Chương 71: Máu của Lục Thần có thể làm ra Huyết Khí Hoàn
Rốt cuộc vẫn tìm tới cửa.
Ngay khi nhìn rõ họ của người tới, lòng Lục Thần chợt thắt lại, theo bản năng nghĩ ngay tới một người – Tống Thành Viễn!
Anh lặng lẽ quan sát đối phương vài lần, thấy đường nét khuôn mặt người này có vài phần giống Tống Thành Viễn.
Gã có dị năng 【Hám Sơn】, vận khí không được tốt lắm, lần chia tay trước từng tự xưng tên họ. Không cần nghĩ nhiều, hai người này chắc chắn có họ hàng với nhau.
Tống Đại Hải lại lên tiếng, đi thẳng vào vấn đề: “Không sai, chúng tôi muốn mua máu của cậu, thù lao gấp mười lần bệnh viện.”
“Vì sao nhà họ Tống các anh nhất định phải mua máu của tôi?” Lục Thần cau mày, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Hiện tại anh không thiếu vật tư, thù lao gấp mười lần căn bản không lọt vào mắt anh.
Nhà họ Tống không chỉ mua một lần, giờ còn trực tiếp tới cửa cầu mua, chuyện này nhìn thế nào cũng thấy kỳ lạ.
Chẳng lẽ, họ lấy máu của anh để làm tiết canh, nhúng lẩu?
Nếu thật là vậy thì quá đáng lắm!
Vẻ mặt Tống Đại Hải vẫn bình thản, chậm rãi giải thích: “Nhà họ Tống chúng tôi có một môn bí pháp, có thể dùng máu của cậu để luyện chế một loại đan dược năng lượng, tên là Huyết Khí Hoàn. Loại đan này có thể giúp dị năng giả tăng thực lực.”
“Tất nhiên, máu của cậu chỉ là một trong những nguyên liệu chính, còn phải kết hợp với máu của dị thú cấp hai trở lên.”
Nghe vậy, trong đầu Lục Thần vang lên một tiếng nổ, lập tức nghĩ tới Huyết Khí Hoàn mà Tống Thành Viễn đã tặng cho mình!
Dù có nghĩ nát óc, anh cũng không thể ngờ rằng viên đan dược mình ăn mấy hôm trước lại được luyện từ chính máu của mình.
Chẳng phải là tự ăn chính mình sao?
Vừa nghĩ tới đây, sống lưng Lục Thần tê dại, chỉ thấy chuyện này hoang đường tột cùng.
“Vì sao nhất định phải dùng máu của tôi? Máu của tôi có gì đặc biệt sao?” Anh đè nén sự khó chịu trong lòng, sự tò mò hoàn toàn bị khơi dậy.
Tống Đại Hải lắc đầu: “Người luyện đan không phải tôi, cụ thể vì sao tôi cũng không rõ. Tôi chỉ biết, lúc trước đã thử máu của rất nhiều người, chỉ có máu của cậu là dùng được.”
Không rõ?
Trong lòng Lục Thần không khỏi có chút thất vọng.
“Vậy nếu tôi không bán thì sao?” Anh ngẩng mắt nhìn Tống Đại Hải.
Tống Đại Hải dường như đã đoán trước, giọng điệu thản nhiên: “Cậu đừng vội từ chối. Hôm nay tôi tới không phải để ép mua máu của cậu. Nhà họ Tống chúng tôi biết lý lẽ, cũng tuân thủ quy củ, chúng tôi chỉ muốn nói chuyện hợp tác với cậu.”
“Hợp tác?” Lục Thần sững người, thầm nghĩ, cuộc hợp tác này hơi tốn máu đấy.
Nhưng nghĩ lại, anh vẫn định nghe điều kiện của đối phương trước đã.
“Hợp tác kiểu gì?”
Tống Đại Hải đáp ngay: “Máu của cậu chiếm tỷ lệ không cao trong Huyết Khí Hoàn, nhưng lại là yếu tố không thể thiếu. Mỗi tháng cậu chỉ cần trích 800cc, nhà họ Tống chúng tôi sẽ cung cấp thành phẩm Huyết Khí Hoàn, ngoài ra còn tặng thêm vật tư hậu hĩnh.”
Chưa để Lục Thần lên tiếng, anh ta lại nói thêm: “Chúng tôi biết cậu cũng là dị năng giả, Huyết Khí Hoàn rất có lợi cho việc tăng cường dị năng của cậu.”
Lục Thần nghe xong, lòng khẽ động.
Hiệu quả của Huyết Khí Hoàn anh đã tự mình trải nghiệm, đúng là có tác dụng tăng thực lực, điều này không cần bàn cãi.
Hơn nữa với tình trạng cơ thể hiện tại của anh, mỗi tháng trích 800cc máu chẳng là gì, ăn một bữa thịt dị thú là bù lại dễ dàng.
“Mỗi tháng tôi nhận được bao nhiêu Huyết Khí Hoàn?” Lục Thần quyết định nói rõ điều kiện trước.
Thấy anh có vẻ nhượng bộ, trên mặt Tống Đại Hải lập tức lộ ra vẻ vui mừng, rõ ràng biết đối phương đã động lòng.
Anh ta giơ ba ngón tay: “Mỗi tháng ba mươi viên.”
Lục Thần lắc đầu ngay: “Quá ít, tối thiểu tôi cần một trăm viên.”
“Một… một trăm viên?” Tống Đại Hải giật mình vì sự tham lam của anh chàng này, thầm nghĩ, thằng nhóc này định coi Huyết Khí Hoàn như kẹo đường à?
“Không được, cậu đòi nhiều quá. Mỗi tháng nhà họ Tống chúng tôi cũng chỉ sản xuất được hơn ba trăm viên, đó đã là cực hạn.”
“Hơn nữa, con cháu trong tộc cũng đang rất cần Huyết Khí Hoàn, có thể nhường ra ba mươi viên đã là thành ý lớn nhất của chúng tôi rồi.”
Lục Thần cau mày, không ngờ sản lượng lại thấp như vậy.
“Nguyên nhân hạn chế sản lượng là gì?” Anh thuận miệng hỏi.
Tống Đại Hải cũng không giấu giếm: “Một là máu của cậu, hai là máu trong tim của dị thú cấp hai trở lên. Máu của dị thú không phải loại nào cũng dùng được, mà phải là tinh huyết ở vị trí tim.”
“Cậu cũng biết đấy, dị thú cấp hai trở lên không dễ săn giết, rủi ro khá lớn, sản lượng tự nhiên không tăng lên được.”
“Ra vậy.” Lục Thần bừng tỉnh hiểu ra.
“Nhưng ba mươi viên vẫn quá ít, tối thiểu năm mươi viên.” Anh giơ một bàn tay, chủ động giảm đi một nửa, coi như cũng bày tỏ thành ý.
Tống Đại Hải lộ vẻ khó xử, do dự. Năm mươi viên cũng không phải con số nhỏ.
“Quyền hạn trong tay tôi chỉ có ba mươi viên, tôi phải về bàn bạc với tộc trưởng. Chỉ cần họ đồng ý, giờ này ngày mai, tôi vẫn sẽ đợi cậu ở đây, được chứ?”
Lục Thần gật đầu: “Được.”
“Vậy hẹn gặp lại ngày mai, tôi xin phép cáo từ.” Tống Đại Hải nói xong, quay người định rời đi.
“Về nhớ chuyển lời hỏi thăm Tống Thành Viễn giúp tôi.” Lục Thần lên tiếng đằng sau lưng anh ta.
Bước chân Tống Đại Hải chợt khựng lại, quay phắt đầu lại, vẻ mặt đầy ngạc nhiên nhìn Lục Thần: “Cậu quen em họ tôi à?”
Lục Thần mỉm cười thản nhiên: “Lần trước ở một nhà máy sản xuất giấm trái cây, chúng tôi đánh nhau rồi thành quen. Trước khi đi, anh ấy còn tặng tôi mười viên Huyết Khí Hoàn.”
“Đan dược tôi đã dùng thử, hiệu quả khá tốt, đó cũng là lý do tôi đồng ý hợp tác với các anh.”
“Còn có chuyện này sao?” Tống Đại Hải chưa từng nghe Tống Thành Viễn nhắc tới.
Chẳng trách đối phương đồng ý nhanh như vậy. Về nhất định phải hỏi cho rõ em họ, hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
“Được, lời của cậu tôi nhất định sẽ chuyển tới, cáo từ!”
Dứt lời, Tống Đại Hải quay người biến mất vào màn đêm, rất nhanh không thấy bóng dáng.
Bàn được một vụ làm ăn tốt, lại bất ngờ sao chép được một dị năng thiên phú, tâm trạng Lục Thần vui vẻ, miệng khẽ ngân nga giai điệu, thong thả đi về nhà.
Vừa đẩy cổng vào, một bóng đen đã sải bước nghênh đón.
Đại Bàng tiến lại gần anh, dùng đầu khẽ cọ vào cánh tay anh, ánh mắt lộ rõ vẻ mong chờ.
Lục Thần hiểu ngay ý nó.
Anh giơ tay lấy từ không gian trữ vật ra một bát nước mưa.
Thấy vậy, đôi mắt sắc bén của Đại Bàng lập tức sáng lên, chiếc mỏ nhọn cúi xuống uống ừng ực, một bát nước nhanh chóng cạn đáy, uống xong vẫn còn nhìn Lục Thần với ánh mắt thèm thuồng.
“Chịu thua cưng rồi, thêm một bát nữa vậy.” Lục Thần bất lực bật cười, lại lấy ra một bát.
Đại Bàng lại uống cạn một hơi.
“Mỗi ngày chỉ hai bát thôi, mai lại cho.” Lục Thần xoa đầu nó.
Đại Bàng rất thông minh, tuy có chút thất vọng nhưng cũng không quấn lấy nữa.
“Anh, anh về rồi! Mẹ hầm một nồi thịt chim nấu nấm, thơm lắm!” Em gái Lục Hi nhảy chân sáo chạy tới, kéo tay anh.
“Thịt chim nấu nấm?” Lục Thần sững người, chẳng phải nên là gà hầm nấm sao?
Đợi khi bước vào phòng ăn, anh mới hiểu ra.
Thì ra ban ngày Đại Bàng đã săn được bảy tám con chim dị thú, nó ăn không hết nên ngậm phần còn lại mang về cho mẹ Lục Thần.
Trong nhà vừa hay có nấm khô Lục Thần mang về trước đó, mẹ anh tiện tay hầm ba nồi đầy, còn dán thêm một nồi bánh ngũ cốc, hương thơm phức, khiến người ta thèm chảy nước miếng.
Vừa ngồi xuống, cậu Vu An Hạo vừa gặm một miếng thịt chim, sắc mặt trầm xuống, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tiểu Thần, tìm thấy tên hàng xóm hôm trước cướp đồ nhà chúng ta rồi!”
