Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Vợ Chớp Nhoáng Của Tổng Tài Kín Đáo - Hứa Vụ > Chương 52

Chương 52

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 52: Thành thật

 

Tống Đình Tây ngước mắt quan sát Từ Vụ.

 

Ánh đèn đỏ từ tấm biển siêu thị bên ngoài xe hắt lên đuôi mắt cô. Cô khẽ cau mày, nếu không nhìn kỹ, còn tưởng cô sắp khóc.

 

Đêm say rượu hôm ấy, biểu cảm của Từ Vụ cũng đáng thương và yếu đuối như vậy.

 

Tống Đình Tây: “Hỏi gì?”

 

Từ Vụ bị hơi nóng làm cho hít hít mũi, ngẩng đầu lên: “Mấy lời của Ôn Dụ.”

 

Tống Đình Tây nhìn cô, nhưng không đáp.

 

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai im lặng một lúc.

 

Từ Vụ không muốn giả vờ hồ đồ, nên nói thẳng: “Những gì Ôn Dụ vừa nói đều là thật.”

 

“Người đàn ông đứng cạnh Ôn Dụ lúc nãy, tên là Ôn Sàu, anh ta thích tôi.”

 

“Nhưng tôi không có tình cảm với anh ta, chưa bao giờ.”

 

“Khi tôi đến nhà họ Ôn, anh ta đã đi làm rồi. Lúc đó Ôn Dụ hay kiếm chuyện với tôi, anh ta thấy hai lần, đã giúp tôi.”

 

“Tôi rất biết ơn anh ta, nhưng chỉ có vậy thôi.”

 

“Phát hiện Ôn Sàu có ý đồ khác với tôi là ba tháng trước. Một hôm anh ta say rượu, vào phòng tôi, vì thế tôi mới cảm thấy không ổn.”

 

Từ Vụ không thích những chuyện không thể kiểm soát.

 

Nói ra bí mật này, với cô là rất mạo hiểm.

 

Vì vậy cô vừa nói vừa nhìn chằm chằm biểu cảm của Tống Đình Tây, cố gắng để mọi chuyện phát triển trong phạm vi cô có thể kiểm soát.

 

Cô thấy Tống Đình Tây bình thản lắng nghe cô nói về việc Ôn Sàu thích cô.

 

Nhưng sự bình thản đó lại bị phá vỡ khi cô nói Ôn Dụ hay kiếm chuyện.

 

Tống Đình Tây hơi nhíu mày, hỏi: “Cô ta thường xuyên bắt nạt em?”

 

“Hả?”

 

Từ Vụ hơi bất ngờ vì điểm Tống Đình Tây quan tâm lại là câu này.

 

Ngập ngừng một chút, cô nói: “… Cũng tạm.”

 

Cô nhắc Tống Đình Tây: “Tôi đang nói với anh chuyện của Ôn Sàu.”

 

Tống Đình Tây không cho rằng Ôn Sàu có gì đáng nói.

 

Nhưng thấy Từ Vụ kiên trì, anh cũng phối hợp hỏi một câu: “Ôn Sàu là anh trai cùng mẹ khác cha của em?”

 

Từ Vụ: “…”

 

Cô không tin Tống Đình Tây lúc nãy không nghe thấy Ôn Sàu gọi Kim Phượng Thi là dì Kim.

 

Kiên nhẫn giải thích: “Không phải, Ôn Sàu là con của vợ trước chú Ôn.”

 

“Ồ.”

 

Tống Đình Tây hờ hững đáp một tiếng, rồi lại im lặng.

 

Trong xe lại chìm vào tĩnh lặng.

 

Từ Vụ: “Chỉ ồ thôi? Anh không có gì khác để nói à?”

 

Cô “tốt bụng” nhắc Tống Đình Tây: “Chúng ta là quan hệ vợ chồng, anh có thể hỏi anh ta có làm gì tôi không.”

 

Tống Đình Tây nghe vậy, đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó bật cười.

 

Khẽ nhướng mày: “Cảm ơn bác sĩ Từ vẫn còn nhớ chúng ta là vợ chồng.”

 

Tống Đình Tây khẽ nhếch môi nói: “Nhưng tôi không cho rằng quyền lợi từ quan hệ hôn nhân là hợp pháp để dò xét chuyện riêng của vợ.”

 

“Huống hồ, bạn em là luật sư, tôi tin em có đủ khả năng giải quyết mọi vấn đề.”

 

“Thay vì hỏi tôi có muốn biết gì không, tôi hy vọng em sẽ như mấy hôm trước, khi không giải quyết được thì tìm tôi nhờ giúp.”

 

Lời của Tống Đình Tây khiến Từ Vụ rất bất ngờ.

 

Tuy nhiên, anh còn chưa nói hết.

 

“Tống phu nhân, thực ra tôi không thích phải nói đi nói lại một câu.”

 

“Nhưng hình như em hay quên, nên tôi cũng không ngại nhắc em.”

 

“Em kết hôn với tôi vì lý do gì không quan trọng, tôi chỉ coi trọng kết quả.”

 

“Chỉ cần kết quả tốt là được.”

 

Mắt Từ Vụ sáng lên.

 

Cô vốn không định giải thích.

 

Lúc nãy cứ liên tục đặt câu hỏi, nói là giao tiếp, nhưng ý định thực sự của cô giống như thử thách hơn.

 

Người thiếu an toàn sẽ dùng cách liên tục đẩy người khác ra xa để xác định xem đối phương có kiên định chọn mình hay không.

 

Kết quả thử thách là điểm tuyệt đối.

 

Từ Vụ cảm thấy trong lòng mình có một hạt mầm nhỏ đang nứt vỏ trồi lên.

 

“Anh nói đúng.” Cô thở phào nhẹ nhõm.

 

“Vậy có thể ăn được rồi chứ?” Tống Đình Tây hất cằm về phía cốc ô đồn trong tay Từ Vụ.

 

Từ Vụ không động đậy.

 

“Vừa ăn hamburger rồi.” Từ Vụ thành thật nói: “Thực ra tôi không nuốt nổi.”

 

“Nhưng vừa nãy em bảo muốn ăn.” Tống Đình Tây nhắc cô.

 

Từ Vụ bóp chặt cốc.

 

Cô vừa tra thì Tống Đình Tây mua cả cốc đầy, tổng cộng mười lăm xiên.

 

Từ Vụ hít hít mũi đầy chột dạ: “Vậy hay là… hai ta cùng ăn?”

 

Tống Đình Tây không nhúc nhích.

 

Tay đặt trên vô lăng, gõ nhịp thong thả.

 

“Không phải lần trước anh bảo ngon à?” Từ Vụ nhấn mạnh.

 

Mua về mà vứt đi thì phí thật, cô nói: “Mà vừa nãy anh nói rồi, tối có việc thì gọi điện cho anh.”

 

“Bây giờ tôi rất cần giúp.”

 

Tống Đình Tây lần đầu thấy Từ Vụ cãi cùn, không nhịn được, bật cười.

 

Anh nghiêng đầu, nhìn Từ Vụ: “Chia đôi.”

 

“Chia đôi chắc không được.” Từ Vụ lẩm bẩm nhỏ.

 

Thấy Tống Đình Tây lộ vẻ khó hiểu, cô chỉ vào que xiên, nhắc anh: “Anh mua mười lăm xiên.”

 

“Anh tám tôi bảy nhé.”

 

Tống Đình Tây không biết nói gì.

 

Một lúc sau, không nhịn được hỏi Từ Vụ: “Một xiên, cũng đáng để em tính toán thế à?”

 

“… Đáng.” Từ Vụ đáp rất đường hoàng.

 

Bình thường thì không.

 

Nhưng bây giờ cô ăn no rồi, thế nên rất đáng.

 

Từ Vụ phổ cập cho Tống Đình Tây: “Chắc anh chưa từng bị ăn no quá độ nên không biết, ăn no rồi thì một miếng thịt cũng ảnh hưởng lớn đến dạ dày thế nào đâu.”

 

“…” Mấy hôm trước vừa bị một tô mì sợi làm cho no đến phát nôn, Tống Đình Tây có nỗi khổ không nói được.

 

May mà trong xe tối, Từ Vụ không phát hiện ra biểu cảm của anh.

 

Từ Vụ lấy chuyện của cô và Khương Thì Nguyện làm ví dụ.

 

“Hồi đại học, trong khu đại học có một tiệm nướng tự chọn rất ngon, loại có đặt cọc ấy.”

 

“Lúc đó mỗi lần đi ăn với Khương Khương, đến cuối bữa, hai đứa đều hận không thể cân mấy miếng thịt còn lại trên vỉ nướng rồi mới chia đều.”

 

Nhắc đến chia đều, Từ Vụ nói đến đâu hơi chột dạ, thành thật: “Lần duy nhất tôi ‘phản bội’ Khương Khương là ở tiệm nướng đó.”

 

Dùng từ phản bội nghiêm trọng thế cơ à? Tống Đình Tây nổi lòng hiếu kỳ.

 

Cười hỏi Từ Vụ: “Vậy chẳng lẽ bác sĩ Từ nhân lúc bạn đi vệ sinh, lén bỏ miếng thịt to hơn vào đĩa của cô ấy à?”

 

Ánh mắt Từ Vụ kinh ngạc: “Sao anh đoán được?”

 

Tống Đình Tây không đáp.

 

Lặng lẽ nhìn Từ Vụ, nhìn cô say sưa kể về cuộc sống đại học, biểu cảm sinh động.

 

Từ Vụ thở dài, giọng tiếc nuối, cúi đầu: “… Nhưng tôi không thành công.”

 

“Khương Khương nhân lúc tôi cúi xuống nhặt khăn giấy, lại trả miếng thịt cho tôi rồi.”

 

Bên cạnh vang lên vài tiếng cười khẽ.

 

Kết hôn hai tháng, mỗi lần Tống Đình Tây đều chỉ khẽ nhếch môi cười nhẹ.

 

Lần đầu tiên anh cười vui vẻ như vậy.

 

Từ Vụ quay đầu.

 

Đập vào mắt là đôi mắt đang cười của Tống Đình Tây.

 

Khóe miệng người đàn ông nhếch lên, yết hầu bên ngoài cổ áo sơ mi nhẹ nhàng rung động theo nhịp lồng ngực phập phồng.

 

Từ Vụ còn có thể thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong mắt anh.

 

Bốn mắt nhìn nhau.

 

Từ Vụ nhìn thấy khuôn mặt Tống Đình Tây càng lúc càng gần.

 

Ngoài xe gió thổi lá cây.

 

Trong không gian kín mít, chỉ có hai người, giác quan của cô bị khuếch đại vô hạn.

 

Lớn đến mức… lúc này, cô thậm chí có thể nghe rõ tiếng thở của nhau, và tiếng vải áo sơ mi của Tống Đình Tây cọ vào vô lăng.

 

Còn có, không biết của ai, tiếng tim đập thình thịch.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích