Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Tích Trữ Vô Hạn, Ta Và Đội Vệ Sĩ Quét Ngang Tận Thế > Chương 22

Chương 22

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 22: Cô định giết tôi diệt khẩu à?

 

Tần Hiểu Mạn như thấy ma, suýt nữa kêu lên thành tiếng.

 

Chỉ nghe “vút” một tiếng, Phúc Bảo lao vào phòng chứa đồ, chạy vòng quanh cô mấy vòng, điên cuồng vẫy đuôi.

 

Tần Hiểu Mạn nuốt tiếng kêu xuống, trấn tĩnh lại, nhìn rõ người đứng trước mặt mình lại là Chu Dịch Thần.

 

“Anh… anh đến từ lúc nào? Không phải, anh… anh vào phòng chứa đồ của tôi lúc nào! Cũng không đúng, sao anh… có chìa khóa phòng chứa đồ của tôi?!”

 

Cô cảnh giác hỏi.

 

Chu Dịch Thần nhìn cô với ánh mắt khó hiểu.

 

“Tôi nghe tiếng Phúc Bảo kêu nên qua xem thử. Thấy nó bị nhốt trong phòng chứa đồ, tôi đã mở cửa.”

 

Anh giơ dụng cụ mở khóa lên, hóa ra chỉ là một sợi dây thép bình thường.

 

Tần Hiểu Mạn trợn mắt há mồm, anh còn có tay nghề này! Chẳng lẽ trước khi làm lính đặc chủng anh còn làm thêm nghề mở khóa?

 

Cô muốn hỏi anh đã nhìn thấy gì, nhưng không có can đảm mở miệng.

 

Bí mật về không gian chẳng lẽ cứ thế bị lộ?

 

Cô suýt không kìm nén được ý định giết người diệt khẩu.

 

Có lẽ sát khí trong mắt cô quá rõ ràng, Chu Dịch Thần không khỏi lùi lại một bước.

 

“Các anh em đều đang nhìn đấy.” Anh cảnh cáo xong thì mím chặt môi, ánh mắt đề phòng nhìn Tần Hiểu Mạn.

 

Tần Hiểu Mạn bình tĩnh lại, quả nhiên thấy ở nhiều chỗ khác nhau có mấy cái đầu thò ra.

 

Cô tức muốn chết!

 

Mấy tên này không ngủ, đều trốn ở đây nghe lén?

 

Rảnh quá nhỉ!

 

Ngày mai cô sẽ tăng cường độ tập luyện lên hai cấp, xem chúng còn sức mà tọc mạch không.

 

Tần Hiểu Mạn ôm một bụng lửa giận, bỗng nhiên giơ tay túm lấy Chu Dịch Thần, cứng rắn kéo anh vào phòng chứa đồ.

 

“Rầm!” Cửa phòng chứa đồ đóng sầm lại, “cạch” một tiếng khóa trái.

 

Phúc Bảo: “…”

 

Hu hu, sao chủ nhân chỉ dẫn đội trưởng vào, lại nhốt nó ở ngoài cửa?

 

Nó cào cửa, không ngừng cào cửa.

 

Bên ngoài phòng chứa đồ lập tức náo loạn.

 

Đám vệ sĩ vốn trốn trong bóng tối thò đầu ra thăm dò đều lộ diện, có nam có nữ, mở máy bàn tán xôn xao.

 

“Sếp kéo đội trưởng Chu vào phòng tối rồi!”

 

“Trời ơi, đội trưởng Chu có bị cưỡng… cái đó không?”

 

“Không đến mức đâu! Bản lĩnh của đội trưởng Chu rất lợi hại.”

 

“Có khả năng đội trưởng Chu không muốn phản kháng không?”

 

Một nữ vệ sĩ che mặt nói: “Cô Tần mặc đồ ngủ, tóc xõa xuống, hình như vừa tắm xong. Đây là thế tất phải được mà!”

 

Một nữ vệ sĩ khác thắc mắc: “Sao không để đội trưởng Chu lên phòng cô ấy? Lại chọn ở phòng chứa đồ.”

 

Xung quanh im lặng một lúc, 09 nói kinh người: “Có thể là để kích thích hơn!”

 

Một lời làm dậy sóng, đang lúc mọi người chuẩn bị bàn luận chi tiết về tình hình chiến đấu bên trong thì 01 mặt vô cảm bước ra.

 

“Không được tụ tập, giải tán ngay, ai việc nấy làm!” Giọng 01 lạnh tanh, ánh mắt cũng rất dữ.

 

Khi Chu Dịch Thần không có ở đây, 01 là người quản lý, uy tín và khí thế của anh ta không nhỏ.

 

Nhìn sắc mặt tái xanh của 01, mọi người liếc nhìn nhau, hình như hiểu ra điều gì.

 

Họ tử tế nhìn thấu mà không nói toạc (chủ yếu sợ bị đòn), kẻ làm mặt quỷ, người le lưỡi, kẻ ra hiệu tay, rồi giải tán hết.

 

Chỉ có Phúc Bảo vẫn cố thủ trước cửa.

 

01 liếc nhìn cánh cửa phòng chứa đồ đang đóng chặt, khinh bỉ hừ lạnh một tiếng.

 

Xem ra đội trưởng Chu đã thuận theo cô Tần rồi.

 

Hừ, đội trưởng Chu đạo mạo quân tử cũng chỉ thế thôi.

 

Xem ra không phải người đàn ông nào cũng có thể như mình, giàu sang không dụ nổi, uy vũ không khuất phục được.

 

Bây giờ anh ta chẳng thèm ghen tị với chức đội trưởng của Chu Dịch Thần nữa, vì anh ta không thèm dùng thân thể mình để đánh đổi.

 

*

 

Khi cửa phòng chứa đồ đóng lại, Tần Hiểu Mạn ghì chặt Chu Dịch Thần vào cánh cửa.

 

“Nói, sao anh theo dõi tôi?” Cô nhìn anh với ánh mắt đầy sát khí, còn phát ra tiếng nghiến răng ken két rợn người.

 

Chu Dịch Thần bình tĩnh quét mắt nhìn căn phòng trống trải, giọng vẫn trầm tĩnh: “Tôi thấy cô xuống lầu, nên đi theo để cô kiểm tra hiệu quả giảm thanh của máy phát điện diesel.”

 

Máy phát điện diesel?

 

Tần Hiểu Mạn lúc này mới nhớ ra nhiệm vụ cô đã giao cho anh, đồng thời cũng nhớ ra mỗi nhiệm vụ cô giao cho anh anh đều hoàn thành xuất sắc, bao gồm cải tạo súng bắn đinh.

 

Những ngón tay cô bóp cổ anh nới lỏng một chút, nhưng vẫn không buông lỏng cảnh giác: “Rốt cuộc anh đã phát hiện ra điều gì?”

 

“Tôi nghe thấy Phúc Bảo kêu trong phòng chứa đồ, nên qua gõ cửa. Bên trong không có tiếng trả lời của cô, Phúc Bảo cứ kêu mãi, tôi lo xảy ra chuyện nên mới cạy khóa.” Chu Dịch Thần giải thích.

 

Đồng tử Tần Hiểu Mạn co lại, như hai lưỡi dao đâm về phía anh. “Vậy… anh đã thấy gì?”

 

Chu Dịch Thần nhìn cô, không trốn tránh: “Cô có dị năng.”

 

Tần Hiểu Mạn: “…”

 

Trực tiếp thế này làm cô không biết trả lời thế nào.

 

“Trong phòng chứa đồ nhiều vật tư như vậy, bao gồm thùng dầu diesel nặng hơn một tấn và hai trăm bình gas, không ai có thể thần không biết quỷ không hay dọn sạch trong nháy mắt. Khi tôi mở cửa chỉ thấy Phúc Bảo, cô cũng biến mất.” Chu Dịch Thần nói đến đây ngừng lại, giọng trầm xuống, “Chẳng lẽ cô có một không gian khác?”

 

Đây là lời giải thích hợp lý duy nhất.

 

Ánh mắt Tần Hiểu Mạn trầm xuống, “Đây là bí mật riêng của tôi, không muốn ai biết.”

 

“Tôi chưa nói với ai.” Chu Dịch Thần nói đến đây ngừng lại, nhìn vào mắt cô hỏi: “Cô định giết tôi diệt khẩu à?”

 

Tần Hiểu Mạn: “…”

 

Cô chưa từng giao thủ với Chu Dịch Thần, nhưng đã thấy anh ra tay.

 

Anh thân thủ cực tốt, bắn súng cũng cực nhanh.

 

Nếu đơn đấu, cô không có nắm chắc thắng.

 

Cô suy nghĩ một lúc, uy hiếp: “Trừ khi anh thề tuyệt đối không tiết lộ bí mật của tôi, nếu không tôi có cách khiến anh vĩnh viễn im miệng!”

 

Chu Dịch Thần không do dự hứa: “Tôi thề tuyệt đối không nói bí mật của cô cho người khác, trừ khi cô muốn giết tôi diệt khẩu.”

 

Anh phòng thủ chuyển sang tấn công, uy hiếp: “Nếu cô muốn giết tôi diệt khẩu, tôi sẽ trước khi chết hét to bí mật của cô cho cả thế giới biết.”

 

Hừ! Đúng là tên không chịu thiệt!

 

Nhưng Tần Hiểu Mạn tin lời uy hiếp của anh không phải nói suông, anh có bản lĩnh và năng lực đó.

 

Cô buông tay đang bóp cổ anh ra, nhẹ nhàng vỗ vai anh, nặn ra một nụ cười: “Chỉ cần anh không bán đứng tôi, tôi nhất định không bạc đãi anh, mà còn tiếp tục trọng dụng anh. Nói thật cho anh biết, ngày tận thế sắp đến rồi…”

 

Chu Dịch Thần: “…”

 

Cô không chỉ thần thần bí bí, mà còn thần thần đạo đạo.

 

Tần Hiểu Mạn nói một hồi lời lôi kéo lòng người, lại thề thốt hứa hẹn: “Chỉ cần anh chịu theo chị đây, chị đảm bảo ngày tận thế anh có thịt ăn có rượu uống còn có em gái tán!”

 

Chu Dịch Thần nhịn không nổi: “Cô có thể… buông tôi ra trước không.”

 

Tần Hiểu Mạn lúc này mới phát hiện nửa người mình còn đè trên người anh, vì quá căng thẳng nên quên mất chuyện này.

 

Do động tác vừa rồi hơi mạnh, cổ áo ngủ của cô bung mấy cúc, một mảng cảnh xuân phơi bày.

 

Đang là giữa mùa hè nóng bức nhất, qua lớp áo mỏng manh, có thể cảm nhận rất rõ nhiệt độ cơ thể đối phương, ngửi thấy hơi thở của đối phương.

 

Nghĩ đến vừa rồi cô đã dùng tư thế này đè anh uy hiếp anh còn đứng đắn nói chuyện với anh lâu như vậy, cô không khỏi phong trung lăng loạn.

 

Tần Hiểu Mạn vội vàng lùi ra, luống cuống tay chân cài cúc áo.

 

Chu Dịch Thần quay mặt đi, nhưng để lộ vành tai đỏ ửng.

 

Tần Hiểu Mạn chỉnh lại quần áo, mắt sáng quắc nhìn người đàn ông đang căng thẳng, cảnh cáo: “Giữ mồm giữ miệng, chuyện tối nay không được nói ra ngoài.”

 

“Tôi thề sẽ không nói cho ai, trừ khi cô muốn giết người diệt khẩu.” Chu Dịch Thần giữ vững ranh giới của mình.

 

Tần Hiểu Mạn tin anh là người có ranh giới.

 

“Tôi sẽ không giết anh. Ngày tận thế sắp đến, đang lúc cần người, anh hữu dụng như vậy, tôi sao nỡ giết anh chứ.”

 

Chu Dịch Thần: “…”

 

Lại đến rồi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn