Chương 78: Chồng
Chương 78: Đòi danh phận
Làm việc thì lười biếng, trong cuộc sống không biết quan tâm, lâu như vậy còn chẳng thấy mặt mũi đâu, nói không chừng ngoại hình cũng không bắt mắt...
Đây đều là những gì Nhậm Tiểu Hi thấy trong group tám chuyện rồi kể lại cho Từ Vụ.
Tuy nhiên...
Từ Vụ tò mò, hỏi Tống Đình Tây: “Anh biết được bao nhiêu?”
Bác sĩ nghỉ lễ cũng phải lo đề tài nghiên cứu.
Hôm nay Tống Đình Tây ở nhà làm phần việc này, anh chăm chú nhìn màn hình, không ngẩng đầu, thờ ơ đáp: “Lý Hạo nói.”
Không khí im lặng hai giây.
Không biết lại nghĩ tới điều gì.
Tay gõ chữ của Tống Đình Tây khựng lại, “Phiền.”
Hiếm khi nghe thấy anh phàn nàn đầy cảm xúc như vậy, Từ Vụ học theo dáng vẻ mỗi lần anh an ủi mình, vỗ nhẹ lưng anh.
“Không phiền, sau khi thi xong em sẽ cho anh danh phận.”
Tống Đình Tây không nói gì, cúp mắt, khẽ cong môi.
-
Đã hẹn mùng Năm đi đua xe.
Chưa đến tám giờ, điện thoại Tống Đình Tây đã reo.
Hôm qua trực đêm, ban ngày ngủ gần hết, Từ Vụ đã tỉnh được một lúc.
Lúc điện thoại reo, cô đang dựa vào đầu giường đọc sách, liếc mắt đã thấy ghi chú trên điện thoại của Tống Đình Tây.
“Điện thoại của Tống Dự An.”
Cánh tay đưa ra mép giường lại rụt về.
Tống Đình Tây trở mình, nói: “Em nghe đi.”
Nghe điện thoại hộ người khác là một chuyện rất thân mật.
Nhưng chuông cứ reo mãi, cũng không cho Từ Vụ thời gian do dự.
Không muốn làm ồn giấc ngủ bù của Tống Đình Tây, cô bắt máy.
Ừ ừ vài tiếng rồi cúp.
Từ Vụ: “Cậu ấy nói bây giờ qua tìm chúng ta, hỏi anh dậy chưa.”
“Ừ.”
Tống Đình Tây không biết có nghe thấy không, ừ một tiếng qua loa.
Ngủ tiếp, đã là một tiếng sau.
Xem tài liệu mỏi mắt, Từ Vụ đọc cuốn tạp chí phỏng vấn mang về từ nhà họ Tống.
Đọc được nửa, cuối cùng cô cũng hiểu hôm đó tại sao anh không cho cô xem.
Có vài câu, đúng là hơi ngạo mạn.
Tống Đình Tây mở cửa phòng tắm đang đánh răng, Từ Vụ đi tới, hỏi anh: “Bệnh viện Mayo tốt như vậy, sao lúc đó anh lại chọn về nước?”
Đây cũng là điều Từ Vụ luôn rất tò mò.
Tống Đình Tây súc miệng, nhổ bọt, “Muốn nghe thật không?”
? Một câu hỏi đơn giản như vậy còn có giả dối?
Trừ phi là tai nạn y khoa, không thể không đổi nước phát triển.
Nhân vật chính của vụ tai nạn đó, chắc là đại gia trong bảng xếp hạng tỷ phú toàn cầu rồi nhỉ?
Dù sao bệnh viện Mayo không phải chỗ người thường có thể khám bệnh.
Từ Vụ dựa vào kiến thức chuyên ngành, nhanh chóng tưởng tượng ra một vụ tai nạn y khoa thảm khốc.
Rồi ngẩng đầu lên, phát hiện Tống Đình Tây đang nhìn cô qua gương.
Tống Đình Tây nói: “Vì đồ ăn thực sự rất khó nuốt.”
“À.”
“À?!”
Từ Vụ tưởng tai mình có vấn đề.
Ánh mắt khó tin, “... Anh đùa đấy à.”
“Thật mà.” Tống Đình Tây cầm dao cạo, vừa cạo râu trước gương vừa chậm rãi nói.
“Cứu người chữa bệnh ở đâu chẳng được.”
“Sao tôi phải ở lại Mỹ ăn mấy thứ khó ăn như vậy để tự làm khổ mình.”
Từ Vụ cảm thấy Tống Đình Tây bị đồ ăn Tây làm cho phát điên mất...
Cạo râu xong, Tống Đình Tây rửa mặt, thì WeChat trên tủ đầu giường lại kêu một tiếng.
“258369, giúp anh xem WeChat.”
Cấp cứu trong bệnh viện, đều là bác sĩ trực tiếp gọi điện thoại.
Đã là WeChat, chắc chắn không gấp.
Từ Vụ định nói để anh rửa mặt xong rồi xem.
“Sao thế?” Tống Đình Tây không nghe thấy trả lời, quay đầu lại với mặt đầy nước.
“Không có gì.”
Từ Vụ đi xem.
Vẫn là WeChat của Tống Dự An.
Cậu ta ngồi ở quán cà phê dưới nhà chờ hơn một tiếng, không ngồi yên được, qua giục.
“Nửa tiếng.” Tống Đình Tây bảo cô trả lời.
Từ Vụ trả lời.
Trả lời xong, thoát khỏi khung chat.
Rồi rất bất ngờ phát hiện, khung chat ghim đầu, Tống Đình Tây ghi chú cho cô là: Vợ.
Không phải bác sĩ Từ, cũng không phải tên.
“Đang xem gì thế?” Tống Đình Tây lau tóc đứng sau lưng cô.
Chênh lệch chiều cao, anh cúi đầu là thấy được màn hình.
Từ Vụ tự giác khóa màn hình, nghiêng người né ra: “Không có gì, nghĩ tới chuyện khác thôi.”
“Thế à?”
Từ Vụ cầm điện thoại của mình từ tủ đầu giường.
Vừa cầm vào tay, Tống Đình Tây lại đuổi tới.
Không nói gì, cũng không làm gì, cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại của cô.
Ánh mắt viết rõ ràng, muốn xem ghi chú của cô.
Từ Vụ thở dài, mở khóa.
Dưới sự giám sát của Tống Đình Tây, xóa “Chủ nhiệm Tống”, từng chữ từng chữ đổi thành “Chồng”.
Tống Dự An ở quán cà phê uống ba ly latte no nước.
Phút cuối cùng của hạn nửa tiếng, anh chị cuối cùng cũng tới.
“Chờ chết em!” Tống Dự An kích động đứng dậy.
Cậu ta đua xe, cũng tự độ xe, hôm nay lái chính là xe của mình.
Hai xe một trước một sau lái tới trường đua, Từ Vụ hỏi Tống Đình Tây: “Còn chúng ta thì sao?”
“Dùng xe của trường.”
Mùng Năm.
Không có giải đấu, người chơi xe một nửa về quê ăn Tết, một nửa đi nước ngoài nghỉ, trường đua trống trơn.
Chỉ có một cổ đông đang lái thử xe mới.
Trường đua này nhiều năm rồi, anh ta quen Tống Đình Tây, hăng hái chạy tới chào hỏi, “Lâu quá không gặp.”
“Bận việc.”
Tống Đình Tây chọn giữa một dãy xe một chiếc Audi R8 LMS GT3 EVO II.
GT3 là dòng xe đua GT cấp cao nhất.
Từ hiệu năng đến độ mạnh của độ đều là đỉnh cao, đương nhiên, độ khó vận hành cũng vậy.
Thấy Từ Vụ tò mò, lại rõ ràng không hiểu, người này giới thiệu với Từ Vụ: “Xe này nhìn ngầu đúng không?”
Chỉ xem đua, Từ Vụ không nghiên cứu xe nhiều.
Cô đáp lại một nụ cười lịch sự.
Người đó nhận được cổ vũ, kích động tiếp tục giới thiệu: “Xe này mã lực tối đa 600 mã lực đấy, rất mạnh, có thể tăng tốc lên 185 km/h ở cuối đường thẳng 900 mét để vào cua T1, cậu nhìn ngoại hình này, bộ phận tách gió trước, và bộ khuếch tán sau...”
Nói về xe, người đó mở máy, huyên thuyên không ngừng.
Tống Đình Tây cau mày: “Không khát à?”
“Hả?”
Người đó ngẩn ra.
Chậm nửa nhịp mới phản ứng, nhớ ra hỏi: “À, cô gái này là?”
Quan hệ của Tống Dự An và Tống Đình Tây anh ta biết, nên theo bản năng tưởng hai người là anh em.
Không phải?
Tống Đình Tây không trả lời Phàn Vũ.
Trực tiếp kéo tay Từ Vụ, dẫn cô đi về phía xe.
Phàn Vũ đứng tại chỗ, ngây ra như phỗng.
“Bạn gái à?”
Anh ta quay sang hỏi Tống Dự An.
Tống Dự An: “Có mắt không! Đó là chị dâu tôi!”
... Thực sự không ngờ.
Không thì vừa nãy anh ta có thể khoe mẽ như con công thế à.
Đường đua toàn bộ bốn cây số.
Hôm nay trong thành không có ai. Phàn Vũ tự mình bấm giờ cho Tống Đình Tây.
Để bù cho con mắt lé vừa nãy, anh ta liên tục tâng bốc Tống Đình Tây, “Đình Tây là người duy nhất trong số những người tôi quen là tay đua Pro, có nghề chính.”
Tay đua có cấp bậc.
Tay đua AM là nghiệp dư.
Tay đua Pro phần lớn là vận động viên chuyên nghiệp, cần có thành tích quá khứ xuất sắc.
Từ Vụ nhìn Tống Đình Tây, hỏi anh: “Anh lại còn là tay đua Pro cơ à?”
“Không giống à?” Tống Đình Tây xách một cái mũ bảo hiểm mới tinh tới, đội lên đầu Từ Vụ.
Rồi ấn cô ngồi vào ghế phụ, kiểm tra dây an toàn xong, mới vòng sang bên kia xe.
“Thích nhanh một chút hay chậm một chút?”
Tống Đình Tây lên xe, không vội đạp ga, dựa vào ghế lái, thờ ơ gập tay áo sơ mi.
Đội mũ bảo hiểm tầm nhìn có hạn.
Từ Vụ nhìn anh, chớp mắt: “Nhanh một chút.”
Giọng bí bách như phát ra từ trong nồi.
Tống Đình Tây liếc qua. Nhìn đôi mắt duy nhất của Từ Vụ lộ ra ngoài, giơ tay gõ mũ bảo hiểm cô.
“Không sợ à?”
Cảm giác rung động, Từ Vụ rụt cổ về sau, lắc đầu.
“Không sợ.”
Tống Đình Tây cười nhẹ, lại nhìn cô hai giây. Ngồi thẳng người.
Một tay giữ vô lăng, một tay vào số, “Vậy xuất phát.”
Cùng với lời nói, là tiếng gầm rú khủng khiếp của động cơ trên đường đua.
Bên tai gió núi gào thét, chiếc coupe xanh như dã thú trong lồng, lao vọt ra.
Ù ù tiếng ù tai, Từ Vụ bị lực đẩy đột ngột dồn vào lưng ghế.
Tim đập loạn nhịp vì cảm giác mất trọng lượng.
Từ Vụ cảm thấy máu huyết trong người đều sôi trào!
“Sướng không?”
Tống Đình Tây nắm vô lăng, qua cua, liếc kính chiếu hậu –
