Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Đến Tinh Tế: Nữ Giả Nam Trang Ta Thu Phục Cả Học Viện > Chương 82

Chương 82

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 82 có bản audio.

Chương 81: Hắn ta đúng là đáng đánh

 

Trên đường đi, Đường Ưu và Diệp Thần không chủ động đi cướp bảng của người khác, nhưng chỉ trong nửa ngày mà đã có ba nhóm người tìm tới. Đến giờ, số bảng hai người cướp được cộng lại đã có mười hai cái.

 

Diệp Thần bỗng thấy nhiệm vụ này hình như cũng không khó lắm.

 

Đợi khi bọn họ tới nơi có nước, trời đã tối. Bên bờ sông không rộng lắm cũng có không ít thí sinh chạy tới, vội vàng uống nước rồi lại đi ngay.

 

Bên bờ nước không có cây cối rậm rạp, rất dễ trở thành mục tiêu của người khác.

 

Diệp Thần nhìn dòng suối nhỏ chảy chậm, cổ họng khô rát khẽ nuốt nước bọt, nhưng vẫn còn chút do dự.

 

Tuy biết đây là nguồn nước duy nhất bọn họ có thể tiếp cận trong hai ngày nay, nhưng nói thật, từ nhỏ tới lớn cậu ta chưa từng uống thứ nước tự nhiên đến vậy, khó tránh khỏi chút rào cản tâm lý.

 

Diệp Thần nhìn chằm chằm Đường Ưu, định tự làm công tác tư tưởng trước, nhưng người kia vừa ngồi xổm bên bờ dùng lá cây vốc một ngụm nước, khựng lại một chút rồi lại đổ trở về.

 

Diệp Thần còn tưởng đối phương cũng giống mình, bèn vỗ vai Đường Ưu: “Tới cũng tới rồi, không cần gấp.”

 

Đường Ưu không nói gì, chỉ nhìn về phía thượng nguồn dòng sông. Diệp Thần không hiểu ra sao, cũng nhìn theo, sắc mặt lập tức thay đổi, biểu cảm như vừa ăn phải thứ gì đó, khó coi không thể tả.

 

Mẹ nó! Vậy mà có người đang ngâm chân ở thượng nguồn!

 

Lúc này dù trời đã tối, cũng không che giấu được sự thật có người đang đứng chân trần trong nước!

 

Diệp Thần lập tức nổi giận. Không chỉ mình cậu ta, mấy thí sinh bên cạnh cũng nhìn thấy, cũng đều tức giận, đặc biệt là mấy người đã uống nước, càng cảm thấy buồn nôn vô cùng.

 

“Ngươi ra đây!”

 

Diệp Thần nhảy dựng lên quát: “Sao ngươi có thể thiếu đạo đức đến vậy!”

 

Bóng người trong nước thấy có người vây tới cũng không vội không chậm, thậm chí còn lười cho một ánh mắt.

 

Thái độ này càng khiến người ta tức điên. Thí sinh đã uống nước kia giận dữ khác thường, nhặt một hòn đá ném tới, nhưng bị đối phương tránh được, hòn đá rơi xuống nước bắn lên một mảng bọt nước.

 

“Ngươi có gan thì ra đây!”

 

Có người muốn xông vào dạy cho hắn một trận, nhưng làm vậy thì chẳng khác gì hành vi của đối phương. Những thiếu niên tràn đầy sức sống này còn không làm ra chuyện như thế, chỉ có thể giậm chân gầm gừ trên bờ.

 

Nói ra thì điều kiện sống thời này cũng không tệ. Chất dinh dưỡng tuy không ngon, nhưng ít nhất mọi thứ đưa vào miệng đều sạch sẽ, không biết tốt hơn điều kiện Đường Ưu từng sống bao nhiêu. Ngay cả Đường Ưu cũng không thể thản nhiên với chuyện này, huống chi người khác.

 

Người làm chuyện này thật sự không tử tế.

 

Mặc kệ người xung quanh nói gì, người kia đều không để ý. Diệp Thần tức đến nhảy dựng nhưng không có cách nào, đành hung hăng nói: “Có bản lĩnh thì ngươi mãi đừng ra, không thì bị ta gặp được là chết chắc!”

 

Diệp Thần vốn còn muốn phì một cái, nhưng cả ngày không uống nước, cổ họng sắp khô nứt.

 

“Ta có cầu các ngươi uống đâu.”

 

Giọng nói đột nhiên vang lên khiến mọi người có mặt sững sờ, phản ứng lại là người dưới sông nói, lập tức tức đến bốc khói.

 

“Tên rửa chân! Ngươi có dám báo tên không!” Nếu Thánh Dương mà còn nhận cả loại người này, bọn họ phải hoài nghi lựa chọn của mình.

 

Nghe vậy, người kia đột nhiên xoay người, dưới ánh mắt giận dữ của mọi người bước về phía bờ, nước sông theo động tác của hắn dấy lên từng đợt gợn sóng.

 

Mọi người bỗng im lặng, cứ thế nhìn hắn từng bước tới gần, rồi khi hắn tới bờ, tất cả cùng lao lên!

 

Không đánh chết hắn thì không hả giận!

 

“Bốp!”

 

Vừa lao tới, một bóng người đã khom người bay ngược ra, nằm sấp dưới đất nửa ngày không hoàn hồn lại được.

 

Vì động tác quá nhanh, những người khác chưa kịp phản ứng, đều dừng lại quanh người đó, nhất thời không ai xông lên nữa.

 

Người kia thu chân lại, thong thả khoác áo lên vai, ánh mắt khinh miệt quét qua những người còn lại, lạnh lùng hừ một tiếng.

 

Một tiếng động không lớn này như tia lửa bắn vào chảo dầu, bùng lên thành ngọn lửa thiêu đốt máu nóng của đám thanh niên xung quanh. Ở tuổi này, thiếu niên không có gì khác, nhưng sự liều lĩnh vì một hơi thở thì không hề thiếu. Bị sỉ nhục như vậy, dù đánh không lại thì sao, dù thua cũng phải đấm đối phương một cái cho hả giận!

 

Những người khác không do dự nữa, gần như cùng lao lên, quyền cước đánh về phía đối phương. Diệp Thần đương nhiên cũng không ngoại lệ, nhưng cậu ta vừa hay ở xa, đối phương lại là kẻ khó chơi, chưa kịp xông tới thì mấy người trước đã bị đánh ngã, đến lượt cậu ta thì thành một đối một.

 

Diệp Thần thầm mắng một tiếng, cây gậy trong tay không chút khách khí đập về phía đầu đối phương, cú này rất mạnh, gậy vung lên mang theo tiếng gió hung hãn.

 

Nhưng người kia chỉ nhẹ nhàng nghiêng đầu là tránh được, còn không tốn chút sức lực giơ tay nắm lấy đầu kia của cây gậy. Diệp Thần thấy vậy, khóe miệng lại cong lên một nụ cười quỷ dị. Cây gậy cũ của cậu ta có một chút góc cong ở đầu, lúc săn thú từng khiến Bò phải chịu khổ. Lúc này cậu ta lặp lại chiêu cũ, hung hăng giật mạnh cây gậy muốn cho đối phương nếm mùi đau, nhưng kéo một cái mà gậy không nhúc nhích…

 

Biểu cảm Diệp Thần lập tức cứng đờ. Sau lần thứ hai vẫn không kéo được, cậu ta dứt khoát ném gậy quay đầu bỏ chạy!

 

Tuy cậu ta cũng có lúc bốc đồng, nhưng tiền đề là tuyệt đối không để mình chịu thiệt. Loại chuyện đả thương địch tám trăm tự tổn một ngàn này cậu ta không làm đâu!

 

Nghe tiếng gió phía sau, Diệp Thần trong lòng giật mình. Cậu ta chạy nhanh thế nào cũng không nhanh bằng gậy, lập tức thét lên một tiếng: “Tiểu Đường—”

 

Hai chữ “chạy mau” phía sau chưa kịp nói ra, một bóng đen đã bay qua bên mặt cậu ta. Chỉ nghe “bốp” một tiếng, tiếng vật thể va chạm vang lên, sau đó là tiếng gậy rơi xuống đất. Khi Diệp Thần quay đầu lại, vừa hay nhìn thấy một bóng đen thon dài cắm vững vàng trước người tên rửa chân.

 

Chính là cây gậy Đường Ưu vừa ném ra.

 

Mây che khuất hai mặt trăng trên trời, ngay cả nước sông cũng tối đen không một tia sáng, sâu thẳm như mực.

 

Hai ánh mắt lạnh lẽo chạm nhau trong không trung rồi lập tức tách ra. Đường Ưu quay người đi về phía thượng nguồn: “Đi.”

 

Diệp Thần thu ánh mắt, nhặt cây gậy dưới chân rồi đi theo.

 

Đè nén sự khó chịu trong lòng, uống nước rồi mà Diệp Thần vẫn tức giận không thôi, cứ như mình vừa uống nước rửa chân: “Tiểu Đường, cậu nên dạy cho tên rửa chân kia một trận, hắn ta đúng là đáng đánh!”

 

Đường Ưu không nói gì, chia một nửa thịt nướng đưa qua, thành công chặn miệng Diệp Thần.

 

Đây là bữa ăn no cuối cùng của bọn họ hôm nay. Trong rừng tuy thức ăn đầy đủ, nhưng với người tương lai mười ngón không dính nước xuân, có thể ăn no hay không thì không chắc.

 

Nếu ban ngày là khảo nghiệm sinh tồn, thì đêm tối sâu thẳm như vực sâu chính là thời gian săn bắn.

 

Không muốn làm con mồi thì phải chuẩn bị làm thợ săn.

 

Mắt Diệp Thần ban đêm vẫn sáng, như hai chiếc đèn pha quét một vòng quanh người, rồi không thấy gì cả. Cậu ta nghi hoặc nói với người bên cạnh: “Chẳng phải chúng ta muốn đi cướp bảng sao, sao lại chạy lên cây rồi?”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi