Chương 54: Sư muội tu tiên ngốc nghếch 19
Du Thư Thư dạo một vòng, dừng lại trước một quầy hàng trong góc.
Chủ quầy là một người mặc áo choàng đen, giọng khàn khàn: “Tiểu thư muốn xem gì?”
Trên quầy bày vài món đồ: một mảnh sắt gỉ, nửa quyển sách rách, và mấy lọ đan dược màu sắc kỳ lạ.
Du Thư Thư cầm mảnh sắt lên, dùng thần thức dò xét – bên trong dường như có dao động thần thức yếu ớt.
“Đây là gì?”
“Di vật của tu sĩ cổ, năm mươi linh thạch.” Người áo đen nói, “Có thể là tàn phiến công pháp, cũng có thể chỉ là sắt vụn.”
“Ta mua.”
Nàng lại nhìn nửa quyển sách, bìa đã rách nát, mơ hồ thấy hai chữ “con rối”.
“Còn cái này?”
“Nhập môn luyện chế con rối, một trăm linh thạch.”
“Cũng mua.”
Cuối cùng, ánh mắt nàng dừng trên một chiếc hộp gỗ nhỏ. Trong hộp đựng một viên châu màu xám xịt, trông chẳng có gì nổi bật.
“Cái này...”
“Hàng nhái Trấn Hồn Châu, có thể chống đỡ một lần công kích thần thức, ba trăm linh thạch.” Người áo đen nói, “Chỉ dùng được một lần.”
“Mua.”
Trả tiền xong, nàng nhanh chóng rời khỏi chợ đen.
Trở về không gian, nàng bắt đầu nghiên cứu những thứ vừa mua.
Mảnh sắt sau khi ngâm trong linh tuyền, lớp gỉ sét rơi ra, lộ ra bản chất thật – là nửa mảnh ngọc bội, khắc vân mây. Nàng dùng thần thức kích thích, ngọc bội chiếu ra một tấm bản đồ tàn khuyết, đánh dấu một điểm đỏ.
“Đây là... bản đồ của một bí cảnh nào đó?” Du Thư Thư nhìn kỹ, “Vị trí hình như ở sâu trong Vân Vụ bí cảnh... chẳng lẽ là động phủ của Kim Đan?”
Nàng ghi nhớ bản đồ, cất ngọc bội.
Nửa quyển sách về con rối quả thực chỉ là nhập môn, nhưng bên trong có vài phương pháp luyện chế con rối cấp thấp: con rối thám lộ, con rối tự bạo, còn có... con rối ngụy trang.
“Cái này hay.” Mắt Du Thư Thư sáng lên, “Có thể làm một cái thế thân, lúc mấu chốt giữ mạng.”
Nàng lập tức động thủ luyện chế. Nguyên liệu dùng mấy thứ vụn vặt trong không gian: gỗ làm khung xương, dây thép nối lại, linh thạch làm động lực. Cuối cùng khắc lên phù văn đơn giản.
Ba ngày sau, một con rối hình người giống hệt nàng hoàn thành.
Tuy chỉ có thể chấp hành mệnh lệnh đơn giản, nhưng nhìn từ xa đủ để giả làm thật.
“Gọi ngươi là ‘Thư Thư số hai’ nhé.” Du Thư Thư rất hài lòng.
Cuối cùng là hàng nhái Trấn Hồn Châu. Nàng kiểm tra rồi xác nhận, đúng là chỉ có thể chống đỡ một lần công kích thần thức, nhưng lúc mấu chốt có thể cứu mạng.
Mọi thứ đã sẵn sàng.
Ngày hôm sau, Vân Vụ bí cảnh mở ra.
Cửa vào Vân Vụ bí cảnh nằm ở cấm địa của tông môn, do ba vị trưởng lão Kim Đan liên thủ mở ra.
Lần này số đệ tử tiến vào ít hơn Thanh Vân bí cảnh, chỉ có ba mươi người, nhưng đều là tinh anh. Tu vi thấp nhất là Luyện Khí tầng bảy, cao nhất là Luyện Khí tầng mười đại viên mãn.
Du Thư Thư nhìn thấy Văn Lạc Thủy giữa đám đông – nàng ta đã hồi phục, tu vi dường như còn tinh tiến hơn, đạt đến Luyện Khí tầng chín.
“Dùng đan dược cưỡng ép tăng lên?” Du Thư Thư phán đoán, “Căn cơ không vững, hậu hoạn vô cùng.”
Văn Lạc Thủy cũng nhìn thấy nàng, cười lạnh một tiếng, làm động tác cắt cổ.
Du Thư Thư đáp lại bằng nụ cười rạng rỡ, rồi giơ xẻng công binh lên, làm động tác đào hố.
Ánh mắt hai người giao chiến, tóe lửa.
Thẩm Mặc cũng ở đó, nhìn thấy Du Thư Thư, ánh mắt phức tạp. Bên cạnh hắn còn có mấy đệ tử nội môn, dường như đang lập đội.
Trưởng lão chủ trì tuyên bố: “Vân Vụ bí cảnh mở ra trong ba ngày, bên trong có yêu thú Kim Đan, cấm chế thượng cổ, nguy hiểm trùng trùng. Mỗi người được phát một lá bùa truyền tống, khi gặp nguy hiểm có thể bóp nát để truyền tống ra ngoài, nhưng sẽ mất tư cách. Đều rõ chưa?”
“Rõ!”
“Vào!”
Ba mươi đệ tử lần lượt bước vào cánh cửa ánh sáng.
Khoảnh khắc bước vào, Du Thư Thư cảm thấy trời đất quay cuồng. Lần truyền tống này dữ dội hơn Thanh Vân bí cảnh nhiều, nàng suýt nôn.
Đợi khi đứng vững, nàng phát hiện mình đang ở trong một vùng sương mù trắng xóa.
Tầm nhìn không quá ba trượng, thần thức cũng bị áp chế, chỉ có thể dò xét phạm vi mười trượng xung quanh.
“Phiền phức rồi.” Du Thư Thư nhíu mày, “Loại hoàn cảnh này, thích hợp nhất để đánh lén.”
Nàng lôi từ không gian ra một món đồ – chiếc đèn đội đầu của thợ mỏ thập niên bảy mươi, đội lên đầu.
Bật công tắc, một luồng sáng mạnh bắn ra, xuyên thủng màn sương!
“Khoa học kỹ thuật thay đổi cuộc sống.” Nàng cười toe toét.
Sau đó nàng lại lôi ra một chiếc la bàn, xác nhận phương hướng.
Theo bản đồ trên ngọc bội, động phủ Kim Đan nằm ở hướng tây bắc của bí cảnh, cách đó khoảng trăm dặm.
“Xuất phát.”
Nàng vừa đi được vài bước, bỗng nghe thấy tiếng đánh nhau từ trong sương.
Lén lút tiến lại xem: hai đệ tử đang tranh giành một gốc linh thảo, đánh nhau kịch liệt.
Du Thư Thư đi vòng qua họ, tiếp tục tiến lên.
Trên đường đi, nàng gặp không ít linh thảo, khoáng thạch, đều thuận tay thu vào. Còn gặp vài con yêu thú cấp thấp, dùng xẻng công binh giải quyết dễ dàng.
Đi được khoảng mười dặm, sương mù dần tan, phía trước xuất hiện một rừng đá.
Rừng đá với những tảng đá kỳ dị, như một mê cung. Du Thư Thư đang định tiến vào, bỗng nghe thấy tiếng thét thảm thiết từ trong rừng đá.
Nàng lập tức trốn sau một tảng đá lớn.
Chỉ thấy sâu trong rừng đá, ba đệ tử nằm trên mặt đất, không rõ sống chết. Một người áo đen đứng bên cạnh họ, đang lục soát túi trữ vật.
Người áo đen đó... thân hình có chút quen mắt.
Du Thư Thư nheo mắt, dùng Thuấn Ảnh Kính lén nhìn – là Thẩm Mặc!
Hắn ta lại ra tay với đồng môn!
Thẩm Mặc lục soát túi trữ vật xong, đang định rời đi, bỗng quay đầu nhìn về phía chỗ Du Thư Thư trốn: “Ai?!”
Tim Du Thư Thư thắt lại – bị phát hiện rồi!
Nàng quyết định nhanh, thả con rối “Thư Thư số hai” ra, điều khiển nó chạy về hướng khác.
Thẩm Mặc quả nhiên đuổi theo.
Du Thư Thư nhân cơ hội lẻn vào sâu trong rừng đá.
Ở trung tâm rừng đá, có một ao nước. Nước ao đen như mực, bên ao mọc một cây kỳ lạ: cao ba thước, toàn thân trong suốt, trên đỉnh kết một quả trong veo.
“Vô Ảnh Quả!” Du Thư Thư nhận ra, “Chủ dược luyện chế Ẩn Thân Đan! Một quả giá trị hơn nghìn linh thạch!”
Nàng đang định tiến lên hái, bỗng cảm thấy sát khí sau lưng.
Nghiêng người né tránh, một luồng kiếm khí lướt qua vai.
Quay đầu nhìn lại, Văn Lạc Thủy từ trong sương bước ra, tay cầm một thanh trường kiếm mới. Xem ra bài học từ Thu Thủy Kiếm đã khiến nàng ta khôn ra, đổi sang thanh chắc chắn hơn.
“Du Thư Thư,” Văn Lạc Thủy cười lạnh, “lần này xem ngươi chạy đi đâu.”
Du Thư Thư thở dài: “Sư tỷ, tỷ không thể đổi câu thoại khác sao?”
“Ít nói nhảm!” Văn Lạc Thủy một kiếm đâm tới, “Hôm nay chính là ngày chết của ngươi!”
Du Thư Thư quay đầu bỏ chạy – không phải vì đánh không lại, mà vì địa hình ở đây không thích hợp để chiến đấu.
Văn Lạc Thủy đuổi theo không ngừng.
Hai người một đuổi một chạy, luồn lách trong rừng đá.
Du Thư Thư vừa chạy vừa lôi đồ từ không gian ra: vỏ chuối, tuy để lâu ngày hơi khô, nhưng vẫn dùng được, ném xuống đất.
Văn Lạc Thủy giẫm phải, trượt chân, suýt ngã.
Du Thư Thư lại ném ra mấy cây đinh sắt.
Văn Lạc Thủy buộc phải chậm lại để tránh.
Cuối cùng, Du Thư Thư chạy đến một khe đá hẹp, chui vào.
Văn Lạc Thủy đuổi đến ngoài khe đá, nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi nghĩ trốn vào đó là xong à?”
Nàng bấm quyết thi pháp, hỏa cầu oanh kích vào khe đá!
