Chương 6: Ăn.
Trong nhà le lói ánh nến, ngoài hiên có một con zombie đang ngồi.
Gió đêm hơi lạnh, ngoài vườn thỉnh thoảng vang lên một hai tiếng côn trùng kêu. Bạch Hiêu nhìn ánh sáng lọt qua cửa sổ đã lâu, nhìn bóng người lấp ló trên kính, chỉ lúc này anh mới có thể yên tâm chảy nước dãi mà không sợ bị phát hiện.
Như thế là không đúng.
Bạch Hiêu tự lên án bản thân, xoay người lại, đối diện với bức tường để luyện phát âm.
Biến suy nghĩ thành từ ngữ, rồi nối các từ thành một câu có nội dung, anh chưa bao giờ nghĩ việc này lại khó khăn đến thế.
Nhưng quả thực đang có tiến triển.
Ít nhất thì hai ngày trước, anh còn chẳng thể để ý xem sao có sáng không, gió có lạnh không, có côn trùng kêu hay không.
Mọi thứ đang trở nên tốt hơn.
Bạch Hiêu củng cố thêm niềm tin.
Rồi người trong nhà gõ cửa sổ, Bạch Hiêu ngoảnh lại nhìn, suy nghĩ một lúc, sau đó chợt hiểu ra, có lẽ mình đã làm ồn ảnh hưởng đến giấc ngủ của người ta.
Xét cho cùng, chẳng ai muốn lúc nửa đêm ngủ say mà bên ngoài có một con zombie đang gào thét, lại không phải kiểu gào điên cuồng, mà là kiểu trầm trầm, liên tục, khiến người ta bực bội.
Bạch Hiêu im bặt, tiếp tục ngồi khoanh chân. Ánh nến trong nhà chẳng mấy chốc đã tắt, màn đêm khiến lòng anh cũng tĩnh lặng hơn một chút, không như ban ngày nôn nóng bồn chồn.
Ánh sáng, âm thanh, con người tươi mới đều khiến zombie hơi cuồng loạn, còn môi trường ban đêm có thể khiến chúng lặng lẽ đứng yên một chỗ bất động, hoặc lững thững đi dạo trên bãi đất trống, đuổi theo ánh trăng.
Bạch Hiêu cảm thấy mình có thể ngồi yên lặng cả đêm, đáng lẽ đây phải là việc chỉ có những cao tăng hoặc đạo sĩ nào đó mới làm được.
Anh chắp tay lại.
Cầu Phật tổ phù hộ cho virus zombie thoái hóa.
Sáng sớm, khi đối phương đẩy cửa bước ra, cô ta khựng lại một chút, vẻ mặt khó tả, dùng ánh mắt dò xét nhìn về phía này.
Bạch Hiêu hít một hơi thật sâu, cố gắng không nhìn cô ấy, không khí buổi sáng thật trong lành, trong lành đến mức khiến người ta cảm thấy đói.
Đã không còn phải lo làm phiền giấc ngủ của người khác, vậy thì tiếp tục luyện phát âm.
Bạch Hiêu cho rằng điểm khác biệt lớn nhất giữa người và zombie, một là giữ được ý thức, hai là có thể thiết lập giao tiếp, mà cách chứng minh điều thứ nhất hiệu quả nhất, chính là điều thứ hai: giao tiếp trực tiếp đơn giản nhất.
Anh luyện nói, ở đó gào gào thét thét, đối phương không thèm quản, cầm dụng cụ bận việc của mình. Bạch Hiêu thỉnh thoảng quan sát một chút, phòng khi cô ta đột nhiên lấy dao mổ hoặc những thứ đáng sợ khác ra bắt đầu nghiên cứu khoa học trên người anh.
Giao tiếp mà gọi là giao tiếp, đương nhiên phải có ít nhất hai người mới tính là giao tiếp, không thì chỉ là tự mình giải trí với mình thôi, anh nghĩ nếu đối phương nói nhiều hơn một chút, có lẽ sẽ giúp mình khôi phục chức năng ngôn ngữ, nhưng anh không biết làm sao để cô ấy hiểu.
Bữa sáng hôm nay, cháo loãng trong bát có thêm chút cải thảo, đã được băm nhỏ, sự đa dạng trong ăn uống khiến Bạch Hiêu cảm thấy hài lòng, anh liếc nhìn bát của đối phương, cô ấy cũng ăn thứ giống vậy.
Thấy Bạch Hiêu nhìn bát mình, đối phương cười nói một câu gì đó không rõ. Bạch Hiêu đặt bát xuống, dùng ngón tay chỉ chỉ miệng mình, lại chỉ chỉ tai.
Đối phương nhìn anh với vẻ kỳ lạ, thử nói thêm gì đó.
Bạch Hiêu cố gắng phân biệt lời nói của cô ấy, giờ anh đã cơ bản xác định dây thần kinh ngôn ngữ có vấn đề, bởi vì những lời cô ấy nói anh đại khái nghe được, nhưng lại rất khó hiểu, đó là một cảm giác vô cùng bực bội, những vệt máu trong mắt anh lại nhiều thêm một chút, rồi anh nhắm mắt hít thở sâu, không biết có khả năng phục hồi hay không.
Thấy anh đờ người ra, đối phương một lúc sau tiếp tục ăn cơm. Bạch Hiêu tỉnh lại, từ dưới đất tìm thấy giấy bút hôm trước cô ấy ném qua, dùng ngón tay chỉ trỏ qua lại.
Đối phương nhìn động tác của anh, suy nghĩ một lúc, lấy bút viết mấy chữ đưa qua. Bạch Hiêu lắc đầu, tiếp tục chỉ vào cuốn sổ nhỏ trong tay cô.
Đối phương suy nghĩ, có chút kinh ngạc giơ cuốn sổ lên. Bạch Hiêu gật đầu. Đối phương do dự một chút, ném cuốn sổ qua.
Bạch Hiêu cầm được cuốn sổ, vui mừng muốn gào lên. Anh nhớ trước đây từng xem tin tức, một trong những phương pháp điều trị cho một số bệnh nhân mất ngôn ngữ, tăng cường khả năng giao tiếp chính là để bệnh nhân xem nhiều báo và giao tiếp nhiều với người khác. Tuy hiện tại không có báo, nhưng cuốn sổ ghi đầy chữ này đại khái cũng tương tự, có thể từ lượng lớn văn tự hỗ trợ xây dựng lại khả năng logic về chữ viết.
Đối phương lấy một cuốn sổ mới, quan sát kỹ động tác của anh, thỉnh thoảng lấy đầu bút chấm chấm trán, rồi suy nghĩ.
Sau một ngày quan sát, cô ấy rốt cuộc đã hiểu được việc Bạch Hiêu đang làm, quay vào nhà bê ra mấy quyển sách ném qua. Nhìn thấy Bạch Hiêu vui mừng gào thét, cô càng khẳng định suy đoán của mình, hớn hở chạy vào nhà, lần này dùng thời gian lâu hơn một chút, rồi mang ra một cái radio.
Bạch Hiêu vui mừng đứng dậy.
Nhưng cô ấy mày mò mãi, radio cũng không phát ra âm thanh. Bạch Hiêu nhìn rất lâu, không khỏi thất vọng, pin sắp mục nát rồi, không có điện, radio chỉ là cái vỏ, không thể phát ra tiếng được.
Làm sao mà có điện chứ? Bạch Hiêu ngồi xuống, cẩn thận lật mở sách.
Đối phương cũng không mày mò nữa, từ bỏ ý định khiến radio phát ra âm thanh, nhìn dáng vẻ Bạch Hiêu lật sách, bỗng cười một tiếng, xách radio cất đi, sau đó lại cầm búa và cưa, bận rộn với việc của mình.
Mãi đến chiều tà, Bạch Hiêu mới nhận ra cô ấy đang làm bẫy, cưa một đầu của ống thép, thanh thép thành nhọn, rồi đào hố cạnh tường vườn, dựng đứng cho vào, sau đó phủ đất lên hố một cách hư hư thực thực.
Không biết là để phòng zombie lang thang hay phòng thú vật.
Vị khách không mời mà đến này đối với cô ấy dường như là một chuyện bình thường, không làm xáo trộn cuộc sống vốn có của cô, hoặc nói cách khác là có ảnh hưởng nhưng không nhiều.
Bạch Hiêu thích những con người lương thiện và chăm chỉ.
Một người một zombie, một trong nhà, một ngoài sân, cứ thế hòa hợp sống với nhau được vài ngày.
Tuy Bạch Hiêu thỉnh thoảng cuồng loạn, trông có vẻ đáng sợ, nhưng các biện pháp phòng hộ đều ổn thỏa, đối phương cũng không biểu hiện gì, cho đến vài ngày sau, vào một buổi sáng, Bạch Hiêu bưng bát cơm của mình lên, đột nhiên nói: "Ăn."
Đối phương rất kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn Bạch Hiêu, lại nhìn cái bát, bưng bát lên ra hiệu: "Ăn."
"Ăn!"
Bạch Hiêu rất vui, giống như niềm vui khi đứa con của mình lần đầu học nói, phát ra tiếng giao tiếp đầu tiên vậy, chỉ có điều đáng buồn là người đó lại là chính mình.
Lời nói tuy còn hơi lắp bắp không rõ, nhưng đối phương rõ ràng đã nghe hiểu chữ này, cô ấy cũng rất vui: "Ăn!"
"Ăn!"
"Ăn đi mày." Thấy Bạch Hiêu chỉ nói mỗi chữ này, cô nói một câu, cúi đầu ăn cơm.
"Ăn mày." Bạch Hiêu nói.
"Hả?" Cô mở to mắt ngẩng đầu.
"Mày ăn." Bạch Hiêu nói.
"……"
"Ăn mày đi." Bạch Hiêu nói từng chữ một, nhìn vẻ mặt đối phương không khỏi thở dài, giơ bát lên nói: "Ăn!"
"Rán mày lên." Cô nhe răng, cười lắc đầu, cúi xuống ăn cơm.
Ăn xong cơm, cô cũng không vội thu dọn, mà ngồi đó, hai tay chống cằm, nhìn chằm chằm Bạch Hiêu.
Thực ra cô sớm đã biết con zombie này giữ lại một khả năng giao tiếp nào đó, ví như học người hát, ví như trên đất vẽ bậy vẽ bạ, ví như giao tiếp bằng động tác, thậm chí xem sách xem chữ. Chỉ là không rõ nó giữ lại ý thức từ trước khi nhiễm bệnh, hay là sau khi biến thành zombie rồi sống lại?
Cô chớp chớp mắt, nhìn chằm chằm con zombie đó.
Cảm ơn Dương Dương Dương yyy, Phi Hoa Ngữ, ArcherX03 đã trở thành minh chủ, áp lực tự nhiên tăng vọt...
