Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Phế Thổ: Ta Dùng Hệ Thống Hợp Thành Căn Cứ Tối Thượng > Chương 8

Chương 8

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 8: Thu hoạch vật tư bội thu

 

【Người bán: ****】

 

【Vật phẩm đấu giá: Rìu đá (ưu tú)】

 

【Vật phẩm cần: Vật tư tùy ý】

 

【Ghi chú: Ai trả giá cao nhất sẽ được】

 

【Đếm ngược đấu giá: 29 phút 56 giây】

 

......

 

【Người bán: ****】

 

【Vật phẩm đấu giá: Dao đá (ưu tú)】

 

【Vật phẩm cần: Vật tư tùy ý】

 

【Ghi chú: Ai trả giá cao nhất sẽ được】

 

【Đếm ngược đấu giá: 29 phút 54 giây】

 

Liên tiếp đăng năm cái rìu đá và năm con dao đá, Ôn Ninh dừng tay.

 

Sau một ngày hôm qua, lượng gỗ, đá và cỏ tranh mà người thường thu thập được cơ bản chỉ khoảng một ô ba lô.

 

Cộng với số đã dùng, ước chừng hàng tồn đều không nhiều.

 

Còn Ôn Ninh vì có công cụ tốt hơn gấp bội, khu rừng nhỏ gần như bị cô chặt trụi.

 

Hôm nay có rất nhiều việc phải làm, Ôn Ninh không định lãng phí thời gian vào việc thu thập nguyên liệu.

 

Dùng công cụ hợp thành từ hệ thống đem đi giao dịch là cách tốt nhất.

 

Dù sao một cái rìu đá chỉ cần tốn gỗ*2, đá*2, còn một con dao đá thì chỉ cần đá, không cần gỗ.

 

Hơn nữa có hệ thống hỗ trợ, Ôn Ninh không có xác suất thất bại.

 

Trong lúc chờ người khác trả giá, Ôn Ninh lại đi nhặt thêm ít đá, đào thêm ít đất mang vào nơi trú ẩn.

 

Cô dùng đất chất thành đống dưới ống khói đã chừa sẵn, phủ cho phẳng, rồi đổ 100ml nước lên bề mặt.

 

Trộn với bùn phủ một lớp cách nhiệt.

 

Cách sàn gỗ của mình khoảng 6 cm.

 

Sau đó, cô xếp đá thành hàng so le lên trên, rồi dùng 9 cục đá xếp một vòng tròn lớn hơn đống lửa ngoài cửa một chút.

 

“Xong! Nhóm lửa cho đất khô nhanh để định hình.”

 

Ôn Ninh mang lửa còn lại từ ngoài cửa vào, trong nhà lập tức rực sáng.

 

Ôn Ninh thêm hai thanh gỗ, hệ thống nhắc đống lửa còn thời gian cháy hai tiếng rưỡi.

 

Khói đều thoát ra ngoài qua lỗ ống khói, trong nhà không bị ám khói.

 

Ôn Ninh hơ tay ướt, dù bây giờ đã có chút nước, nhưng chưa đến bữa ăn, cô vẫn không muốn lãng phí để rửa tay.

 

Bùn trên tay hong khô rồi vỗ nhẹ là rơi.

 

Dù sao lát nữa lại làm việc tiếp, không bận tâm bẩn hay không.

 

Trong lúc chờ đợi, Ôn Ninh mở kênh trò chuyện, bên trong đang sôi nổi bàn tán về công cụ của cô.

 

【Kênh khu vực: Lại thêm một đại thần! Công cụ của đại thần lại là cấp ưu tú!】

 

【Kênh khu vực: Sao mình lại thấy người bán công cụ và người bán nước là cùng một người nhỉ?】

 

【Kênh khu vực: Mình dám chắc là cùng một người, cả chợ giao dịch, ai có đồ tốt mà lại ẩn danh kín đáo như hai người này, nhưng giờ thì cũng phô trương rồi!】

 

Ôn Ninh cau mày, người này nói đúng, cả chợ giao dịch, người bán đồ giá trị không nhiều, có thì cũng không bán ẩn danh, những người này có tâm lý gì?

 

Lập uy? Nổi danh?

 

Ôn Ninh nghiêng về vế sau, nổi danh.

 

Nhưng người sợ nổi tiếng, heo sợ béo, Ôn Ninh không thấy việc quá sớm nổi bật có lợi gì.

 

【Kênh khu vực: Nói thật, công cụ của đại thần ẩn danh trông thật tốt! Nhìn độ bền này, xem tấn công này, xem hiệu suất này! Hít à hít!】

 

【Kênh khu vực: Tầng trên đừng hít nữa, có thời gian thì mau đi đốn gỗ đi, hôm nay tao có chặt đứt tay cũng phải mua được dao đá của đại thần, mẹ nó, tao nhìn con lợn rừng bên cạnh không vừa mắt đã lâu! Hôm nay không phải tao xử nó, thì nó xử tao!】

 

【Kênh khu vực: Anh bạn giỏi! Tao ủng hộ mày! Chỉ muốn hỏi, đến lúc đó thịt lợn có bán không?】

 

【Kênh khu vực: +1, không có ý gì khác, chỉ muốn hỏi giá để chuẩn bị trước】

 

【Kênh khu vực: +10086】

 

.......

 

Ôn Ninh xem một lúc, không có tin tức gì đặc biệt, trên kênh thế giới đa số cũng là kêu gọi cô nhắn tin riêng.

 

Ôn Ninh đâu có thời gian rảnh, cảm thấy thời gian cũng đủ rồi, cô mở giao diện giao dịch, bắt đầu chọn lựa giao dịch.

 

Người trả giá thật không ít, đồ vật cũng đủ loại.

 

Hệ thống dựa theo giá trị để xếp hạng từ trên xuống dưới.

 

Ôn Ninh bỏ qua phần ghi chú, tập trung xem giá mọi người đưa ra.

 

Sắt? Nhận, nhận.

 

Giấy vệ sinh? Cái này cũng cần.

 

Nệm? Chăn mỏng? Cái này phải cần!

 

【Chúc mừng nhận được gỗ*30, đá*20, sắt*10】

 

【Chúc mừng nhận được gỗ*50, đá*30, giấy vệ sinh*5】

 

........

 

Tiếng giao dịch leng keng vang lên, ba lô của Ôn Ninh gần như đầy ngay lập tức, ba lô đầy thì không thể tiếp tục giao dịch, Ôn Ninh đành lấy không ít đồ ra ném xuống đất.

 

Gỗ và đá thì ném ra ngoài.

 

Sắt thì bỏ vào hòm gỗ cạnh giường.

 

Nệm và chăn mỏng đặt lên giường.

 

Đồ còn lại cũng phân loại đặt dưới đất.

 

Cuối cùng tính tổng, vật tư Ôn Ninh nhận được như sau.

 

Gỗ*400, gỗ cứng*50, đá*300, sắt*20, nhựa*4, vải gai*4, nệm*2, chăn mỏng*2, chăn bông*1, chăn tơ tằm*1, nồi sắt*1, bánh mì*2, tấm nhựa*2, hạt cải thìa*1, hạt ngô*1, hạt khoai tây*1.

 

Mười công cụ đổi được nhiều vật tư như vậy, với Ôn Ninh, phen này đúng là hời to.

 

Nhưng trong số vật tư này ngoài cái bánh mì ra thì không có đồ ăn nào khác, nước thì càng không thấy bóng dáng.

 

Ôn Ninh hiểu rõ, thứ nhất là hiện tại tài nguyên nước đúng là khó tìm, thứ hai là có nước thì uống còn không đủ, làm sao có thể đem ra mua đồ.

 

Khẽ thở dài một hơi, Ôn Ninh bắt đầu thu dọn số vật tư này.

 

Hạt giống, tấm nhựa, sắt, vải gai thì bỏ vào hòm.

 

Trải một cái nệm lên giường, cùng với tấm nhựa còn lại của mình, trải bên dưới để chống thấm chống côn trùng.

 

Sau đó đặt một tấm chăn mỏng lên.

 

Chiếu cói thay ra, dùng dao đá cắt thành từng miếng nhỏ, rồi bọc một lớp cỏ tranh bên ngoài, bên ngoài nữa bọc một lớp vải gai, thế là thành một cái gối đơn giản.

 

Còn nệm thừa, chăn bông và những thứ khác, Ôn Ninh dùng một tấm nhựa bọc hết lại, rồi thử thu vào ba lô.

 

Nhìn thấy trong ba lô xuất hiện một gói nhỏ, Ôn Ninh bật cười, bug thành công!

 

Xem này, vật tư mà cả ngày mới thu thập được, nửa giờ là xong!

 

Có những vật tư này rồi, Ôn Ninh không thể chịu nổi cảnh căn nhà trống trơn nữa.

 

Mở giao diện chế tạo.

 

“Bàn gỗ phải có một cái! Còn ghế nữa.”

 

Ghế thì làm hai cái, một cái mình ngồi, một cái để không, thích thì chơi thôi!

 

Hòm gỗ cũng làm hai cái, giờ cô cũng không biết đi đâu tìm quái vật, cho dù giết được quái còn phải xem vận may.

 

Thôi, không thiếu một hai cục này.

 

Ba cái hòm xếp ngay ngắn trong góc tường, trên giường là tấm chăn mỏng màu vàng nhạt, nệm sạch sẽ.

 

Trên ghế trải chiếu cói vừa cắt.

 

Ôn Ninh lại làm một cái giá đơn giản đặt lên trên đống lửa, cái giá ba chân bằng sắt vừa vặn đặt được cái nồi sắt mà Ôn Ninh có được từ giao dịch.

 

Ừm, thêm cái xẻng gỗ và đũa nữa là đủ!

 

Xong xuôi tất cả, Ôn Ninh mới nhớ ra hình như mình còn có một vụ đấu giá giao dịch!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi