Chương 23: Công Phá Nhà Tù.
Đây là một đám zombie có mức độ tiến hóa rất cao, không những biết phối hợp ăn ý với nhau mà còn sở hữu trí tuệ không tầm thường.
Hơn nữa, Trương Tiểu Viễn còn nhìn thấy, lúc này Tăng đang tỏ ra vô cùng dũng mãnh, điên cuồng tàn sát.
Hắn trước đây từng giao đấu với Tăng, và đã đánh đuổi được nó.
Rõ ràng, giờ nó quay lại để trả thù.
“Bọn này… lại còn biết thù hận sao?”
Trương Tiểu Viễn nhíu chặt mày.
“Viễn ca, nhìn kìa!”
Tên lính gác bên cạnh trố mắt kinh ngạc kêu lên.
Bởi vì giữa dòng thủy triều xác sống, có một thanh niên mặc áo sơ mi trắng tinh, không một vết bẩn, hoàn toàn đối lập với lũ zombie xấu xí xung quanh.
Gã mặt không một chút biểu cảm, thờ ơ nhìn cảnh tượng trước mắt.
“Cái này… là người hay là ma vậy?”
Trương Tiểu Viễn cũng vô cùng kinh ngạc. Sau ngày tận thế, ngay cả con người cũng hiếm có ai sạch sẽ đến thế. Chàng thanh niên đứng đó, toát lên một cảm giác không thực.
Dùng một meme để hình dung thì là: ‘Cái phông nền của hắn… giả quá đi…’
“Nhanh! Mau ngắm bắn hắn!”
Trương Tiểu Viễn lập tức ra lệnh.
Những tên lính gác bên cạnh lập tức chuyển hướng nòng súng, lửa phun ra, vô số viên đạn trút xuống như mưa.
Nhưng Lâm Đông vẫn đứng nguyên tại chỗ, căn bản không nhúc nhích.
Trong chớp mắt ánh mắt đỏ lóe lên.
Những viên đạn vừa bắn tới, bỗng nhiên xuyên thẳng qua người hắn, tất cả đều đập xuống mặt đất phía sau.
“Chết tiệt!”
Trương Tiểu Viễn biến sắc, cảnh tượng trước mắt quá mức quỷ dị!
Trong khi những lính gác trên tường liên tục bị giết, hỏa lực ngày càng yếu đi.
Lũ zombie ở góc tường chen chúc nhau, lớp này chồng lên lớp kia, đã dựng xong ‘thang người’, những con ở tầng trên leo lên được bức tường.
“Gào ——”
Chúng mặt mày dữ tợn, gầm gừ quái dị, thấy người là xông tới, vô cùng hung ác.
Mấy tên lính gác bị vật ngã xuống đất, bị điên cuồng cắn xé.
Những người còn lại trong lòng kinh sợ, lập tức rối loạn đội hình.
Nhìn thấy bức tường ngoài sắp thất thủ.
“Nhanh! Rút lui, rút vào trong phòng an toàn!”
Trương Tiểu Viễn vội vàng hạ lệnh.
Vốn dĩ bọn lính gác kia đã muốn chạy trốn từ lâu, lập tức quay người bỏ chạy, thỉnh thoảng ngoảnh lại bắn vài phát, cản bước lũ zombie đuổi theo.
Nhưng, Tiểu Bát là nhanh nhất. Hai móng vuốt của nàng đã nhuộm đỏ máu, gương mặt cực kỳ hưng phấn, đang tận hưởng cuộc tàn sát này.
Thấy con người bỏ chạy, càng kích thích ham muốn săn mồi của nàng. Vì vậy, đôi chân đung đưa, thân hình lao tới đuổi theo, thậm chí đã xuất hiện từng đạo tàn ảnh.
Trong nháy mắt, lại có thêm năm sáu người ngã gục.
“Đây là một Vua Xác Sống thuộc loại nhanh nhẹn!”
Trương Tiễn Viễn đưa ra phán đoán, đồng thời hai tay bốc cháy, khí nóng lan tỏa, thi triển dị năng hệ hỏa.
Nếu không ngăn cản nàng lại, thuộc hạ của hắn chẳng chạy thoát được mấy tên.
Vung tay, hai quả cầu lửa lao về phía Tiểu Bát.
Tiểu Bát phản ứng cực nhanh, vội nhảy lùi lại né tránh.
“Rầm! Rầm!”
Hai quả cầu lửa nổ tung, tạo thành một bức tường lửa.
Những tên lính gác dưới sự che chắn của tường lửa, mới lần lượt rút vào tòa nhà phía sau.
Trương Tiểu Viễn liếc mắt nhìn, phát hiện trong dòng thủy triều xác sống.
Bóng dáng Lâm Đông đang từng bước tiến lại gần.
“Xì…”
Trương Tiểu Viễn cũng không dám ở lại lâu, vội vàng nhảy từ trên tường cao xuống, rút vào trong tòa nhà cố thủ. Hắn cảm thấy Lâm Đông vô cùng quỷ dị, vẫn chưa rõ rốt cuộc là năng lực gì.
Giờ đây, tường ngoài đã bị công phá, Lâm Đông thong thả bước vào tòa nhà.
Hắn không ra tay ngay từ đầu.
Cũng là muốn xem thực lực của những người thức tỉnh năng lực như thế nào.
Lãnh địa Vua Xác Sống của hắn tuy rất mạnh, nhưng nếu triển khai toàn lực, chỉ có thể duy trì năm phút. Nếu mạo muội ra tay, không khéo… sẽ làm bẩn quần áo.
Sau cuộc giao tranh ngắn ngủi, trong nhà tù hơn trăm lính gác đã tổn thất hai phần ba, chỉ còn lại chưa đầy bốn mươi người.
Còn Lâm Đông hầu như không tổn thất gì, dẫn đại quân zombie tiến thẳng vào.
Tăng đi theo phía sau hắn, trên khuôn mặt to lớn xấu xí, lộ ra nụ cười trẻ con, biểu thị trong lòng rất thoải mái.
Cuối cùng cũng trả thù được rồi…
Bảo các ngươi bắt nạt ta!
Bên trong nhà tù, Trương Tiểu Viễn và những người khác đã xây dựng một phòng an toàn, toàn bộ đều được làm bằng hợp kim dày mười centimet, bao gồm cả trần nhà và mặt sàn, không có bất kỳ điểm chết nào, vô cùng kiên cố.
Chỉ có trên bức tường phía trước, có vài lỗ hổng to bằng nắm đấm.
Đây là các lỗ hỏa lực, có thể bắn ra ngoài, đồng thời cũng có chức năng thông gió.
“Phù——”
Một đám người chui vào phòng an toàn, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Lũ zombie này… hung ác quá!”
“Đúng vậy, chúng khác hẳn với những đợt thủy triều xác sống trước đây!”
“Nói nhảm, mày từng thấy zombie biết dùng vũ khí bao giờ chưa?”
“Nói ra cậu có thể không tin, lúc nãy tôi suýt nữa bị zombie dùng mã tấu chém chết…”
“Lũ quái vật này, tiến hóa nhanh quá!”
“……”
Mấy tên lính gác thở dài ngao ngán.
Thế nhưng ‘đội tiên phong’ của Lâm Đông đã đuổi tới nơi này, chúng mặt mày dữ tợn, cào cấu vào tường, không ngừng gầm rú, nhưng bức tường hợp kim quá dày, zombie đúng là không vào được.
“Dùng điện thoại vệ tinh liên lạc với tổng bộ, yêu cầu viện binh. Bây giờ chúng ta tuy an toàn, nhưng cũng không thể bị zombie vây khốn ở đây.”
Trương Tiểu Viễn phân phó.
“Rõ.”
Tên lính gác bên cạnh vội vàng đáp.
‘Ầm ầm ầm!’
Lúc này, Tăng liên tục đâm vỡ mấy bức tường, thẳng tiến xông tới trước phòng an toàn.
Thấy kẻ thù trốn vào trong ‘mai rùa’, trong lòng vô cùng bất mãn, vung nắm đấm to lớn lên, đấm liền mấy quả.
Bùm! Bùm! Bùm!
Phòng an toàn rung lên bần bật, nhưng bức tường hợp kim quá dày, Tăng đập không vỡ.
“Hừ! Đồ to xác ngu ngốc, không vào được chứ gì?”
Trương Tiểu Viễn hoàn toàn không lo lắng, xây cái phòng an toàn này chính là để phòng ngừa Vua Xác Sống loại sức mạnh, hoặc quái vật biến dị cường đại.
“Gào gào gào—— Loài người đáng ghét!”
Tăng trong lòng phẫn nộ, bị tức đến mức liên tục gầm rú.
Trương Tiểu Viễn phân tích, với trí tuệ loại này của Tăng, chắc chắn không thể dẫn dắt một đợt thủy triều xác sống có kỷ luật như vậy, kẻ chủ tể phải là người khác.
Chắc chắn… chính là tên thanh niên sạch sẽ kia!
Hắn đang nghĩ trong lòng.
Đột nhiên, bên ngoài tất cả zombie, đồng loạt trở nên yên tĩnh, không một tiếng động. Giống như một lớp học ồn ào, giáo viên chủ nhiệm đột nhiên bước vào.
“Ủa? Chuyện gì vậy?”
“Sao chúng đột nhiên im lặng thế?”
“Lũ zombie này… kỳ quái quá!”
“……”
Sự yên lặng đột ngột khiến mọi người vô cùng kinh ngạc. Từ sau ngày tận thế đến nay, đây là lần đầu tiên thấy tình huống như vậy.
Chỉ thấy lũ zombie đứng nguyên tại chỗ một cách quy củ, rồi, lại vô cùng ăn ý, tự động dạt ra nhường một con đường.
“Cái này…”
Mọi người càng kinh ngạc hơn, chưa từng thấy zombie như thế bao giờ.
Tiếp theo.
Chỉ thấy một bóng dáng thanh niên, từ từ đi tới từ phía xa.
Tiểu Bát và Thây ma Bác Sĩ, một trái một phải, đi theo sau lưng hắn, thứ bậc vô cùng phân minh.
“Viễn… Viễn ca, lũ zombie này lạ quá!”
Một tên thuộc hạ run sợ nói.
Trương Tiểu Viễn ánh mắt đăm đăm nhìn, trong lòng cũng chấn động.
“Không sao đâu, dù gì chúng cũng không vào được, chúng ta đợi viện binh là được.”
“Ừ.”
Đám thuộc hạ gật đầu, trong lòng hơi yên tâm.
Với độ kiên cố của phòng an toàn, ngay cả tên lửa đến cũng không nổ vỡ được.
Vì vậy căn bản không cần lo lũ zombie đột nhập.
“Khạc! Đồ zombie chó má, vào đây cắn ông đi này?”
“Đúng! Giả thần giả quỷ, các ngươi không phải rất lợi hại sao!”
“Mẹ kiếp, huynh đệ của tao đều bị các ngươi cắn chết rồi.”
“……”
Mấy tên lính gác tâm lý áp lực quá lớn, nhìn thấy quá nhiều cảnh tượng máu me, đồng đội chết ngay trước mắt, cậy vào chỗ an toàn hiện tại, liền muốn trút giận.
Thậm chí chĩa súng vào lỗ hỏa lực, bóp cò, bắn ra ngoài một băng đạn.
Nhưng ngay lúc lửa súng phun ra.
Bóng dáng Lâm Đông đang tiến lại gần, chợt biến mất không thấy đâu nữa…
……






