Chương 26:
Tên Tây phát hiện mình bị trêu, liền đạp tung cái ghế dài bên cạnh.
Kỷ Niệm giọng vô tội: “Đánh nó rồi thì không được đánh tôi nữa đâu nhé.”
Tên Tây tức điên người, chẳng còn nhớ gì đến mệnh lệnh 'cố gắng không giết người vô tội' của chủ thuê.
Nhưng hắn chưa kịp hành động thì phía bên kia bỗng vang lên một tiếng động.
Đúng lúc nguy cấp, Kỷ Đình Châu dùng chút sức lực cuối cùng đạp mạnh xuống sàn nhà tạo ra tiếng động.
Tên Tây quả nhiên lập tức buông Kỷ Niệm ra, đi về phía đó.
Kỷ Niệm ngây người.
[Ông làm gì vậy, công chúa?]
Cô sờ khẩu súng trong lòng.
Đúng vậy, súng.
Đây là thứ Kỷ Niệm lén lút moi được từ xác chết nào đó.
Kiếp trước cô từng học vài buổi bắn súng, nên biết dùng.
Không thì cô rảnh rỗi đến mức đi chọc tức cái tên ngốc đó à? Tự đi tìm đòn chắc? Chẳng phải là muốn chọc cho hắn tức điên, rồi lợi dụng vẻ ngoài vô hại của mình, nhân lúc hắn sơ hở mà cho hắn một phát sao.
[Nhưng mà, bây giờ cũng chưa muộn.]
Nòng súng nhắm vào lưng tên Tây đang đi về phía Kỷ Đình Châu, một nơi mà hắn không hề phòng bị.
Một màn mà ngay cả phim truyền hình cũng không dám diễn, đang diễn ra.
Một bé gái chân tay ngắn ngủn, còn chưa cao bằng cái ghế bên cạnh, hai bàn tay nhỏ nắm chặt khẩu súng, chiếc váy đen bẩn thỉu nhăn nhúm, mái tóc xoăn xõa sau lưng, đôi mắt xanh lục ánh lên vẻ trầm tĩnh, hoàn toàn không hợp với vẻ ngoài của cô bé.
Cô bé dùng động tác có phần vụng về nhưng không chút do dự bóp cò——
Không có chuyện gì xảy ra.
Hết đạn rồi.
Kỷ Niệm: “……”
Chết tiệt, quên kiểm tra băng đạn rồi!
“Ha ha ha ha ha! Tao phát tài rồi!”
Tên Tây tìm thấy Kỷ Đình Châu, lập tức rút điện thoại ra, hướng về phía Kỷ Đình Châu đầy máu và bụi bặm, quay video theo yêu cầu của chủ thuê, tay kia run rẩy vì phấn khích rút súng ra.
“A!!”
Đang lúc Kỷ Đình Châu sắp chết dưới tay hắn, đột nhiên chân hắn đau nhói.
Cúi đầu nhìn, thì ra là bé gái vừa nãy lao tới, cắn chặt vào đùi hắn.
“Mẹ nó! Mày đúng là hồn ma không bỏ được, dám cắn tao à!!”
Tên Tây giật tóc Kỷ Niệm, lột cô ra khỏi chân, rồi ném mạnh xuống đất.
Kỷ Đình Châu tận mắt chứng kiến Kỷ Niệm từ bỏ cơ hội chạy trốn mà ông tạo ra cho cô, không chút do dự lao trở lại, rồi lại tận mắt nhìn cô ngã xuống đất đau đớn.
Mấy sợi tóc dài cong cong từ bàn tay vừa giật tóc Kỷ Niệm rơi xuống đất.
Đó là mái tóc mềm mại, khô ráo của một đứa trẻ, ngay cả Kỷ Đình Châu cũng chưa từng vuốt mấy lần.
Đồ ngốc nhỏ... Sao lại có người ngốc đến vậy.
Lần duy nhất, Kỷ Đình Châu ước gì đứa bé đó thừa hưởng sự ích kỷ và lạnh lùng trong dòng máu Kỷ gia.
Gân xanh trên trán nổi lên từng đường, đôi mắt xanh lục nhuốm màu đỏ ngầu và sát khí.
...
Ngụy Dương, người đẫm máu, đỏ mắt bước vào, nhìn thấy Kỷ Đình Châu đầy thương tích đang ôm một bé gái thở đều đều, dựa vào cây thánh giá.
Hắn không chút do dự bước tới, đi ngang qua một xác chết, tiện thể liếc nhìn.
Cái xác bị bẻ gãy toàn thân, đầu ngửa lên, khuôn mặt biến dạng, hàm dưới bị tháo rời, miệng há rộng đến mức khó tin, bên trong nhét đầy chính là hai cánh tay gãy của hắn.
Cái chết vừa quái dị vừa kinh tởm, Ngụy Dương chỉ nhìn một cái rồi dời mắt đi.
Đôi mắt vốn đầy sát khí điên cuồng thoáng qua một tia nghi hoặc.
Người này đã làm gì?
Đã lâu rồi anh trai hắn mới giết người theo cách này.
...
Khi Kỷ Niệm tỉnh dậy, vừa mở mắt đã thấy Tri Liễu bước vào.
Thấy cô tỉnh, Tri Liễu lập tức gọi bác sĩ đến, tiến hành một loạt kiểm tra.
“Chỉ bị thương ngoài da, não không có gì bất thường.”
Nghe bác sĩ nói vậy, Tri Liễu thở phào nhẹ nhõm.
“Kỷ Niệm, sao rồi, có chỗ nào đau không?”
Tri Liễu xót xa nhìn đứa trẻ nhiều tai nạn, lúc nào cũng bị thương.
Kỷ Niệm lắc đầu, chỉ dang rộng vòng tay nhào vào lòng Tri Liễu, kêu đói.
Tri Liễu chiều chuộng cô, nghe cô nói đói, liền lập tức sai người đi lấy đồ ăn.
Làm sao cô có thể ngờ rằng, đứa trẻ mà cô tưởng đang tủi thân kia, lúc này khóe miệng đã kéo đến tận mang tai.
[Thơm quá đi mất, chị Tri Liễu ơi~ Mềm quá~]
[Hề hề hề hề hề hề, người đau, phải được chị Tri Liễu ôm mới khỏi!]
Hệ thống: […… Mày quên gì rồi à?]
Kỷ Niệm đang vùi mình trong vòng tay ấm áp, mặt đỏ bừng: [Hả? Gì cơ? Tôi quên gì à?]
Lấy lý do bị thương, được chị Tri Liễu đích thân đút cho ăn hết một bữa, Kỷ Niệm mới nhớ ra.
À, đúng rồi.
“Chị Tri Liễu, gia chủ sao rồi?”
Đứa bé vốn đang xoa cái bụng tròn vo, đột nhiên ngẩng lên nhìn Tri Liễu với vẻ mặt đầy lo lắng.
Tri Liễu bật cười, cốc nhẹ vào mũi cô.
“Bây giờ mới nhớ ra để hỏi à.”
Kỷ Niệm ngại ngùng cười ‘hề hề’ một tiếng.
“Tình hình của gia chủ... không được tốt, vẫn đang hôn mê.”
Nghe câu này, nụ cười trên mặt cô mới cứng đờ.
Kỷ Niệm vẫn nhớ trước khi ngất đi, hình như nghe thấy một tiếng hét thảm thiết vô cùng, nhưng chưa kịp phân biệt đó là tiếng của ai thì đã bất tỉnh.
Thấy vẻ mặt Tri Liễu không giống đang nói đùa, Kỷ Niệm vội vàng nhảy xuống giường, giày cũng không kịp đi, chạy thẳng ra ngoài.
Cuối cùng là Tri Liễu bế cô lên.
“Chị đưa em đi.”
Lần này, sự lo lắng giả vờ biến thành lo lắng thật sự. Tri Liễu ôm cơ thể căng cứng của đứa nhỏ, thở dài trong lòng.
Đồng thời, cũng có chút bất mãn.
Đám khốn kiếp đó, bọn họ đã sớm phát hiện có một nhóm người nhắm vào Kỷ Đình Châu, nhưng dù có dụ thế nào cũng không ra, dù là mai phục trước hay giả vờ yếu đuối, chỉ cần có chút gió lay cỏ động là không chịu mắc bẫy.
Mãi đến lần này, Kỷ Đình Châu chỉ mang theo rất ít người, liều mình làm mồi, cuối cùng cũng dẫn được đám người đó ra. Dự đoán ban đầu là bọn chúng sẽ ra tay trên đường về, không ngờ đám người đó lại nóng lòng như vậy. Điều may mắn duy nhất là bọn chúng xuất hiện sau khi mẹ Ngụy Dương được hỏa táng và hạ huyệt.
Tuy nhiên, bọn họ cũng đã đánh giá thấp sát tâm của kẻ đó đối với Kỷ Đình Châu, lại thuê tận mười đoàn lính đánh thuê.
Ngụy Dương bị đóng đinh trong quan tài, vẫn dựa vào sức mạnh man rợ mà thoát ra được.
Bất quá, tin tốt là, kẻ thần bí đứng sau nhắm vào Kỷ Đình Châu suốt gần bốn năm cuối cùng cũng có manh mối.
Ngừng dòng suy nghĩ, Tri Liễu đưa Kỷ Niệm vào phòng bệnh của Kỷ Đình Châu.
Kỷ Đình Châu đeo mặt nạ thở, nằm trên giường với khuôn mặt tái nhợt, nửa người trên bị băng bó kín mít, ngay cả những đốt ngón tay để bên ngoài cũng có vết trầy xước.
Kỷ Niệm ngồi bên giường, im lặng nhìn Kỷ Đình Châu, người mà từ lần đầu gặp đến giờ chưa bao giờ thấy ông chật vật đến thế này.
Lúc đó, nếu không có cô bé là cái đuôi vướng víu này, chắc Kỷ Đình Châu đã không bị thương nặng như vậy.
Kỷ Niệm bỗng cảm thấy hơi chán nản.
Từ khi đến thế giới trong sách này, cô luôn đặt mình ở vị trí cao, có thể nói là mang tư tưởng đối mặt với NPC mà trêu chọc Kỷ Đình Châu, thậm chí còn khinh bỉ ông bố tồi này.
Nhưng nhìn thấy người mà mình luôn trêu chọc, lại dùng tư thế quyết tuyệt đặt cô vào nơi an toàn, tự mình đi dụ địch, khi được tìm thấy thì người đẫm máu dựa vào cây thánh giá, gần như hấp hối.
Lúc đó tâm trạng cô vô cùng phức tạp.
Kỷ Niệm ngồi bên giường Kỷ Đình Châu cả ngày, ai khuyên cũng không đi, cũng không nói gì, chỉ là một cục nhỏ bé, lặng lẽ canh giữ người lớn trên giường, nhìn mà xót xa.
Đầu bếp làm món Kỷ Niệm thích, chạy một mạch lên lầu.
Nhìn thấy đứa trẻ ủ rũ nằm bên giường người bất tỉnh, cố chấp và bướng bỉnh nhìn chằm chằm vào ông, khuôn mặt hốc hác, nước mắt suýt rơi.
Đứa bé này, sao lại hiểu chuyện đến vậy.
Lại đáng thương đến vậy.
Cô nhanh chóng lau nước mắt nơi khóe mắt, không để Kỷ Niệm nhìn ra sơ hở, cầm món bánh ngọt mà Kỷ Niệm thường thích nhất, nhẹ nhàng bước tới khuyên nhủ: “Tiểu thư, tôi đã làm món bánh dừa, xoài sữa dừa, sốt tương cá khô, nho xanh sữa hoa nhài, gà rán giòn mà cô thích, cô ăn một chút đi.”
Kỷ Niệm lắc đầu.
“Dì ơi, bây giờ không phải lúc ăn mừng.”
Đầu bếp: “……”
Trên giường, Kỷ Đình Châu đang hôn mê bất tỉnh, mí mắt giật giật một cái.
