Chương 16: Đã kết hôn thì tôi không chơi trò trẻ con với em
Xe khởi động.
Cảm thấy hơi có lỗi với Văn Thiên, Từ Vụ hồi lâu không dám quay đầu nhìn biểu cảm của Tống Đình Tây.
Đợi xe ra khỏi cổng bệnh viện.
Cô mới mím môi, mượn lời của Nhậm Tiểu Hi nói: “Mọi người đều rất ngưỡng mộ anh, nên mới mua cùng kiểu, anh không để ý chứ?”
“Không để ý.”
Tống Đình Tây nói: “Yên tâm, tôi không mắng người.”
Xe chạy một mạch đến cổng phòng công chứng.
Xe đỗ xong, Tống Đình Tây bảo Từ Vụ mở hộc đựng đồ trước ghế phụ lấy đồ.
“Bên trong có một túi tài liệu trong suốt, giúp tôi lấy nó.”
Túi tài liệu ở ngay trên cùng.
Trong suốt, Từ Vụ lấy ra, không tránh khỏi nhìn thấy bên trong là một bản “Thỏa thuận tài sản hôn nhân”.
Cộng thêm xe đỗ ngay trước cửa phòng công chứng.
Từ Vụ hỏi Tống Đình Tây: “Chúng ta đến để công chứng tài sản?”
“Ừ, công chứng quyền sở hữu mấy căn nhà đó.”
Tống Đình Tây khóa xe, dẫn Từ Vụ đi vào sảnh.
Anh giải thích: “Chị Văn nói, đã đăng ký kết hôn trước, nếu chỉ làm thủ tục sang tên nhà, về mặt pháp luật có rủi ro bị thu hồi.”
Môi Từ Vụ động đậy, muốn nói không cần đâu.
Nhưng Tống Đình Tây lại nói: “Từ Vụ, đã kết hôn thì tôi không chơi trò trẻ con với em.”
“Những gì đáng có, em cứ yên tâm nhận.”
Nói xong, anh trực tiếp dẫn Từ Vụ đến một quầy.
Bạn của nhân viên công chứng Tống Dự An đã lấy số trước.
Hai người không cần xếp hàng.
Đơn đăng ký, chứng minh thư, giấy đăng ký kết hôn, “Thỏa thuận tài sản hôn nhân” do luật sư soạn trước.
Hồ sơ đầy đủ.
Nhân viên công chứng kiểm tra, công chứng xong, hai bên ký tên có hiệu lực.
Toàn bộ quy trình làm xong trong năm phút.
-
“Lần đầu tiên tôi thấy đàn ông nói ‘mẹ em nói’ ba chữ này, lại hay đến thế.”
Việc sang tên nhà được làm online.
Hôm nhận được sổ mới, Khương Thì Nguyện đến bệnh viện tặng nước hoa cho Từ Vụ.
Cô vào cửa, liếc mắt đã thấy sổ đỏ trên bàn.
“Sang tên nhà, quy định rõ phần sở hữu, cộng thêm giấy công chứng, anh chồng mới của cậu khéo thật.”
Khương Thì Nguyện làm luật sư, đã thấy nhiều đàn ông lợi dụng kẽ hở luật hôn nhân về tài sản, chỉ để phòng khi ly hôn có thể lấy lại tài sản.
Khương Thì Nguyện thật lòng khen Tống Đình Tây: “Cục cưng, dù cậu không quan tâm mấy thứ này, nhưng anh ấy có thành ý đấy.”
Kết hôn chớp nhoáng, là bạn thân của Từ Vụ, Khương Thì Nguyện không thể không lo.
Nhưng hiện tại, công việc và gia cảnh của Tống Đình Tây đều ổn.
Khương Thì Nguyện hơi yên tâm, kéo Từ Vụ hỏi chuyện.
“Mà cục cưng, cậu không thấy câu ‘Từ Vụ, tôi không chơi trò trẻ con với em’ hơi ngầu à?”
Từ Vụ chớp mắt: “Trước khi cậu nhắc lại thì không thấy.”
Khương Thì Nguyện tặc lưỡi hai tiếng, lắc đầu cảm thán: “Thấy chưa, cậu không biết nắm trọng tâm.”
“Vậy để tôi giải thích cho cậu câu không chơi trò trẻ con với em này nhé.”
“Anh ấy đang ám chỉ cậu, đời sống vợ chồng đáng có cũng phải có đấy.”
Biết ngay mà. Từ Vụ nhắm mắt.
Trắng hay đen đến miệng Khương Thì Nguyện cuối cùng cũng biến thành màu vàng.
Phòng trực có người qua lại bất cứ lúc nào, Từ Vụ không để cô nói tiếp.
Khương Thì Nguyện muốn ăn đồ nướng.
Giờ này Từ Vụ không thể rời bệnh viện lâu, hai người gọi đồ ăn ngoài.
Trong lúc chờ, Khương Thì Nguyện lấy chai nước hoa mang đến đưa cho Từ Vụ.
“Guerlain L'Heure de Nuit, tớ lấy từ dì nhỏ.”
Thân chai đính kim cương, nhìn một cái đã biết đắt tiền.
Từ Vụ lấy điện thoại: “Bao nhiêu tiền tớ chuyển cậu.”
Chai nước hoa trong tay bị rút phắt đi.
Khương Thì Nguyện không vui: “Cậu mà đưa tiền thì tớ không cho nữa.”
Cô nói: “Hai đứa mình ngủ chung giường bốn năm, cậu kết hôn, tớ tặng một món quà đắt tiền hơn một chút có gì không đúng?”
“Cái này cậu nhất định phải nhận.”
Khương Thì Nguyện nhét nước hoa vào lòng Từ Vụ, nói: “Ngoài cái này, tớ còn một món quà nữa muốn tặng cậu, nhưng phải đợi cậu dọn nhà mới được.”
Dọn nhà?
Hôm nay Tống Đình Tây chỉ nói vấn đề sang tên nhà.
Còn một tháng nữa mới hết nhiệm kỳ trực tổng, không vội.
Đồ ăn ngoài gửi đến quầy y tá.
Từ Vụ ra lấy.
Lúc về phòng trực, Khương Thì Nguyện áp mặt vào bàn của Từ Vụ, như đang tìm thứ gì.
“Nhìn gì thế?” Từ Vụ đặt đồ nướng lên bàn.
“Từ từ.” Khương Thì Nguyện đẩy túi đồ ăn ra.
Dáng vẻ thần thần bí bí, y hệt như đang tìm bằng chứng bạn trai ngoại tình trên giường.
Khương Thì Nguyện ngồi thẳng dậy, hỏi Từ Vụ: “Tống Đình Tây gần đây ngủ ở phòng cậu à?”
Hả?
“Sao cậu nhìn ra được?” Từ Vụ hỏi cô.
Khương Thì Nguyện nhìn Từ Vụ từ đầu đến chân.
Chỉ vào cuốn sách trên bàn: “Hai đứa mình ở cùng phòng bốn năm, cậu nói xem, bao giờ cậu xếp sách thế này?”
Sách y vừa dày vừa nhiều, Từ Vụ toàn đọc xong là tiện tay để trên bàn.
Như hôm nay, phân loại theo chuyên ngành, đúng là lần đầu.
Từ Vụ nhét một xiên cánh gà vào tay Khương Thì Nguyện: “Ừ, thám tử Khương đoán đúng rồi, mấy hôm trước bọn tớ có ăn sáng cùng nhau.”
“Ăn sáng?” Khương Thì Nguyện nghe vậy mắt sáng lên, hỏi dồn: “Mặn hay chay?”
“Cháo!”
Từ Vụ cắt ngang mấy thứ bẩn thỉu trong đầu Khương Thì Nguyện.
“Tống Đình Tây bị ám ảnh cưỡng chế, tiện tay dọn thôi.”
“Thế chồng cậu cũng đảm đang nhỉ.”
Bệnh viện không có chỗ đỗ xe, xe Khương Thì Nguyện đỗ ở cổng khu chung cư đối diện.
Không có ca cấp cứu, Từ Vụ tiễn cô ra ngoài.
Bên cạnh là một khu chung cư cũ.
Giờ này, có đôi vợ chồng trẻ vừa tan làm đang nấu bếp, có đứa trẻ nằm bên cửa sổ làm bài tập.
Khu chung cư ồn ào, không khí thoang thoảng mùi khoai lang nướng và món oden.
Từ Vụ không kìm được dừng bước, ngước nhìn lên những ô cửa sổ sáng đèn.
Trước khi bà nội mất, mỗi lần cô tan học tối, cũng vậy, vừa đến cổng khu chung cư, Từ Vụ đã thấy trong màn đêm đen kịt có một ngọn đèn dành cho cô.
Sáu năm trôi qua, dường như cô lại có nhà của mình.
“Từ Vụ.”
Cuộc gọi của Tống Đình Tây kéo cô về thực tại.
“Em không ở bệnh viện?”
“Ở gần đây, sao thế?”
Từ Vụ theo thói quen liếc nhìn thời gian trên màn hình, chín giờ, “Anh chưa tan ca?”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
Từ Vụ nhận ra: “Hôm nay anh trực tuyến hai?”
“Ừ.”
Giọng Tống Đình Tây vang lên rõ hơn bên tai.
“Từ Vụ, em không xem lịch làm việc anh gửi cho em à?”
