chủ động chào cô:
- Lý tiểu thư, tới ăn cơm à?
Hân Nhi vừa nhìn thấy anh ta, liền nghĩ đến tờ chi phiếu mười triệu tệ mình nhận được, nở nụ cười vô cùng 'hòa ái':
- Ừm, Phó tổng vừa ăn xong à?
- Ừ, Lý tiểu thư đi một mình à?
- À, vâng, Phó tổng đi hai người nhỉ?
- Ừm.
...
Mục Tử Tấn đứng bên cạnh nhìn mà thấy chướng mắt, hai người này là đại diện tiêu biểu của thể loại văn chương vô nghĩa.
Mục Tử Tấn vẫn chưa từ bỏ ý định chinh phục Hân Nhi, lập tức tìm cách chen vào:
- Mỹ nhân đi ăn mà không có ai bầu bạn sao? Một mình thì có gì vui, không biết tôi có vinh hạnh được mời Hân Nhi một bữa không?
Hân Nhi thấy đôi mắt đào hoa của anh ta cứ nhìn chằm chằm vào mình, cô nhìn lại trong khoảnh khắc, mí mắt anh ta lại nháy liên tục, nháy đến sắp chuột rút:
- Mục thiếu, tôi thấy so với việc ăn cơm, việc cấp bách bây giờ là anh nên đến bệnh viện một chuyến.
Câu này vừa nói ra, ngay cả Phó Tịch Hàn cũng nghiêm túc vài phần, anh ta nhìn Mục Tử Tấn một cái, rồi ánh mắt dò hỏi nhìn về phía Hân Nhi.
Còn Mục Tử Tấn thì ngơ ngác hỏi:
- Sao lại nói vậy?
Hân Nhi cười tươi chỉ vào mắt Mục Tử Tấn:
- Mắt anh vừa nãy cứ nháy liên tục, theo tôi biết, bệnh nhân bị tật máy giật thường sẽ khiến mắt nháy thường xuyên, nên anh thật sự cần đi khám bác sĩ.
Mục Tử Tấn mặt đỏ bừng, nắm chặt tay:
- Cô!
Sỉ nhục! Sỉ nhục trắng trợn!
Còn Phó Tịch Hàn thì tay nắm thành quyền, đưa lên che miệng cố giấu nụ cười không kìm được.
Hân Nhi làm động tác tạm biệt với hai người:
- Mục thiếu đừng vì bệnh mà ngại đi khám nhé, có bệnh thì phải chữa sớm nha ~ Tôi đi ăn trước đây ~ Tạm biệt ~
Mục Tử Tấn nhìn Hân Nhi lắc lư cái eo thon nhỏ nhắn, đắc ý rời đi, nghiến răng nghiến lợi:
- Cái con đàn bà này!
Phó Tịch Hàn trực tiếp sải bước đi ra ngoài:
- Đi thôi.
Mục Tử Tấn đuổi theo, ồn ào hét lên:
- Đừng tưởng tôi không thấy, vừa nãy anh cười tươi lắm!
Phó Tịch Hàn vẫn một thân tây trang thẳng thớm, bước đôi chân dài đi phía trước.
Còn Mục Tử Tấn ăn mặc thoải mái hơn nhiều, áo len dệt kim phối với quần jean, đuổi theo phía sau gào ầm lên.
Nhìn thế nào cũng giống cảnh em trai xù lông đi sau anh trai tổng tài bá đạo ~
- Tôi nói cho anh biết, Lý Hân Nhi là người tôi để mắt tới trước, anh đừng có giành phụ nữ với anh em đấy!
Còn nữa, không phải anh thích mẫu con gái như Kiều Nhược Vân à? Lý Hân Nhi không hợp với anh đâu.
Phó Tịch Hàn vốn chẳng buồn để ý đến anh ta, nhưng nghe đến câu này thì dừng lại, quay đầu hỏi:
- Ai nói tôi thích mẫu con gái như Kiều Nhược Vân?
Mục Tử Tấn chưa kịp phản ứng:
- Chẳng lẽ không phải sao?
Phó Tịch Hàn trừng mắt nhìn anh ta một cái, lấy chìa khóa xe bấm bấm, quay người đi về phía xe:
- Không thích.
Mục Tử Tấn thong thả đi theo:
- Thôi đi, anh lén lút đưa cho cô ta nhiều tài nguyên như vậy, đừng tưởng tôi không biết.
Mọi người đều đồn, Phó tổng ~ là ông trùm đứng sau lưng Kiều Nhược Vân, tôi không tin anh không nghe thấy phong thanh gì.
Nếu là trước đây, anh đã sớm đính chính rồi, còn để Kiều Nhược Vân mượn danh tiếng của anh, nhặt không biết bao nhiêu lợi ích như thế à?
Ngồi lên ghế phụ, Mục Tử Tấn vẫn lải nhải chưa dừng, vẻ mặt như đang khuyên bảo:
- Anh đừng có chối nữa, anh tuyệt đối có ý với Kiều Nhược Vân.
Phó Tịch Hàn nghiêng đầu, nghiêm túc đính chính:
- Không có.
Mục Tử Tấn nhìn anh ta với vẻ mặt 'anh xem tôi có tin anh không', liếc mắt một cái.
Phó Tịch Hàn lạnh giọng giải thích:
- Cho cô ta tài nguyên là vì đêm đó quả thực đã mạo phạm đến người ta, coi như là bồi thường. Còn lời đồn, chỉ là muốn cho Lạc Lạc từ bỏ ý định.
Từ sau đêm đó, tâm tư của Lãnh Lạc đối với anh đã bày ra hết trên mặt. Nhưng anh, thật sự không có tình cảm đó với cô ấy.
Cứ từ chối mãi mà cô ấy không nghe lọt. Là bạn bè từ nhỏ, anh luôn coi Lãnh Lạc như bạn bè, như em gái, không muốn hai người trở nên quá gay gắt. Chỉ có thể dùng cách này để nói cho cô ấy biết, mong cô ấy sớm hiểu ra.
Nhắc đến Lãnh Lạc, Mục Tử Tấn hiếm khi nghiêm túc hẳn, vuốt mái tóc vốn đã hơi rối:
- Chậc ~ khó xử thật.
À đúng rồi, lần trước vụ của tập đoàn Lãnh, nhà họ Phó các anh có ra tay không?
Mục Tử Tấn chợt nhớ đến chuyện tập đoàn Lãnh bị phanh phui gần đây, tiện miệng hỏi.
Phó Tịch Hàn nổ máy xe, rời khỏi bãi đỗ xe, gật đầu:
- Ừm, tôi biết nhà họ Mục các cậu đã ra tay giúp đỡ trước. Lần này tập đoàn Lãnh rõ ràng đắc tội với người không nên đắc tội. Bất quá, đối phương nhắm vào nhà họ Diệp là chính, nên tập đoàn Lãnh tuy tổn thất nặng nề, nhưng cũng coi như gỡ mình ra được. Nếu không thì...
Phía sau anh không nói, Mục Tử Tấn cũng hiểu. Nói thẳng ra, có thể làm đến mức này, phía sau không mấy ai là hoàn toàn sạch sẽ.
- Lạc Lạc nói, chú Lãnh muốn ly hôn với dì Diệp.
Giọng Phó Tịch Hàn vẫn bình thản:
- Có nghe nói chút.
Nhà họ Diệp - nhà mẹ đẻ của Diệp Phương, mượn ánh hào quang của tập đoàn Lãnh, những năm gần đây được không ít lợi ích. Lòng tham không đáy, có những kẻ chính là như vậy, không biết thỏa mãn.
Còn mơ tưởng ra tay với tập đoàn Lãnh, đáng tiếc là không có mệnh đó. Lần này tất cả đều bị phanh phui ra hết.
- Hầy.
Trong xe im lặng một lúc lâu sau tiếng thở dài của Mục Tử Tấn.
Trong ấn tượng của Mục Tử Tấn, Diệp Phương là một dì rất dịu dàng. Mỗi lần đến nhà Lạc Lạc chơi, dì ấy đều đối xử với bọn họ rất tốt.
Hồi nhỏ, anh chê mẹ mình quá dữ, nên hay lì ở nhà họ Lãnh không về. Còn từng cầm kẹo dụ dỗ Lãnh Lạc, bảo cô ấy đổi mẹ với anh.
Mẹ anh cầm roi đến 'mời' anh về nhà, anh còn ôm đùi Diệp Phương ăn vạ, lăn lộn gọi mẹ...
Cuối cùng cha mẹ 'phối hợp song đả' mới lôi được anh về.
Thật không ngờ, người dịu dàng như vậy, sau lưng lại có dã tâm lớn đến thế, dám tính kế cả tập đoàn Lãnh, ra tay với chồng mình...
Tại nhà họ Lãnh.
Diệp Phương không còn bộ dạng trang điểm tinh tế như mọi khi, sắc mặt tiều tụy, mắt đỏ hoe, như một kẻ điên muốn xé xác người khác, gào thét thảm thiết với Lãnh An Chí:
- Lãnh An Chí! Anh thật sự nhẫn tâm đến vậy sao?!
Lãnh An Chí trạc bốn mươi, đeo kính, trông có vẻ nho nhã. Lúc này ngồi trên sofa, nhìn Diệp Phương với ánh mắt đầy thất vọng:
- Khi em cấu kết với nhà họ Diệp ra tay với tập đoàn Lãnh, em có nghĩ đến anh không? Có nghĩ đến Lạc Lạc không?
Diệp Phương sững sờ tại chỗ, không muốn đối mặt với chủ đề này, lắc đầu lẩm bẩm:
- Không, em không có, em bị anh trai em lừa...
- Đến nước này rồi mà em còn nói dối, còn lừa gạt! Lừa người nhiều quá, có phải em lừa cả chính mình luôn rồi không!
Lãnh An Chí cầm xấp tài liệu trên bàn, ném về phía Diệp Phương:
- Xem đi! Em xem đi! Chuyện tốt em làm!
Diệp Phương cúi đầu nhìn đống giấy vương vãi dưới đất, chỉ cần nhìn rõ vài chữ, cô ta lập tức biết những thứ này là gì.
Đều là những việc cô ta làm trong nội bộ tập đoàn Lãnh nhiều năm qua để giúp nhà họ Diệp.
Diệp Phương hoảng hốt lao tới trước mặt Lãnh An Chí:
- Anh nghe em giải thích, những chuyện này đối với tập đoàn Lãnh chỉ là mấy đơn hàng nhỏ, nhưng đối với tập đoàn Diệp...
- Câm miệng!
Lãnh An Chí đẩy cô ta ra, Diệp Phương bất lực ngã ngồi trên sofa, nghẹn ngào khóc.
- Những gì tập đoàn Diệp làm những năm nay, đâu chỉ là mấy đơn hàng đơn giản như vậy. Em biết rõ những chuyện này có thể khiến tập đoàn Lãnh rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục, em biết rõ hậu quả như vậy, vậy mà em vẫn làm!
Trong mắt em, anh trai em, cha mẹ em, thậm chí cả cháu trai em, đều quan trọng hơn anh và Lạc Lạc rất nhiều!
- Không... không phải mà...
Diệp Phương vẫn còn lắc đầu cãi lại.
Cô ta chỉ muốn để tập đoàn Diệp đứng lên nhờ hào quang của tập đoàn Lãnh. Cô ta nghĩ, chỉ cần tập đoàn Diệp lớn mạnh, thì sau này tập đoàn Lãnh, Lãnh An Chí, Lạc Lạc... cô ta đều có thể bảo vệ tốt.
Giống như Cao Văn Tĩnh quản lý nhà họ Phó vậy, cô ta cũng có thể làm được, cô ta không thua kém Cao Văn Tĩnh!
Trong phòng trên lầu, Lãnh Lạc tựa lưng vào cánh cửa, co ro nghe tiếng cãi vã dưới lầu, cả người run rẩy, nước mắt giàn giụa.
Một lúc sau, cô mở cửa, lau khô nước mắt, chậm rãi bước đến đầu cầu thang, nhìn xuống dưới nhà, giọng nhàn nhạt:
- Cha, mẹ, hai người ly hôn đi.
