Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế: Nữ Đại Lão Xuyên Sách, Vô Hạn Tích Trữ Thuần Phục Dị Thú Toàn Cầu > Chương 81

Chương 81

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 81 có bản audio.

Chương 81: Phát thanh qua đài radio

 

Sau khi Lý Hân Nhi dọn dẹp, cảng vốn chất đầy đủ loại hàng hóa giờ đã trở thành một bãi đất trống.

 

Tàu chở hàng không còn, container cũng không.

 

Ngay cả cần cẩu hạng nặng, xe chuyển tải, cho đến xe đẩy, thùng đóng gói... đều không chừa lại thứ gì.

 

Ngoại trừ vài nhà kho không thể di dời, cảng giờ trống trải như một quảng trường rộng lớn.

 

Nhìn qua chỉ thấy chiếc xe Paramount Predator màu đỏ nổi bật mà Lý Hân Nhi lái tới, cùng với xác thây ma nằm rải rác không biết được vị đại gia nào giải quyết từ trước.

 

Sở dĩ gọi là đại gia, vì lũ thây ma đó đều bị bắn chết.

 

Đạn dược cứ như không cần tiền...

 

Lý Hân Nhi để ý thấy điểm tích lũy không gian biến thành 1002/100000000, rõ ràng lần này thu hoạch khá nhiều, tâm trạng vui vẻ.

 

Cô quay đầu định gọi Văn Văn – cái đuôi nhỏ phía sau, thì phát hiện con bé không biết từ lúc nào đã nhặt được một cây chổi nhựa ở đâu đó, đang cầm trên tay.

 

Thấy Lý Hân Nhi cuối cùng cũng quay lại nhìn mình, Văn Văn thành khẩn đưa cây chổi cho cô.

 

Ánh mắt đó như đang nói: chị quên thu cái này kìa.

 

Lý Hân Nhi dở khóc dở cười, nhận lấy rồi bỏ vào không gian, xoa đầu Văn Văn:

 

“Vẫn là em giỏi.”

 

Ngay cả cây chổi đã dùng cũng không bỏ qua...

 

Lời khen của cô khiến Văn Văn rõ ràng vui hẳn lên, đôi mắt sáng lấp lánh như chứa cả dải ngân hà.

 

“Giờ chúng ta phải rời khỏi đây thôi.”

 

Lý Hân Nhi bế Văn Văn lên, đặt con bé vào ghế phụ, thắt dây an toàn.

 

Văn Văn lại có phản ứng lần nữa, gật đầu khi được cô bế.

 

Lúc nãy thu vật tư, Lý Hân Nhi đã ném Bỉ Ngạn Kiếm vào không gian, giờ trong xe chỉ còn cô và Văn Văn.

 

Không có Bỉ Ngạn phản ứng ngạc nhiên trước hành động của Văn Văn, Lý Hân Nhi khá bình thản, khi khởi động xe còn nói thêm:

 

“Chị thích sự yên lặng của em, nhưng em có thể bày tỏ suy nghĩ của mình như vậy là rất tốt, cứ tiếp tục phát huy nhé.”

 

Nói rồi, Lý Hân Nhi lấy ra hai cây kẹo mút, bóc một cây vị nho nhét vào tay Văn Văn:

 

“Đây là phần thưởng của em.”

 

Sau đó tự bóc cây còn lại vị dâu ngậm, lái xe rời khỏi cảng.

 

Văn Văn ăn một miếng kẹo, lại lén nhìn Lý Hân Nhi một cái, rồi khóe miệng cong lên.

 

Con bé ngồi yên lặng, ngoan ngoãn ăn kẹo, không khóc không nháo.

 

Trời dần tối, Lý Hân Nhi cũng không định quay lại thành phố.

 

Dọc theo con đường ven biển này đi xuống, có bãi biển, biệt thự ven biển~

 

Tối nay cô định nghỉ lại đó, tiện thể làm bữa BBQ ngoài trời~

 

Phóng xe một mạch, hạ cửa kính xuống, gió lạnh tràn vào trong xe, Lý Hân Nhi chỉ thấy sảng khoái.

 

Gío biển mùa đông ở Hải Thị khác với vùng nhiệt đới, mang theo chút lạnh thấu xương, nhưng Lý Hân Nhi không sợ lạnh, còn Văn Văn là người dị năng, thân nhiệt gần như ổn định, nên với hai người, chút lạnh này chẳng thấm vào đâu.

 

“Khung cảnh thế này, phải bật nhạc DJ thật nhanh mới đã.”

 

Lý Hân Nhi vừa nói vừa với tay chỉnh máy phát trên xe, kết quả không mở được nhạc, lại mở nhầm radio.

 

‘Rè rè rè’

 

Tiếng nhiễu điện từ không có sóng, kêu rè rè.

 

Lý Hân Nhi thử vặn vài kênh khác.

 

“Rè... giờ... rè... đây... rè...”

 

Trong tiếng nhiễu không ổn định, xen lẫn một giọng nam trung trầm ổn cực kỳ mơ hồ.

 

Văn Văn cũng bị thu hút bởi âm thanh này, ngây người nhìn chằm chằm vào radio. Lý Hân Nhi vội tấp xe vào lề, chăm chú điều chỉnh.

 

“Rè... hiện tại... rè... đây là đài phát thanh khẩn cấp cấp một của Tung Của, tần số thống nhất toàn quốc là 6017...”

 

Tiếng nhiễu chói tai biến mất, giọng nói rõ ràng vang lên từ radio:

 

“Tôi đại diện cho chính phủ Tung Của, kêu gọi tất cả những người sống sót, chúng ta đang trải qua thảm họa nghiêm trọng và hủy diệt nhất trong lịch sử...

 

Hiện tại, chúng tôi gọi những người chết bị nhiễm bệnh này là thây ma, đặc điểm nhận dạng tạm thời được xác định như sau:

 

Mắt trắng đục không đồng tử, da thối rữa bốc mùi, tay chân cứng đờ cử động chậm chạp, không có khả năng suy nghĩ, không có ngôn ngữ, không có cảm giác đau, khứu giác và thính giác cực kỳ nhạy bén, tính công kích cực mạnh! Thích máu tanh, ăn thịt sống của động vật...

 

Để tiêu diệt hoàn toàn chúng, cần phá hủy não bộ của chúng...

 

Toàn thể con dân Tung Của, trận chiến khốc liệt này đã bắt đầu, xin hãy tin rằng đất nước sẽ không bao giờ bỏ rơi, không bao giờ từ bỏ bất kỳ người con nào của Tung Của. Hãy luôn tin rằng Tung Của sẽ vùng lên tái sinh giữa muôn vàn khó khăn!

 

Chúng ta cần đoàn kết hết sức có thể, không quên lý tưởng ban đầu, ghi nhớ sứ mệnh...

 

Bây giờ, hãy cố gắng tìm nơi trú ẩn mà bạn cho là an toàn nhất, và tìm kiếm đủ lương thực, nước uống và các vật tư sinh hoạt khác...

 

...

 

Tung Của vĩ đại muôn năm!

 

Thông báo trên sẽ được phát lại mỗi ba mươi phút một lần, xin tất cả những người sống sót hãy truyền tai nhau.”

 

Bản tin này chủ yếu để trấn an những người sống sót, phổ biến đặc điểm và cách tiêu diệt thây ma, đồng thời nói rõ rằng mọi người có thể tự tìm kiếm vật tư, ngụ ý là sẽ không có đội cứu trợ đến trong thời gian ngắn.

 

Tiếng phát thanh dừng lại, trong xe trở về yên tĩnh.

 

Lý Hân Nhi nghiêng đầu muốn xem Văn Văn đang làm gì, thì đúng lúc Văn Văn cũng nghiêng đầu nhìn cô, bốn mắt nhìn nhau.

 

Lý Hân Nhi mỉm cười:

 

“Nghe thấy rồi chứ?”

 

Văn Văn do dự vài giây, rồi như nhớ ra lời dặn trước đó của Lý Hân Nhi, gật đầu.

 

Lý Hân Nhi khởi động xe, tiếp tục lên đường:

 

“Bản tin này phát ra, chắc chắn họ sẽ sớm lên kế hoạch xây dựng khu an toàn và tập hợp lực lượng cứu trợ thôi.”

 

Dù sao để tiếp tục nắm giữ quyền kiểm soát, giờ là cuộc đua với thời gian, xem là mọi người hỗn loạn nhanh hơn, hay là họ cứu trợ và tập hợp nhanh hơn...

 

Lý Hân Nhi nhìn thẳng về phía trước, như tự nói với chính mình, cũng như nói cho Văn Văn nghe.

 

·

 

Cô nhi viện Hải Thị.

 

Lý Dịch Nguyên và mọi người đã sắp xếp số vật tư mà Lý Hân Nhi để lại, phân loại và cất vào kho.

 

Họ cũng tìm thấy vài chiếc radio chạy pin, Lê Phong lấy một cái ra chỉnh, vừa lúc bắt được bản tin vừa rồi.

 

Khi nghe thấy thông báo từ radio, tất cả mọi người đều bỏ dở công việc, vây lại, theo bản năng nín thở, lắng nghe thật kỹ.

 

“... Thông báo trên sẽ được phát lại mỗi ba mươi phút một lần, xin tất cả những người sống sót hãy truyền tai nhau.”

 

Giáo viên nuôi dạy trẻ Đường Linh, vui mừng đến phát khóc, kích động nói:

 

“Tuyệt quá! Chính phủ vẫn còn!”

 

Cô đã từng nghĩ thế giới sắp hủy diệt, giờ đây thông báo của quốc gia chính là liều thuốc trấn an mạnh mẽ cho cô.

 

Đất nước vẫn còn, mọi thứ vẫn còn hy vọng.

 

Lý Dịch Nguyên vừa nãy đang gia cố hàng rào thép gai, giờ vẫn còn cầm kìm trong tay, ánh mắt trầm tối, không có nụ cười vui mừng, ngược lại còn có chút lo lắng.

 

Anh nhìn chiếc radio nhỏ đặt trên bàn, nhắc nhở:

 

“Bây giờ chúng ta phải luôn theo dõi diễn biến của đài phát thanh, để tránh bỏ lỡ tin tức mới nhất.”

 

Lê Phong gật đầu tán thành:

 

“Đúng, việc này cứ giao cho tôi, tôi sẽ luôn để ý.”

 

Anh vẫn đang chờ chính phủ thiết lập khu an toàn, nên chắc chắn sẽ đặc biệt quan tâm.

 

Tiểu Mạch và Tiểu Mễ cũng không chịu thua kém, xung phong:

 

“Bọn em cũng có thể thay phiên nhau.”

 

Lý Dịch Nguyên gật đầu, không có ý kiến gì về sự sắp xếp này, chỉ nhíu mày nghiêm túc nói:

 

“Đã là chính phủ kêu gọi mọi người tự tích trữ vật tư sinh tồn, bên ngoài chắc chắn sẽ trở nên hỗn loạn. Chúng ta ở đây xa trung tâm thành phố, xung quanh lại không có thây ma, quan trọng nhất là, chúng ta còn có vật tư...”

 

Điều này có nghĩa là gì, mấy người lớn ở đây đều hiểu, sắc mặt họ cũng trở nên căng thẳng.

 

Lê Phong mím môi, ánh mắt lộ vẻ lo lắng:

 

“Đúng vậy, từ giờ chúng ta phải cảnh giác hơn, ban đêm tốt nhất nên có người trực.”

 

Tiểu Mễ đề nghị:

 

“Ban đêm vẫn nên hạn chế dùng đèn chiếu sáng, bên ngoài đều mất điện, dễ thu hút sự chú ý.”

 

Tiểu Mạch: “Đúng, còn cửa chính phía trước có thể khóa chặt, chúng ta đi qua cửa sau nhỏ, cửa đó dễ canh gác hơn.”

 

Mọi người cùng nhau hiến kế, lần lượt đưa ra đề xuất, cuối cùng đã chốt được kế hoạch cho những ngày tiếp theo.

 

Bàn bạc xong, Lý Dịch Nguyên tiếp tục đi rào thêm lưới thép cho bức tường bao, trong lòng anh cũng có tính toán riêng.

 

Lê Phong và những người khác rồi cũng sẽ rời đi, đến lúc đó cô nhi viện chỉ còn lại mình anh là chiến lực hữu hiệu, anh phải sớm có kế hoạch.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi