Chương 30: Đây là cái quái gì vậy?
Nhưng dù không muốn thừa nhận, sự thật vẫn bày ngay trước mắt, không cho lão Phương chối cãi. Hơn nữa đây chỉ là bài kiểm tra tạm thời, lại còn làm ngay trên địa bàn của bọn họ, đối phương căn bản không có cơ hội giở trò.
Sự tương phản quá rõ ràng, lão Phương thật sự không thể nói ra kết quả trái ngược, đành phải bỏ cuộc: “Đều nghe theo Giáp lão.”
“Hắc hắc, vậy hôm nay Đường tiên sinh có thể nhậm chức rồi.”
Đường Ưu lập tức phấn khích không chịu nổi. Nếu không phải kiêng mặt Phương Dương đang đen như đáy nồi bên cạnh, cô thật sự muốn học mấy đứa trẻ mà nhảy cẫng lên hai cái.
Phương Dương rời đi trong không cam lòng, nhưng Đường Ưu chẳng hề thương hại chút nào. Cạnh tranh vốn dĩ rất tàn khốc, nếu lúc này người rời đi là cô, kết cục chỉ càng thảm hơn, lại có ai thương xót? Chắc Đường tiểu đệ cũng chỉ mắng cô một câu ngốc.
Ôi chao, có nên báo tin vui này cho tiểu đệ nhà mình không? Thôi bỏ đi, không thể giải thích được.
Chuyện tiếp theo đơn giản hơn nhiều. Ký một bản thỏa thuận là Đường Ưu có thể trở thành nhân viên chính thức, hơn nữa điều kiện của đối phương chẳng hề hà khắc. Nếu cô muốn rời đi lúc nào, chỉ cần thông báo trước một tiếng là được. Nhưng nếu chất lượng công việc không tốt, đối phương cũng có quyền sa thải cô, tiền lương tùy tình hình mà định.
Thỏa thuận được ký thông qua thiết bị đầu cuối, nên trang màu xám của Đường Ưu đương nhiên không tránh khỏi bị lộ ra. Nhưng cô cũng đã sớm đoán được tình huống này, lúc ứng tuyển đã nói rõ thân phận nô lệ của mình, nếu đối phương thật sự để ý thì đã chẳng gọi cô đến.
Quả nhiên, vẻ mặt ông quản gia không hề thay đổi, rất nhanh đã dùng trình tự tốt để bắt đầu sắp xếp phạm vi công việc cho cô.
Lão Phương chủ yếu phụ trách vườn hoa phía trước, phần phía sau do Đường Ưu chăm sóc. Hơn nữa việc cắt tỉa, trồng trọt thế nào đều do bọn họ tự quyết định, chỉ cần nhìn qua thấy hiệu quả tốt là được.
Thật là một nghề tự do biết bao.
Đường Ưu thầm nghĩ mình đến đây đúng là không sai. Đối phương còn cung cấp đủ loại hạt giống hoa, cô vừa hay có thể lấy một ít về gây giống rồi đem bán. Đương nhiên cô cũng không lấy không, trong tay cô có không ít hạt giống quý hiếm, coi như trao đổi.
Và điều bất ngờ nhất là ở đây bao ăn bao ở!
Đường Ưu lại một lần nữa thầm khen lựa chọn sáng suốt của mình.
Căn phòng được sắp cho Đường Ưu không nằm trong tòa nhà chính, mà ở trong một căn nhà bong bóng nhỏ bên cạnh, nhưng điều kiện chẳng hề kém chút nào, thậm chí còn tốt hơn cả “nhà” trước kia của cô.
Ngoài cô ra, nơi này chỉ có hai nhân viên khác: một là lão Phương, hai là một cô gái phụ trách nấu ăn, tóc xoăn màu nâu, tên Bùi Đồ Nhã, hiện là hàng xóm của Đường Ưu.
Đường Ưu có nên mừng vì từ nay về sau không phải ăn chất dinh dưỡng nữa không!
Thật là cảm động quá đi.
Nhưng với thân phận của bọn họ, không thể tiến vào tòa nhà bong bóng chính ở giữa. Nhà bếp cũng nằm trong một bong bóng riêng, thức ăn làm xong sẽ có robot gia dụng phụ trách đưa vào.
Nói đến mấy con robot này, đúng là dễ dùng thật. Trong vườn hoa có tận sáu con phụ giúp việc vặt, nếu không thì với hai người Đường Ưu và lão Phương cũng khó chăm sóc hết đám cây cối.
Đường Ưu lập tức cảm thấy mình lại được lời. Mỗi ngày cô chỉ cần pha sẵn linh tuyền thủy, ngay cả việc tưới hoa cũng không cần làm, không thể nhàn hơn được nữa.
Vì Đường Ưu chen mất chỗ của Phương Dương, thái độ của lão Phương với cô có vẻ không thân thiện lắm. Nhưng so với điều kiện ưu đãi ở đây, chút bất mãn này chẳng đáng kể. Dù sao một người trước một người sau, cả ngày bọn họ cũng chẳng gặp mặt nhau lần nào.
Ông quản gia giới thiệu sơ qua rồi không biết chạy đi đâu mất. Đường Ưu định mở tiệm trên mạng ảo, bèn dày mặt muốn tạm ứng chút tiền lương từ ông. Không ngờ đối phương cực kỳ dễ nói chuyện, trực tiếp đưa cô mười vạn tín dụng điểm, bằng ba ngày lương!
Đường Ưu âm thầm gửi cho ông quản gia một tấm thẻ người tốt, rồi vui vẻ chạy về lên mạng.
Trên thiết bị đầu cuối, ngoài trang màu xám thể hiện sự khác biệt thân phận, các chức năng khác cơ bản đều giống nhau, không có ảnh hưởng gì.
Lần trước ở tiệm mạng mô phỏng bên cạnh Thánh Dương, Đường Ưu đã từng thấy thị trường mô phỏng cao cấp, nhưng với điều kiện hiện tại của cô thì chắc chắn không vào được, đành phải lùi một bước mở tạm một tiệm rau quả trên mạng ảo, tiện thể bán luôn hoa.
Ngoài đám hạt giống hoa vừa lấy được, Đường Ưu chủ yếu bán đồ từ kiếp trước. Tìm ảnh, chụp vài tấm đăng lên, rồi giới thiệu đơn giản là xong.
Sau đó Đường Ưu lại tìm không ít giống thực vật của thời đại này, chọn mua vài loại hạt giống, cũng treo lên tiệm của mình để bán.
Nhưng cô cũng biết chỉ như vậy là không đủ. Con số bốn trăm triệu tín dụng điểm quá khổng lồ, nhất định phải tìm thêm cách kiếm tiền khác.
Đường Ưu không biết thì ra mình lại đáng giá đến vậy, tám mươi triệu tín dụng điểm! An Cách Lạp đúng là mở miệng như sư tử, Thẩm Dật Phong sao lại không biết trả giá chứ.
Đường Ưu vuốt màn hình ba chiều của thiết bị đầu cuối, biết được ở tiệm lần trước, loại mũ giúp vào mạng mô phỏng có bán, nhưng loại thường cũng phải hai mươi vạn tín dụng điểm. Tuy có hơi đắt, cô vẫn quyết định khi nào kiếm được tiền sẽ mua một cái, lên mạng mô phỏng bán đồ sẽ có doanh số tốt hơn, hơn nữa còn có thể thử tiếp xúc với mấy thứ liên quan đến cơ giáp.
Loại quá cao cấp cô không học được, nhưng Đường Ưu dù sao cũng là dị năng giả hệ kim, lắp ráp vài linh kiện chắc không làm khó được cô.
Đường Ưu còn đang tính toán đường ra sau này, robot số tám đã mang một gói hàng đến, chính là đám hạt giống cô vừa mua. Không thể không nói tốc độ này thật sự rất nhanh.
Liếc qua hai cái, Đường Ưu liền ném hạt giống vào không gian, đợi có người mua thì gây giống cũng kịp.
Số tám vừa đi, số chín lại bưng một cái khay lớn tới. Đường Ưu nhìn thời gian, thì ra đã đến giờ ăn trưa.
Nhận lấy thức ăn, Đường Ưu xoa xoa cái đầu tròn vo của số chín, nó không hề hay biết gì mà quay người rời đi.
Món chính là loại thức ăn hấp nướng giống bánh mì, còn có một món mặn một món chay, đều là những thứ Đường Ưu chưa từng thấy, nhưng như vậy cũng đã khá lắm rồi. Phải biết người thường cũng không thể ngày ngày ăn được mấy món này.
Nói ra thì Đường Ưu đến thế giới này mới chỉ sáu ngày, vì có không gian nên kiếp trước cô chưa từng thiếu thốn đồ ăn, cũng không nói là thèm khát gì. Nhưng được ăn đồ ăn bình thường, để đầu lưỡi nếm thử hương vị, Đường Ưu vẫn rất vui.
Nhất là còn có thể thoát khỏi cuộc sống bi thảm ngày ngày ăn chất dinh dưỡng sau này.
Nhìn đồ ăn nóng hổi trước mặt, Đường Ưu bỗng nhiên nhớ đến tiểu đệ nhà mình. Hiện giờ trong tay cô cũng coi như có chút vốn liếng, tuy không thể đón người đến ở cùng, nhưng ít nhất không cần phải ngủ ngoài đường nữa.
Dùng nĩa xiên miếng “bánh mì” lên, Đường Ưu há miệng cắn một miếng. Ừm… hình như hơi ngọt quá, bị ngấy đến phát sợ. Đường Ưu gắp hai miếng thức ăn bỏ vào miệng.
…!!!
Đường Ưu suýt nữa thì phun hết ra. Đây rốt cuộc là cái quái gì vậy?! Thật sự ăn được sao, cô có thể quay về ăn chất dinh dưỡng không!
