83. Chương 83: 082: Bên Cạnh Những Thây Ma (Cảm ơn minh chủ Dương Dương Dương yyy).
“Có mấy khu an toàn vậy?” Bạch Hiêu tò mò hỏi.
“Lúc đầu có mấy chục cái, sau này sáp nhập rồi lại sáp nhập, giờ chỉ còn chín cái, mấy cái kia đều rất xa. Em còn muốn đi nơi khác sao?”
“Không, chỉ là tò mò thôi.”
“Tò mò là tốt. Những người đã biến thành thây ma kia, sẽ không bao giờ còn tò mò nữa rồi.”
Chu Tự lấy từ ba lô ra tấm bản đồ, vẽ một vòng tròn lên đó, đánh dấu vị trí khu an toàn.
Thấy Bạch Hiêu cũng lấy bản đồ ra, anh chỉ tay vào vị trí trên bản đồ.
“Khu an toàn ở ngay đây, cả một vùng rộng lớn này đều là.”
“Xem ra cũng không sai khác nhiều so với nơi tôi vốn định đến.” Bạch Hiêu nhìn vào khu vực anh ta khoanh tròn, không lệch quá xa cái hồ chứa nước kia, cũng không quá gần.
Địa điểm chiến lược kiểu này không thể giao cho bất kỳ khu tập trung hay tổ chức nào, chỉ có thể nắm giữ trong tay chính khu an toàn, đó là sự đảm bảo về năng lượng.
“Xem ra không cần tôi chỉ đường em cũng tìm được.” Chu Tự nói.
“Người nhà tôi từng suy đoán, địa điểm chiến lược dù không có khu an toàn thì cũng sẽ có người canh giữ, cứ men theo đó mà tìm ắt sẽ thấy.” Bạch Hiêu đáp.
Chu Tự nhìn bộ quần áo rách tả tơi trên người anh, thở dài: “Nếu em không ở Lâm Xuyên, có lẽ đã sớm…”
Bạch Hiêu lắc đầu, hơi đờ đẫn.
Nếu Lâm Đóa Đóa không ở Lâm Xuyên thị, với năng lực của Lâm Hoa Hữu, có lẽ cả nhà họ đã sống trong khu an toàn từ lâu rồi, Lâm Hoa Hữu cũng đã không biến thành thây ma.
Nơi có khu an toàn, và nơi không có khu an toàn, đã phân chia thành hai thế giới khác biệt.
“Sao em cứ phải đeo kính râm mãi thế?” Thắc mắc này Chu Tự đã nhịn từ lâu, cuối cùng không nhịn được nữa mới hỏi ra.
“Bệnh, nhìn thẳng vào bất cứ nguồn sáng nào cũng chảy nước mắt, dần thành thói quen, ban đêm còn đỡ, ban ngày càng nặng hơn.”
Chiếc kính râm Bạch Hiêu mang theo đã vỡ trên đường đi, đây là chiếc mới anh nhặt được khi đi nhặt đồ.
“Đến khu an toàn rồi có thể nhờ người ta chữa cho.”
Chu Tự luôn có cảm giác ánh mắt sau lớp kính râm mang đến một cảm giác khó tả.
“Em có phải là người theo thuyết tận thế không? Bọn ‘kẻ ăn mừng’ ấy?” Anh đột nhiên hỏi.
“Tôi? Không phải.” Bạch Hiêu nói, “Tôi chỉ đang tìm kiếm hy vọng sau thảm họa thôi. Trong đống đổ nát kia đã chẳng còn tương lai nào nữa.”
Chu Tự có một cảm giác kỳ lạ, nghĩ kỹ lại thì cũng không nhận ra chỗ nào sai.
Những thanh niên từ đống đổ nát bước ra anh cũng từng gặp, có kẻ hoang mang, có kẻ mừng rỡ, cũng có kẻ trầm lặng ít nói, còn thanh niên này, luôn có một thứ gì đó… như là sự chín chắn, mà cũng không hẳn, giống như đang đối diện với một con người từ trước thảm họa, nhưng những câu hỏi anh ta đưa ra lại đều là của người sau thảm họa.
Bạch Hiêu cũng cảm thấy bản thân mình đã thay đổi trên chặng đường này, có lẽ là sau khi từ biệt Uất Minh, cũng có thể là khi nhìn thấy những người sống đơn độc, hoặc là lúc gặp bọn ‘kẻ ăn mừng’.
Anh trở nên lạnh lùng hơn. Giờ đây, nhìn thấy người từ khu an toàn, anh không hề xúc động, cũng chẳng phấn khích, dù biết phía trước chính là khu an toàn.
Sau khi biết được khu an toàn vẫn chưa giải quyết được vấn đề lây nhiễm, Bạch Hiêu cảm thấy mình đã có thể quay về rồi. Anh không thể vào đó được, nếu vào thì kiểm tra sức khỏe là bắt buộc – nếu đã giải quyết được lây nhiễm thì còn có thể bàn, anh có thể quay lại đón Lâm Đóa Đóa tới, còn giờ chưa giải quyết được, thì con thây ma như anh có lẽ sẽ là một bảo bối.
Cả đời này, có lẽ phải học theo Uất Minh hay ai đó, giấu kín thân phận người nhiễm bệnh, sống đơn độc, sống bên ngoài nền văn minh nhân loại, bên ngoài những khu tập trung, trong những đống đổ nát sau thảm họa.
Xét cho cùng cũng chỉ là một con thây ma mà thôi.
Nếu như trước lúc lên đường, mọi thứ đều bất định, còn rất nhiều hy vọng, thì giờ đây anh đã hiểu được phần lớn rồi.
Từ Chu Tự, Bạch Hiêu nhìn thấy thứ gì đó quen thuộc. Trên người Chu Tự toát ra một mùi vị, thứ mùi vị mà bọn ‘kẻ ăn mừng’, hay những người sống đơn độc không có, thứ mùi vị ấy gọi là ‘cái nhìn tổng thể’.
Trong đống đổ nát, bọn ‘kẻ ăn mừng’ không phải là kẻ thù, ngược lại những người sống sót đơn độc mới là thứ anh chán ghét.
Bạch Hiêu tin rằng Chu Tự thực sự đến từ khu an toàn.
“Em hình như không mấy vui mừng?” Chu Tự hỏi, “Càng đi về phía đó, chỉ càng an toàn hơn, đến khi không còn nhìn thấy thây ma nữa, em sẽ biết, khu an toàn đã gần kề.”
“Anh có thể nói xem khu an toàn như thế nào không? Người như tôi nếu đến đó, có thể làm gì?”
“Có thể làm nhiều lắm, vừa làm việc vừa học chữ… em có biết chữ không?” Chu Tự hỏi.
“Biết một ít.”
“Vậy thì tốt quá rồi, thực ra không biết cũng không sao, bên đó có lớp học văn hóa.” Chu Tự nói, “Cũng có thức ăn, trật tự, và sự bảo vệ. Em lớn lên trong đống đổ nát, có lẽ chưa từng trải qua, khu an toàn không thể so với mấy khu tập trung được, ở đó có rất rất nhiều người, họ sẽ dạy em làm gì, sau này không cần phải ngày nào cũng nghĩ xem làm sao để sống sót nữa.”
Chu Tự vừa nói vừa cười.
Nhiều người trước thảm họa luôn có một niềm tin, cho rằng nhân loại tất thắng, nhưng người lớn lên sau thảm họa thì không có.
Những người lớn lên trong thời mạt thế, đều đã quen với những đống đổ nát hoang vu này, với họ đây mới là bình thường, chuyện ngày xưa giống như một câu chuyện, chỉ tồn tại trong lời kể của người khác, họ chưa từng thấy, nên cũng không thể tưởng tượng thế giới nguyên bản từng phồn hoa, rực rỡ đến nhường nào.
Họ không biết ngành công nghiệp ngày xưa từng phát triển đến mức nào, cũng không biết loài người từng mạnh mẽ ra sao.
Hai mươi năm mạt thế, giữa chừng đã xảy ra quá nhiều chuyện.
Những thanh niên sau thảm họa, chỉ có thể từ những đống đổ nát kia mà mơ mộng về hình bóng ngày xưa, thứ đó phiến diện, rời rạc.
“Các em mới là hy vọng của tương lai.” Chu Tự nói, “Khu an toàn cần những người trẻ.”
“Anh có con.” Bạch Hiêu đột nhiên nói.
“Ừ, anh có, nó sống rất tốt trong khu an toàn.” Chu Tự đáp.
“Tốt quá.”
Trên chặng đường này, người gặp được ngày càng ít, Bạch Hiêu đoán, có lẽ họ đều đã đến khu an toàn cả rồi.
“Nói về phía đống đổ nát đi.” Chu Tự nói.
“Trong đống đổ nát ấy…” Bạch Hiêu trầm ngâm.
Chặng đường này nguy hiểm đến mức nào, chỉ có anh mới biết, nơi đó chỉ còn lại đổ nát và những người sống sót rải rác, ngoài bọn ‘kẻ ăn mừng’ ra, chẳng có tổ chức có trật tự nào cả.
“Những gì anh biết chính là tất cả. Nơi đó rất đơn giản, hầu như chẳng gặp được ai, thỉnh thoảng mới thấy vài người sống sót lẻ tẻ, có kẻ vì bỏ lỡ thông tin di chuyển trước đây, bỏ lỡ cơ hội, một mình không thể lên đường, có kẻ không muốn đi, còn lại, chính là bọn ‘kẻ ăn mừng’ tụ tập với nhau, cố gắng sống chờ đến ngày tận thế.”
Bạch Hiêu cúi đầu soi dưới ánh lửa, nhìn tấm bản đồ. Giờ đây nhìn lại bản đồ, anh đã hiểu rồi, năm xưa vùng Lâm Xuyên kia chưa phải là đống đổ nát, sau khi khu an toàn ở đó thất thủ, khu an toàn bên này đã phát đi thông tin và sóng phát thanh, những người sống sót tập hợp lại di chuyển, cuối cùng để lại một mớ hỗn độn, cùng với Trần Gia Bảo của bọn ‘kẻ ăn mừng’ sau này, và những người sống sót rải rác.
Còn cái radio của Lâm Đóa Đóa, có lẽ là vì hết pin, cũng có thể là vì lúc đó người nhà đã gặp chuyện chẳng lành. Khi phần lớn mọi người đã rời đi, hai người phụ nữ không có khả năng rời khỏi, chỉ có thể mắc kẹt ở đó.
Bên cạnh những thây ma, thỉnh thoảng vào thành nhặt đồ.
Cô ấy đã nhặt được một con thây ma khi đi nhặt đồ. Con thây ma ấy đến để hiểu tất cả chuyện này, rồi quay về nói cho cô ấy biết.
