Chương 62: Ngủ cùng nhau?
Đường Ưu mặc kệ anh ta, không thì bữa cơm này khỏi ăn luôn.
Đường Ưu đã lén quan sát ổ khóa trên còng tay, nó không giống loại cũ cần chìa để mở, mà mẹ nó chứ, lại là mở bằng vân tay! Còn vân tay của ai thì khỏi nói cũng biết.
Có Phàm Thạch ở đây, Đường Ưu không cảm nhận được linh lực, đương nhiên không thể tu luyện. Tình cảnh này khiến cô vô cùng bất mãn, vì như vậy thì không thể nhanh chóng nâng cao thực lực. Lam gia không biết đang tính toán gì, hiện tại cô đã đủ bị động rồi, đến lúc đó nếu không có sức phản kháng thì toi.
“Nhất định phải còng à? Cho dù thả ra tôi cũng không chạy thoát được.”
Nguyên Mộc không nói gì.
“Vậy anh để tôi ngủ cùng anh nhé? Nếu làm bẩn thì đừng trách tôi.”
Nguyên Mộc liếc cô một cái: “Cô ngủ dưới đất.”
Đường Ưu nhìn sàn nhà cứng rắn: “Anh nói đi, thế nào mới chịu mở còng?”
“Cô gấp gáp thoát khỏi còng tay như vậy để làm gì?” Nguyên Mộc nhìn cô: “Tu luyện dị năng?”
“Đúng.” Đường Ưu không phủ nhận. Nguyên Mộc kiên nhẫn hơn cô tưởng nhiều, tình trạng thế này e rằng về đến nhà cũng chưa chắc mở còng. Một tháng này đối với cô rất quan trọng, tuyệt đối không thể lãng phí.
“Cô nghĩ tôi sẽ để cô tu luyện, rồi cuối cùng không khống chế được cô?”
“Sẽ không.” Đường Ưu nói: “Nhưng với năng lực hiện tại của tôi thì cũng chẳng khác người thường. Nếu dị năng thật sự tu luyện nhanh như vậy, thì Liên Bang bây giờ đã là của dị năng giả rồi.”
Ánh mắt Nguyên Mộc lạnh đi, lời Đường Ưu nói rất khó nghe, nhưng đúng là sự thật. Dị năng giả so với người thường đúng là có năng lực đặc biệt, nhưng tu luyện đến trình độ nhất định thường là mấy ông già, hơn nữa vô cùng hiếm. Giống như Đường Ưu nửa đường xuất gia, lại không có ai chỉ dạy, muốn trở thành dị năng giả cao cấp thì khả năng quá thấp.
Nhưng khả năng thấp không có nghĩa là không thể.
“Cô có năng lực gì?” Nguyên Mộc hỏi.
“Sức mạnh, tôi khỏe hơn người khác một chút.” Để phòng hờ, Đường Ưu quyết định không nói thật. Nhưng dị năng giả vốn dĩ sức lực đều mạnh hơn người thường, mạnh không nhiều lắm thì coi như cô tu luyện chưa tới nơi tới chốn vậy.
“Tôi khá tò mò không biết dị năng giả tu luyện như thế nào.”
Nguyên Mộc đứng dậy, đưa Đường Ưu đến phòng huấn luyện. Dị năng giả phần lớn đều cao ngạo, trước kia cho dù có gặp cũng sẽ không để anh ta đứng xem, hiện tại vừa hay nghiên cứu một chút.
Đóng cửa phòng huấn luyện, Nguyên Mộc rất hào phóng lấy ra một chiếc cơ giáp cấp một, rồi “cạch” một tiếng mở còng tay trên cổ tay Đường Ưu.
Đường Ưu lập tức cảm thấy thoải mái hơn không ít.
“Đánh được cơ giáp không?” Nguyên Mộc chỉ vào cơ giáp cấp một.
Khóe miệng Đường Ưu giật giật: “Không.” Nếu đối phương không hạn chế hành động của cô, có tinh hạch hỗ trợ, một tháng sau có lẽ được, nhưng hiện tại thì không.
Nguyên Mộc cũng không thật sự trông mong dáng vẻ yếu ớt này của Đường Ưu có thể chống lại cơ giáp cấp một, nếu không thì đã không dễ dàng bị anh ta khống chế như vậy.
Nhưng Nguyên Mộc vẫn nhảy vào buồng lái cơ giáp, dưới ánh mắt kinh ngạc của Đường Ưu, một quyền đánh tới!
Thần kinh!
Đường Ưu liên tục né tránh nắm đấm khổng lồ của cơ giáp, bị ép đến mức lùi liên tục, mắt thấy sắp tới góc tường không đường chạy, Đường Ưu hoàn toàn không còn hy vọng gì vào thần kinh của Nguyên Mộc. Nếu đối phương không dừng tay, cô cho dù không chết cũng nhất định bị thương.
Hai trăm triệu tín dụng điểm này kiếm được thật đúng là đáng giá. Hai chân Đường Ưu vẽ ra một nửa vòng tròn trên mặt đất, khi nắm đấm cơ giáp lại đập tới, cô dùng sức đạp mạnh, đột nhiên nhảy lên nắm đấm lớn!
Nguyên Mộc đánh hụt một quyền, híp mắt lại, nhìn mu bàn tay cơ giáp mà Đường Ưu đang bám vào, rồi đập thẳng về phía bức tường phòng huấn luyện!
Thần kinh đã không đủ để hình dung sự điên cuồng của Nguyên Mộc. Khóe miệng Đường Ưu giật giật, trước khi cơ thể va vào tường, cô nhanh chóng đổi hướng, dừng lại ở mặt trong cổ tay.
“Ầm!”
Tiếng va chạm khổng lồ khiến Đường Ưu suýt buông tay. Bức tường phòng huấn luyện rắn chắc đến mức bị đập một cái cũng không để lại chút dấu vết nào.
Đường Ưu không dám dừng lại ở một chỗ, hai ba cái leo lên vai cơ giáp, nhưng chưa đứng vững, chỉ nghe “rắc rắc”, bộ phận trên vai cơ giáp co lại rồi nhô lên, trong nháy mắt lộ ra pháo năng lượng ở đó!
Ánh sáng lóe lên, trước khi pháo bắn ra với tốc độ ánh sáng, Đường Ưu chỉ có thể đổi sang chỗ khác. Sau khi pháo năng lượng bắn, sức nóng mà vũ khí tỏa ra căn bản không phải thứ cơ thể người có thể chịu đựng.
“Ầm!”
Tia sáng đánh vào tường, bùng phát lực xung kích khổng lồ, đồng thời ánh sáng chói mắt khiến cả phòng huấn luyện sáng bừng lên.
Nguyên Mộc đúng là đang hành hạ người ta đến chết, nhưng sau khi bắn một phát pháo năng lượng, Nguyên Mộc nhíu mày, đột nhiên dừng động tác trên tay.
Hình ảnh ba trăm sáu mươi độ bên trong cơ giáp không có một chút góc chết nào, nhưng Nguyên Mộc lại phát hiện bóng dáng Đường Ưu đã biến mất!
Phòng huấn luyện là một không gian rộng lớn, nhưng không có bất kỳ chỗ nào có thể che khuất thân hình.
Nguyên Mộc nhướng mày, không lẽ vừa rồi thật sự bắn người ta tan thành mây khói rồi? Muốn mở hệ thống dò tìm, đột nhiên nhớ ra cơ giáp cấp một không có chức năng này.
Chậc một tiếng, không tìm thấy người cũng không cần thử nữa. Nguyên Mộc mở buồng lái, vừa định nhảy ra, trên đầu đột nhiên phủ xuống một bóng đen!
Nguyên Mộc không ngẩng đầu, xoay người đá một cước!
“Keng!”
Đến khi bóng đen đập vào tường, anh ta mới nhìn rõ đó là thanh kiếm kim loại sau lưng cơ giáp. Thầm kêu không ổn, sau lưng đột nhiên trĩu xuống, Nguyên Mộc liền rơi khỏi buồng lái.
“Ầm!”
Hai bóng người ngã xuống đất, Đường Ưu đè lên người Nguyên Mộc, tay vẫn còn tê dại, quả nhiên sức mạnh vẫn chưa đủ.
“Xuống.” Nguyên Mộc nói.
Đường Ưu thở một hơi, chưa kịp đứng dậy đã bị Nguyên Mộc hất xuống, lưng chạm đất, khuôn mặt tuấn tú của đối phương trực tiếp áp sát trước mắt.
“Vừa rồi cô trốn ở đâu?”
Đường Ưu không quen lắm, giãy giụa một chút, cơ thể bị đè chặt không nhúc nhích được: “Trốn ở đâu là sao?”
Nguyên Mộc nhìn cô hồi lâu, rồi buông tay đứng dậy: “Không phải cô muốn tu luyện sao, vậy ở đây đi.”
Cửa phòng huấn luyện mở ra rồi đóng lại, Nguyên Mộc đi rồi, Đường Ưu vẫn ngồi dưới đất.
Đường Ưu thật sự mệt đến mức không muốn động đậy, cơ thể này vẫn quá yếu, chỉ đối phó với một cơ giáp cấp một dùng sức mạnh đã mệt như sắp liệt, đến từng ngón tay cũng gào thét phản đối, thật là quá sức.
Nghỉ ngơi một lát, Đường Ưu cảm thấy càng mệt hơn, chỉ có thể lết đến bên tường, lén lấy tinh hạch ra tu luyện. Chỉ khi dị năng từng vòng từng vòng luân chuyển trong cơ thể, cô mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Cơ giáp cấp một như một người khổng lồ đứng cách cô không xa, hai mắt đen ngòm như xoáy nước, lặng lẽ nhìn con kiến trước mặt.
Đường Ưu nhìn chằm chằm cơ giáp một lúc, chiếc này rõ ràng cao cấp hơn chiếc cô làm rất nhiều, không chỉ độ tương thích mà trang bị vũ khí cũng cao hơn một bậc.
Dần dần hồi phục thể lực, Đường Ưu vẫn ngồi yên không động. Nguyên Mộc đã nói muốn xem tình hình tu luyện của dị năng giả, thì không thể bỏ qua cơ hội này, không chừng ở đâu đó có gắn camera giám sát.
Đường Ưu không dám nói cho đối phương biết cô tu luyện nhờ tinh hạch. Đá năng lượng ở thế giới này hình như vẫn là thứ khá hiếm, chắc cũng không có ai lãng phí như cô. Nhưng muốn hấp thu linh lực trong vũ trụ, cô còn chưa tới giai đoạn đó.
