Chương 73: Thuê tủ lạnh
Cuộc sống vẫn luôn nghèo khó, nhưng ba anh em đều có tiền tiêu vặt, chỉ là vài hào vài đồng.
Rửa một quả dâu tây, quả to một hào, quả nhỏ năm xu, trung bình một quả bảy xu rưỡi, mười quả bảy hào rưỡi, một trăm quả bảy đồng rưỡi.
Sở Bão Bão hét một tiếng lao về phía dâu tây, sợ chậm chân là không giành được.
Sở Đại Mễ vẫn còn lý trí, bình tĩnh nói: “Tiền kiếm được con tự giữ hay mẹ cất?”
Thịnh Tiểu Bao nghiêm túc đảm bảo: “Con tự giữ, con muốn tiêu thế nào thì tiêu, mẹ tuyệt đối không can thiệp.”
Thế là Sở Đại Mễ cũng lao tới.
Sở Tiểu Đào buồn cười, nhưng nói thật, cách dạy con này thật sự không tồi, không vì nhà bỗng giàu mà thay đổi gì, ngược lại, còn khiến bọn trẻ hiểu được kiếm tiền không dễ dàng.
Mẹ con cô cũng không rảnh rỗi, Thịnh Tiểu Bao phụ trách thái lát, Sở Tiểu Đào phụ trách phần quan trọng nhất là nấu.
Cả nhà ai cũng có niềm mong chờ riêng, bận rộn mà vui vẻ.
Nhân lúc này, Sở Tiểu Đào kể lại chuyện xảy ra hôm nay ở vườn cây.
Cô lo Lý Kim Hổ sẽ không bỏ qua dễ dàng.
Dương Ngọc Hồng không thể cứ trốn mãi trong vườn không ra, lỡ ra ngoài bị bắt thì làm sao.
“Ôi, phụ nữ bọn mình, lấy chồng là lần đầu thai thứ hai, gặp phải người đàn ông vô trách nhiệm thì kiếp sau coi như hỏng rồi.” Thịnh Tiểu Bao cũng không có cách nào hay, “Con hỏi cô ấy xem, nếu cô ấy đồng ý thì đón Viên Viên sang nhà mình ở, không có con nhỏ vướng bận có lẽ sẽ đỡ hơn.”
Sở Tiểu Đào gật đầu.
Đây cũng là một cách, không có con gái ở bên, Dương Ngọc Hồng đánh không lại thì có thể bỏ chạy.
Nói đến chuyện thuê người, Thịnh Tiểu Bao nhíu mày, trách: “Sao không nói trước một tiếng, mẹ đã có người trong lòng rồi.”
Không chỉ mình Sở Tiểu Đào muốn trả ơn.
Bác gái dưới nhà từng đỡ đẻ cho Sở Tri Liêu bao năm nay giúp đỡ không ít, bác ấy cũng vì con mà ở nhà làm nội trợ, sau này con lớn có thể đi làm, thì lại phát hiện chẳng tìm được việc làm phù hợp nữa.
Giờ cửa hàng nước ép sắp khai trương, đương nhiên phải giúp người nhà một tay.
“Vậy dùng chung đi, chẳng lẽ mẹ định sau này ngày nào cũng tự mình trông coi à.” Nồi mứt dâu đầu tiên đã xong, thịt quả đỏ thẫm, hạt đen nhánh, nhìn như một bức tranh sơn dầu sống động, Sở Tiểu Đào vội vàng múc ra bát, “Mục tiêu của con không phải một cửa hàng, mà là cả trung tâm căn cứ.”
Điểm tích lũy càng về sau càng lớn, một cửa hàng nước ép sao đủ, với lại, mục đích khác của cô là để cả căn cứ được ăn trái cây ngon mà rẻ.
Thịnh Tiểu Bao suýt cắt vào tay: “…”
Tuy biết con gái mình sau này sẽ đi con đường không tầm thường, nhưng nhất thời vẫn khó mà thích ứng được.
Mứt dâu cứ nấu mãi khiến cả căn phòng ngập trong hương thơm ngọt ngào.
Bát đã không đựng nổi nữa, đổi sang nồi.
Thịnh Tiểu Bao chợt nhớ ra chuyện quan trọng: “Để ở đâu?”
Dâu tây biến thành mứt dâu, nhiệt độ cao diệt khuẩn thay đổi hình thái, bảo quản được lâu hơn dâu tươi nhiều, nhưng cũng không thể để đến lúc cửa hàng khai trương được.
Còn lâu mới khai trương, ít nhất cũng phải mười ngày nữa, với thời tiết thế này, đến lúc đó chắc chắn đã thiu.
Sở Tiểu Đào cũng ngẩn người, hoàn toàn quên mất chuyện này.
Thịnh Tiểu Bao sốt ruột xoa xoa tay: “Giờ biết làm sao, hay là mẹ đến cửa hàng căn cứ xem, thử thuê tủ lạnh xem sao.”
Cả tòa nhà còn không có điện, tủ lạnh thì khỏi phải nghĩ, chuyện này vượt xa mối quan hệ quen biết của bà.
Thịnh Tiểu Bao lại nghĩ ra cách: “Nhà đồng nghiệp của bố con chắc có.”
Sở Tiểu Đào xua tay.
Bên bố thôi, chốn quan trường không thể tùy tiện nợ ân tình, cô nghĩ đến một nơi.
Nhà Vương Ngọc Xuân có.
Đúng lúc cũng sắp đến hạn đưa trái cây.
Sở Tiểu Đào nhặt nửa sọt dâu tây, dẫn theo chân sai vặt là Sở Đại Mễ ra cửa – nồi mứt dâu lớn quá, cô xách không nổi.
Không như trước nữa, xuống lầu, trước tiên để Sở Đại Mễ đi gọi một chiếc xe ba bánh.
Sở Đại Mễ yếu ớt phản đối: “Em gái, anh xách được rồi, không cần gọi xe.”
Toàn là tiền cả đấy, rõ ràng tự mình làm được sao phải tiêu tiền oan.
Phản đối ngoài việc vô dụng ra, còn khiến Sở Tiểu Đào nhớ ra một chuyện.
Đến lúc giải quyết vấn đề đi lại rồi.
Cô không biết đi xe, Thịnh Tiểu Bao hình như cũng không biết, sau này đến cửa hàng nước ép, ra ngoài căn cứ, không thể cứ thuê xe mãi.
Tìm một chỗ thuê dài hạn vừa an toàn vừa yên tâm lại tiện lợi.
Vương Ngọc Xuân đã lâu không gặp Sở Đại Mễ, thấy cậu cũng đến thì vừa mừng vừa ngạc nhiên: “Đại Mễ đến đấy à, chú Vĩ Bình của cháu hôm nay còn nhắc đến cháu đấy, sau này rảnh thì sang nhà chơi, đừng khách sáo.”
Bà xem ra rồi, có việc nặng nhọc Sở Đại Mễ mới đến, đứa trẻ hiểu chuyện làm sao.
Sở Tiểu Đào cũng hiểu chuyện, nhưng cứ như người lớn thu nhỏ, khiến bà có chút không tự nhiên.
Sở Đại Mễ cũng vui không kém, Diệp Vĩ Bình giờ là thần tượng của cậu.
Khi nhìn thấy Diệp Vĩ Bình bước ra, cậu kích động suýt nhảy dựng lên: “Chú Vĩ Bình, chú đi lại được rồi!”
Buổi chiều hôm đó, chú Vĩ Bình kể cho cậu rất nhiều về thế giới bên ngoài, cậu có thể cảm nhận được khát khao của chú đối với thế giới ngoài căn cứ.
Đi tìm hiểu nơi tổ tiên từng sinh sống, ngắm nhìn thế giới rộng lớn đến nhường nào, thật khiến người ta máu nóng sục sôi.
Cậu hận không thể lớn thật nhanh để đi cùng.
Diệp Vĩ Bình mỉm cười xoa đầu cậu: “Chắc khỏe ra rồi đấy.”
Sở Đại Mễ gật đầu thật mạnh: “Cháu có làm theo lời chú dặn, ngày nào cũng leo cầu thang tập thể dục.”
Sở Tiểu Đào: “…”
Đây là khác biệt giữa con trai và con gái sao? Rảnh rỗi leo mười tám tầng, thà giết cô đi còn hơn.
“Lần này dâu to thật.” Vương Ngọc Xuân cầm lấy sọt, sững người một lúc, nhiều quá, chắc phải hơn một trăm quả, mà lại chín hết cả.
Muộn nhất là mai phải ăn hết.
Nhưng, dâu tây không có hiệu quả thần kỳ đó, con trai ăn cũng vô dụng.
Đây phải bao nhiêu tiền chứ, dâu tây không phải cà chua bi, giá đắt lắm, bà hơi xót.
“Sao còn bưng cả nồi thế, nặng thế, trong đựng gì thế?” Vương Ngọc Xuân tò mò mở vung ra, suýt không kìm được biểu cảm.
Hình như là mứt dâu nấu.
Chắc giá trên trời.
Vương Ngọc Xuân: “…”
Con trai bị thương không đi làm được, tuy chính phủ căn cứ mỗi tháng có trợ cấp, nhưng không thể so với trước, chừng này hoa quả với mứt, chắc phải đứt ruột đứt gan.
“Dâu tặng dì và chú Vĩ Bình ăn, đương nhiên không thể ăn không.” Sở Tiểu Đào nghiêm túc nói, “Cháu muốn dùng nhờ tủ lạnh nhà dì một chút.”
Vương Ngọc Xuân nhất thời có chút xấu hổ, hóa ra bà nghĩ nhiều rồi, tò mò hỏi: “Cháu nấu nhiều mứt dâu thế này để làm gì?”
Chờ Sở Tiểu Đào nói xong, biểu cảm của bà cuối cùng cũng mất kiểm soát: “Mấy loại trái cây ngoài căn cứ, còn có vườn hái lượm gì đó là của cháu trồng à?”
Hàng xóm đối diện từng mua mấy lần, sau này mua không được cứ tiếc mãi, còn rủ bà khi nào rảnh cùng đi hái.
Bà đâu có tâm trạng đó.
Hóa ra là của Sở Tiểu Đào?
Còn định mở cửa hàng nước ép gì đó?
Sở Tiểu Đào còn giải thích: “Vâng, bố cháu tự mình ươm giống ra.”
Sự thật giờ cũng không còn quan trọng nữa.
Diệp Vĩ Bình đã ăn liền mấy quả dâu, anh chăm chú cảm nhận, xác nhận sức mạnh thần bí đó quả thực đã không còn, không nói rõ là tiếc nuối hay nhẹ nhõm, khẽ thở dài: “Tiểu Đào, theo chú vào phòng một lát.”
Sở Tiểu Đào sững người, trực giác mách bảo cô, hình như sắp có chuyện gì đó xảy ra.
Vương Ngọc Xuân không vào, Sở Đại Mễ cũng ở ngoài phòng khách, đợi cửa phòng ngủ đóng lại, Diệp Vĩ Bình khẽ nói: “Tiểu Đào, có lẽ cháu chưa biết, chính cháu đã cứu mạng chú.”
