Chương 63: Cá biết suy nghĩ
Cá có biết suy nghĩ không?
Triệu Tiểu Tụ ngồi trên tảng đá cạnh ao, bên chân đặt cần câu, tay cầm mấy miếng lê vụn, nhìn đám cá lơ lửng đang trôi trên mặt nước với ánh mắt đổi thay đủ kiểu, chìm vào suy tư.
Có lẽ chúng biết nhỉ? Bé cũng không chắc nữa.
“Lần sau còn dám cắn ta nữa không?” Cô bé đứng một chân lên tảng đá, chống nạnh chất vấn.
Thế mà con cá lơ lửng lại lắc lắc đầu trong nước.
Triệu Tiểu Tụ trợn mắt, tưởng mình nhìn nhầm, bèn cầm một nắm lê vụn ngồi xổm xuống mép ao, từ từ đưa tay ra.
Con cá lơ lửng liếc nhìn cô bé một cái rõ ràng, rồi mới từ từ bơi lại gần.
“Đứng lại!” Triệu Tiểu Tụ đột nhiên quát.
Con cá lơ lửng đang bơi bỗng dừng lại, hơi nghiêng mình vẻ mơ hồ.
Trông thì có vẻ ngốc nghếch, nhưng lần này Triệu Tiểu Tụ không chỉ cảm nhận được cảm xúc của nó mà còn nhận ra nó đang tỏ vẻ suy nghĩ.
Nó đang nghĩ xem câu nói đó của cô bé có ý gì.
Đúng là kỳ lạ, hôm qua vẫn chưa như vậy mà.
Triệu Tiểu Tụ lại vẫy vẫy tay: “Tiểu Phi Hiệp, lại đây.”
Con cá lơ lửng nhô đầu lên khỏi mặt nước, nó biết cô bé gọi Tiểu Phi Hiệp là đang gọi nó.
“Thành tinh rồi sao?” Triệu Tiểu Tụ lẩm bẩm, rồi nhìn vào đôi mắt cá, hễ cô bé lên tiếng là nó có phản ứng rõ ràng.
Một cơn gió lạnh thổi qua mặt sông, Triệu Tiểu Tụ nổi hết da gà.
Tim cô bé đập nhanh hơn, lại gọi một tiếng Tiểu Phi Hiệp.
Con cá lơ lửng bơi tới một chút, nhìn cô bé một cái, rồi lại nhìn bàn tay đang đưa ra của cô bé.
“Cắn ta lần nữa là ta giết mày nấu canh cá đấy!” Triệu Tiểu Tụ tay còn lại cầm cần câu, cảnh cáo.
Lúc nãy nó mới bị cây cần này chọc đau mấy lần, đôi mắt cá lộ rõ vẻ sợ hãi.
Con cá lơ lửng từ từ lại gần, đã tới ngay dưới đầu ngón tay Triệu Tiểu Tụ.
Ánh mắt cảnh cáo của cô bé vẫn dán chặt vào nó, từ từ hạ bàn tay xuống, đặt dưới mặt nước.
Những miếng lê vụn nổi lên, con cá lơ lửng thử ăn một miếng trước, quẫy đuôi, rõ ràng rất vui.
Nhưng nó không vội ăn miếng tiếp theo ngay, mà nhìn về phía Triệu Tiểu Tụ trước, thấy cô bé không có động tĩnh gì, mới bơi qua ăn miếng lê tiếp theo.
Nhưng Triệu Tiểu Tụ có thể cảm nhận rõ ràng, cái đầu cá hình tam giác khi bơi ngang qua ngón tay mình, lúc nào cũng có vẻ muốn áp sát hơn.
Triệu Tiểu Tụ hít một hơi sâu, cố ý đưa tay chạm vào nó.
Con cá lơ lửng đột nhiên xoay cả người, đầu cá hướng về phía cô bé, đuôi cá vỗ bạch bạch, mặt nước lập tức bắn lên những tia nước cao.
Nó bay lên, từ miệng nhả ra bong bóng nước, đưa tới lòng bàn tay cô bé.
Triệu Tiểu Tụ đưa ngón tay ra chọc một cái, bong bóng vỡ tan, một đóa pháo hoa sương nước rực rỡ nở ngay trước mắt.
Hôm qua nó cũng nhả ra một bong bóng nước như vậy để dụ cô bé lại gần, Triệu Tiểu Tụ vẫn luôn đề phòng đòn tấn công bất ngờ tiếp theo của nó.
Không ngờ, nó lại liên tiếp nhả ra mấy bong bóng nước nữa, bay lượn quanh người cô bé, đôi mắt cá đầy mong đợi cô bé chọc vỡ chúng.
Triệu Tiểu Tụ chọc vỡ từng cái một, sương nước nở rộ quanh người, rực rỡ muôn màu.
Con cá lơ lửng thấy cô bé chọc vỡ hết, có vẻ nghĩ cô bé rất vui, liền nhảy xuống nước, bơi quanh mấy vòng, cả con cá trông vô cùng vui sướng.
Một cảm giác thân thiết ràng buộc kỳ lạ dâng lên trong lòng Triệu Tiểu Tụ, cô bé nhìn xuống nước, không biết là do ánh nước phản chiếu hay lý do gì khác, cứ cảm thấy con cá này hình như to hơn một vòng so với hôm qua.
Triệu Tiểu Tụ lại đưa tay xuống nước, khua khua mặt nước, gợn nước lan ra, con cá lơ lửng lập tức vui vẻ quẫy đuôi bơi về phía cô bé.
“Tiểu Phi Hiệp.” Cô bé gọi nó.
Nó dừng lại dưới lòng bàn tay cô bé, miệng cá cứ cọ qua cọ lại vào ngón tay và lòng bàn tay, như đang khao khát điều gì đó.
Đột nhiên một ý nghĩ lóe lên trong đầu Triệu Tiểu Tụ, chẳng lẽ...
Cô bé đột nhiên đứng dậy, bàn tay nhỏ trong nước cũng rời đi theo, con cá lơ lửng nhảy vọt lên, tưởng cô bé muốn đi, định đuổi theo.
Triệu Tiểu Tụ quay đầu lại thấy cảnh này, liền hạ quyết tâm, nhặt một hòn đá có đầu nhọn, tự đâm vào lòng bàn tay mình.
Hòn đá nhọn đâm thủng lòng bàn tay, máu tươi lập tức chảy ra, Triệu Tiểu Tụ nhíu mày, quay lại bên ao, đưa lòng bàn tay xuống mép nước.
Con cá lơ lửng lập tức kích động bơi lại gần, nhưng lần này không như hôm qua, không vội vàng lao tới cắn cô bé.
Nó có vẻ sốt ruột bơi qua bơi lại bên cạnh bàn tay cô bé, cho đến khi cô bé khẽ gọi: “Tiểu Phi Hiệp.”
Nó mới quẫy đuôi, há miệng áp sát vào mép bàn tay cô bé.
Triệu Tiểu Tụ nghiêng lòng bàn tay, máu tụ trong lòng bàn tay lập tức chảy vào miệng cá đang há to của con cá lơ lửng.
Nhưng chưa uống được bao nhiêu, vết thương trên lòng bàn tay đã tự lành lại.
Tiểu Phi Hiệp thỏa mãn bơi quanh bàn tay cô bé mấy vòng, vẻ mặt rất thân thiết.
Triệu Tiểu Tụ sờ đầu cá, chỗ này không có vảy, trơn tuột, cảm giác rất dễ chịu, vô thức vuốt ve một lúc.
Kết quả đến khi cô bé hoàn hồn lại, mới phát hiện Tiểu Phi Hiệp đang lộ ra vẻ mặt sắp thoải mái đến ngất đi, nằm im trên mặt nước, không động đậy.
Triệu Tiểu Tụ đưa tay sờ ngực mình, cảm giác mơ hồ về cảm xúc của Tiểu Phi Hiệp vốn có, giờ đây trở nên vô cùng rõ ràng.
Nó rất vui, rất thích cô bé chạm vào, rất muốn chơi cùng cô bé.
Thậm chí còn muốn mời cô bé xuống bơi cùng.
Triệu Tiểu Tụ không biết bơi, vội vàng đứng dậy, lùi lại mấy bước, đứng ở vị trí an toàn.
Tiểu Phi Hiệp đang trôi lềnh bềnh trên mặt nước như cá chết, cảm nhận được cô bé rời đi, lập tức trở mình bơi vào bờ, nhô cái đầu cá hình tam giác lên, hai mắt cá ngóng nhìn cô bé.
Thế này quá bất thường!
Triệu Tiểu Tụ vừa vác cần câu đi về nhà, vừa xem xét lòng bàn tay mình.
Giờ cô bé rất chắc chắn, sự thay đổi của Tiểu Phi Hiệp chính là do hôm qua nó ăn thịt và uống máu của cô bé.
Nó trở nên ngoan ngoãn với cô bé, mà hình như cũng thông minh hơn một chút. Giữa chúng có thêm một sợi liên kết thần bí.
Một con cá đột nhiên có trí khôn, mà lại do cô bé ban cho, vậy rốt cuộc cô bé là cái gì?
“Bố ơi, con biến thành quái vật rồi sao?” Vào nhà kho, thấy Triệu Cương, Triệu Tiểu Tụ ấm ức hỏi.
Triệu Cương vừa sửa xong một chiếc bàn ăn nhỏ cho trẻ con, đang định gọi Triệu Tiểu Tụ ra thử độ cao, ngẩng đầu lên đã thấy con bé nhăn nhó, vẻ mặt tủi thân sắp khóc, không khỏi khẽ thở dài.
Triệu Tiểu Tụ cảm thấy, bây giờ ông ấy càng ngày càng giống con người, còn mình thì càng ngày càng kỳ lạ.
“Sao lại không vui?” Triệu Cương bước tới trước mặt con bé, ngồi xổm xuống, ánh mắt ngang tầm với con bé: “Tiểu Phi Hiệp bây giờ khác với đám cá lơ lửng khác rồi, nó có thể giúp con làm việc, như vậy chẳng phải tốt sao?”
“Tốt thì tốt, nhưng con...” Triệu Tiểu Tụ vừa ngẩng mắt lên, đã thấy hai xúc tu đỏ như máu lén lút thò ra từ sau cổ áo Triệu Cương, khuôn mặt nhỏ lập tức xịu xuống, miệng mếu máo: “Hu hu hu, con không muốn mọc xúc tu đâu!”
Đám xúc tu không vui, một trái một phải xòe ra những cái bọc thịt lộ đầy răng nhọn, chĩa thẳng vào mặt Triệu Tiểu Tụ.
“Xúc tu không tốt sao?” Giọng Triệu Cương mang theo vẻ tủi thân mà chính ông cũng không nhận ra.
Triệu Tiểu Tụ nín khóc, chết tiệt, hình như làm bố buồn rồi.
