Chương 89: Tơ Nhện
Lục Dao bắt đầu lái xe leo núi.
Trên sườn núi mọc đầy cây bụi và rừng cây.
Đường lên núi vô cùng khó đi, thỉnh thoảng phải tránh các bụi cây.
Ngọn núi này cao khoảng 500 mét, Lục Dao lái xe hai tiếng mới đi được nửa đường. Bây giờ đã sáu giờ chiều, trời sắp tối, Lục Dao không định đi tiếp nữa, quay về không gian.
Hôm nay không gian vẫn chưa được dọn dẹp, Lục Dao dọn dẹp không gian trước, sau đó nấu bữa tối.
Hôm nay để cảm ơn rùa biến dị, cô đem tất cả chuột trúc biến dị ra cho nó ăn, nên hôm nay cô không có thịt để ăn. Vừa hay hôm nay ngô đã chín, hấp chút bánh ngô ăn vậy.
Lục Dao ăn bánh ngô thơm ngọt, ngồi giữa sườn núi ngắm cảnh sắc độc đáo, lòng thấy khoan khoái dễ chịu.
Chỉ là một lúc sau, gần chỗ cô xuất hiện một đàn sói hoang biến dị đi săn. Cùng với tiếng tru của sói và tiếng kêu thảm thiết của con mồi, Lục Dao đành dời giường vào trong phòng ngủ cho an toàn.
Không thì e rằng đêm nay cô sẽ gặp ác mộng, đúng là một đêm kinh hồn.
Về đến phòng tuy vẫn nghe thấy tiếng sói tru, nhưng âm thanh nhỏ hơn nhiều, Lục Dao dần chìm vào giấc ngủ trong tiếng tru của bầy sói.
Khi Lục Dao tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao, cô tưởng mình sẽ gặp ác mộng, không ngờ lại ngủ ngon hơn bình thường, chậc.
Lục Dao nhanh nhẹn dậy vệ sinh cá nhân, rồi tiếp tục lên đường.
Khi Lục Dao leo lên đỉnh núi, cô bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc. Cô thấy phía sau là những ngọn núi cao hơn hết ngọn này đến ngọn khác, Lục Dao thấy đau cả đầu.
Lục Dao xem khoảng cách còn 1000 km, nhưng đó là khoảng cách đường thẳng, còn cô phải leo lên xuống núi, leo lên xuống núi, vậy phải đi thêm bao nhiêu đường chứ?
Nhưng rồi Lục Dao nhanh chóng lấy lại tinh thần, đây cũng coi như một trải nghiệm mới lạ.
Lục Dao vào không gian ăn sáng rồi lại tiếp tục lên đường.
Xuống dốc thì dễ đi hơn, Lục Dao lái xe trượt thẳng xuống.
Một ngày trèo được ba ngọn núi, tiến độ 200 km.
Nghĩa là nếu không có gì bất ngờ thì cô còn phải đi thêm 4 ngày nữa mới tới nơi.
Đêm nay Lục Dao ngủ trên đỉnh núi.
Ngọn núi này tuy không cao bằng ngọn núi ở đích đến, nhưng cũng có cảm giác nhìn xuống muôn núi.
Đỉnh núi trọc lóc, không có một cây nào, Lục Dao thấy cảnh này mà không uống một ly thì thật uổng phí. Vừa hay rượu gạo cô ủ đã lên men xong, vẫn chưa nếm thử mùi vị.
Thế là Lục Dao lấy hũ gạo được đậy kín ra, tìm chai lọ, múc phần nước bên trong ra đổ vào chai.
Trước khi đóng chai, tất nhiên phải tự nếm thử trước. Lục Dao lấy một cái cốc múc nửa cốc, nếm một ngụm, ngon quá, ngon quá, không biết tự lúc nào đã uống hết nửa cốc.
Lục Dao lại tự múc thêm một cốc, rồi múc phần còn lại vào chai, vừa múc vừa uống, cuối cùng phần đổ vào chai cũng bị uống hết.
Sau đó Lục Dao say rượu, say rồi cô không khóc cũng không nháo, trực tiếp lấy trời làm chăn, lấy đất làm giường, ngủ luôn.
Cô ngủ mà không hề thấy cảnh tượng bên ngoài không gian, nếu không thì đêm nay cô thật sự sẽ gặp ác mộng.
Thì ra đỉnh núi ban ngày yên tĩnh, đến tối bắt đầu náo nhiệt. Một đám nhện biến dị to bằng cái cối xay từ trong núi bò ra, bắt đầu cuồng hoan, sinh sôi nảy nở.
Đêm đó Lục Dao không ăn tối, ngủ một mạch đến bốn giờ sáng hôm sau, bị đói tỉnh dậy.
Lục Dao bò dậy rửa mặt cho tỉnh táo.
Cô tự nấu cho mình một nồi cháo hải sản đơn giản.
Hải sản là cua, trai sông và tôm hùm đất biến dị bắt được từ năm ngoái.
Cô cắt hết thịt thành từng miếng, ngâm trong nước không gian rồi sấy khô để bảo quản.
Bây giờ dùng để nấu cháo hải sản, thịt ngon không thể tả, cuối cùng rắc thêm chút hành lá, thơm phức!
Lúc ăn cơm Lục Dao còn ngắm cảnh bình minh.
Khi mặt trời đỏ rực từ từ nhô lên, Lục Dao cũng ăn no, tràn đầy sức sống.
Cô quan sát xung quanh, không thấy nguy hiểm gì thì bắt đầu lên đường.
Đột nhiên Lục Dao phát hiện trên bãi đất trống trọc lóc bên ngoài có từng cục trắng trắng, cô không biết là gì, bèn ra khỏi không gian nhặt một cục rồi lập tức quay vào.
Vào không gian rồi mới phát hiện, thứ trong tay mềm mềm trơn trơn giống như một sợi tơ.
Lục Dao dùng sức kéo, nhưng không đứt, lại dùng dao chém cũng không đứt.
Cô lấy kiếm mềm ra, mở năng lượng thạch, lần đầu vẫn chém không đứt, phải qua lại cọ mãi mới từ từ mài đứt.
Đây là thứ tốt gì vậy? Sao lại dai thế này? Nếu đem may thành quần áo mặc trên người, chẳng phải phòng ngự còn giỏi hơn cả áo phòng hộ sao?
Áo phòng hộ tuy có thể chống đỡ được đòn tấn công của dã thú biến dị, nhưng đó chỉ là loại dã thú biến dị bình thường, nếu gặp loại lợi hại hơn thì vẫn bị cắn thủng hoặc xé rách.
Càng không cần nói đến loại kiếm mở năng lượng thạch, chọc một phát là thủng một lỗ, áo phòng hộ lợi hại nhất là chống nhiễm xạ, và ngoại hình.
Không thì cô ngày nào cũng mặc bộ đồ da rắn, chẳng phải là thu hút sự chú ý của dã thú biến dị sao?
Nếu cô đem sợi tơ này may thành quần áo mặc bên trong, bên ngoài lại khoác thêm một lớp áo phòng hộ, chẳng phải là bảo vệ gấp đôi sao?
Nghĩ đến đây Lục Dao vui không chịu được. Thế là cô lấy máy dò buộc lên người, rồi lên đỉnh núi nhặt từng cục tơ.
Có những chỗ tơ rối tung rối mù, Lục Dao cũng không chê, đều thu dọn hết mang đi.
Lục Dao thu hết tơ vào không gian, bên ngoài sợi tơ có một lớp chất dính, cô đem rửa sạch hết rồi phơi khô.
Xong xuôi mới lái xe lên đường. Một ngày nữa lại đi được 200 km, Lục Dao bắt đầu cảm thấy lạnh, cô lại mặc thêm một lớp áo.
Những ngọn núi ở đây đều trọc lóc, chỉ có lác đác vài cây tùng biến dị vẫn đứng sừng sững giữa núi đá.
Lục Dao không hiểu về khoáng thạch, cũng không biết những hòn đá này là đá gì.
Tất nhiên cô cũng chẳng quan tâm, thứ gì không liên quan đến năng lượng thạch thì cô đều không bận tâm.
Khi cô quét mắt nhìn lại đống đá trọc lóc kia, cô kinh ngạc, cô đã thấy gì?
Đây chẳng lẽ là năng lượng thạch?
Lục Dao muốn lại gần xem cho rõ, cô tiến lên vài bước thì máy dò bắt đầu kêu bíp bíp báo động.
Lục Dao không thấy có dã thú biến dị nào, chỉ có thể xem qua màn hình.
Không xem thì thôi, vừa xem thì giật mình.
Chỗ năng lượng thạch cô vừa liếc thấy, dày đặc toàn là rắn biến dị đang bò ngoằn ngoèo, Lục Dao nhìn mà da đầu tê dại, giây tiếp theo cô đã vào không gian.
Vẫn là không gian an toàn, không thì cô sợ đám rắn biến dị này sẽ lao về phía mình.
Sở dĩ Lục Dao không nhìn thấy rắn biến dị là vì da của chúng cùng màu với núi đá, căn bản không phân biệt được.
Còn đám rắn biến dị kia thì đang vây quanh núi đá gặm năng lượng thạch.
Lục Dao lúc này luống cuống, cô muốn có được đám năng lượng thạch đó.
Mà đám rắn biến dị kia ước chừng phải đến mấy nghìn con, chỉ riêng việc giết cũng mất khá lâu, huống chi cô còn chưa chắc giết được.
Lục Dao vào kho vũ khí lấy bom năng lượng và bom khói, thử xem có nổ chết được một đám không.
Dù sao cô cũng phải đi qua đây, cho dù không cần năng lượng thạch thì cô cũng cần xử lý đám rắn biến dị này.
Lục Dao buộc bom năng lượng và bom khói vào mũi tên, buộc mấy mũi.
Sau đó buộc máy dò lên người, lấy cung tên ra bắt đầu bắn.
Bom năng lượng và bom khói có kích thước rất nhỏ, mũi tên dễ dàng mang chúng bay vào đám rắn biến dị.
