Chương 23: Có muốn ngủ chung không?
Thẩm Lộc trợn mắt nhìn hắn hai cái: "Tôi sẽ không trả lời cậu đâu."
Chẳng phải chỉ muốn hỏi cô lấy nguyên liệu từ đâu ra thôi sao?
Chuyện này cô sẽ không nói cho bất kỳ ai.
"Tôi còn chưa hỏi mà, cậu đừng vội từ chối." Tằng Tiểu Đao nuốt củ cải trong miệng, "Hình như cậu có ấn tượng không tốt với tôi ngay từ lần đầu gặp mặt."
Nếu ấn tượng tốt thì cô đã không đưa chân ngáng hắn rồi.
Thẩm Lộc lật úp khuôn bánh trứng nướng lại: "Tại sao tôi phải có ấn tượng tốt với cậu?"
Cậu suýt hại chết tôi đấy, cậu có biết không?
"Tại sao?"
"Vì lúc cậu chạy tới giành ống dinh dưỡng đã đụng trúng tôi, suýt chút nữa là tôi bị cậu đẩy vào miếng kim loại nhọn hoắt. Cậu nói xem tôi có thể có ấn tượng tốt với cậu không?"
Thẩm Lộc không phải kiểu người giấu giếm, chỉ cần không liên quan đến bí mật quan trọng thì có gì cô nói nấy.
"Có chuyện đó à?" Tằng Tiểu Đao cố nhớ lại, hoàn toàn không nhớ nổi.
Thẩm Lộc bực bội hừ một tiếng.
Tằng Tiểu Đao đảo mắt: "Dù sao sau đó cậu cũng ngáng chân tôi một cái, tôi lại cứu cậu một lần, vậy coi như hòa nhau rồi, đúng không?"
"Ừ." Thẩm Lộc miễn cưỡng gật đầu.
"Vậy chúng ta hợp tác làm ăn nhé?" Tằng Tiểu Đao lau miệng, "Cậu xem, cậu bày sạp ở đây, kiểu gì cũng gặp khách không biết điều, tôi sẽ trông sạp cho cậu, thế nào?"
Thẩm Lộc nghiêng đầu nhìn hắn: "Cậu có phải nghĩ trên mặt tôi viết hai chữ ngốc không?"
Cô làm ăn một mình vẫn tốt, tự dưng thêm một đối tác làm gì?
Tằng Tiểu Đao chỉ là một thiếu niên nửa lớn, gầy nhom, thì được tích sự gì?
"Cậu đừng coi thường người khác, cả khu vực này ai mà không biết Tằng Tiểu Đao tôi?"
Thẩm Lộc thật sự không hiểu hắn lấy đâu ra tự tin mà khoác lác ở đây.
Đối đầu với Uông Đại Cá còn chỉ có nước chạy, hắn lấy gì trông sạp?
"Không cần đâu, không cần đâu."
Cô liên tục lắc đầu, kết thúc chủ đề này: "Bánh trứng nướng, nước bạc hà, cậu ăn xong thì đi đi."
Đừng ở đây vo ve như con ruồi, phiền chết đi được.
Tằng Tiểu Đao nhận bánh trứng nướng và nước bạc hà, không ăn ngay, nhét bánh vào trong ngực, lại đổ nước bạc hà vào bình nước mang theo.
"Thôi được, cậu không muốn thì thôi, sau này gặp rắc rối đừng mong tôi giúp."
Thẩm Lộc lười cả liếc hắn, chỉ cười một cái đầy mỉa mai.
Tằng Tiểu Đao quay người rời đi.
Nguyên liệu còn lại không nhiều, bán hết ly nước bạc hà cuối cùng thì vừa đúng bốn giờ.
Thẩm Lộc vặn vẹo cổ, đấm đấm cánh tay, hôm nay nguyên liệu nhiều nên có hơi mệt.
【Đinh đông, phát hiện đã bán 30/30 nước bạc hà, 20/20 bánh trứng nướng, 20/20 mì cay, nhiệm vụ hoàn thành, thưởng một phiếu rút thăm.】
Tiếng hệ thống còn chưa dứt thì đã thấy Uông Đại Cá bước nhanh tới.
"Ông chủ Thẩm, tôi đến rồi."
Thẩm Lộc đứng thẳng người: "Đúng lúc, tôi cũng sắp dọn sạp."
Hai người cùng thu dọn đồ đạc, chủ yếu là Uông Đại Cá làm, Thẩm Lộc chỉ huy.
Về đến phòng trọ cũng chỉ mới bốn giờ hai mươi, nhanh hơn nhiều so với khi Thẩm Lộc làm một mình.
Thẩm Lộc thanh toán tiền công hôm nay cho Uông Đại Cá: "Ngày mai vẫn giờ cũ, địa điểm cũ."
"Được."
Uông Đại Cá hình như còn có việc, không nán lại lâu đã rời đi.
Thẩm Lộc đóng cửa, kiểm tra thu nhập hôm nay.
Hơn 1500 tinh tệ!
Giá trị nhân khí cũng tăng lên 301.
Thẩm Lộc rất vui, cô thích cảm giác bỏ ra bao nhiêu thì nhận lại bấy nhiêu.
Nằm trên sofa nghỉ ngơi một chút, Thẩm Lộc tiện tay dùng phiếu rút thăm.
【Chúc mừng ký chủ rút trúng phần thưởng hộp mù số 103: các loại gia vị nhỏ 100 cân.】
Gia vị nhỏ 100 cân?
Là loại gia vị cô đang nghĩ tới sao?
Thẩm Lộc mở ba lô tạm thời xem thử, trời ạ, đúng là hành lá, rau mùi, dưa muối, ớt dầu và các loại gia vị nhỏ thường dùng.
Đủ một trăm cân, một đống lớn, đủ cho cô dùng lâu lắm.
Xem ra cái máy rút thăm hộp mù này có nhiều thứ phong phú thật, không biết có rút được cua đế vương, tôm hùm lớn gì không nhỉ?
【Ký chủ, nhắc nhở thân thiện lần nữa, ba lô tạm thời chỉ có thể lưu trữ 24 giờ thôi, cô có chọn tiêu 20 giá trị nhân khí để thuê một kho hàng không?】
Thẩm Lộc: ...
Được được được, thảo nào lại rút trúng 100 cân gia vị nhỏ, thì ra là đợi cô ở đây.
Thẩm Lộc phồng má: "Còn chưa tới 24 giờ mà? Đợi tới rồi nói."
Hệ thống biết điều im lặng.
Thẩm Lộc đứng dậy, đi mua băng gạc cho Phục Thành.
Khi trời chưa tối, Khu 17 vẫn tương đối an toàn, Thẩm Lộc không nán lại trên đường, mua băng gạc xong là về ngay.
Thay băng là một việc khá phiền phức.
Dù đã làm một lần rồi, Thẩm Lộc vẫn không thành thạo.
May là cô gan lớn, con gái bình thường nhìn thấy cụt tay cụt chân đã không chịu nổi, huống chi là dọn dẹp băng bó.
Khi băng bó đầu cho Phục Thành, cô không thể không nâng nửa người trên của anh lên, ôm vào trong lòng, hai tay gần như quấn lấy anh.
Phục Thành lặng lẽ mở mắt, trước mắt vừa đúng là ngực căng tròn của thiếu nữ.
Đồng tử anh co lại, rồi nhanh chóng nhắm mắt.
Tim đập nhanh hơn một cách không tự chủ.
Anh không cố ý mạo phạm.
Thẩm Lộc thắt nơ bướm một cách vụng về, nhẹ nhàng đặt người nằm thẳng lại, thở phào một hơi dài.
Mất một tiếng rưỡi, cuối cùng cũng xong.
Trên tay dính máu và bột thuốc, Thẩm Lộc rửa sạch, rồi bắt đầu làm bữa tối.
Thẩm Lộc ăn uống bình thường, dùng nồi nước lèo còn lại nấu mì và rau, thêm gia vị nhỏ vừa rút được, làm một bát mì trộn.
Còn Phục Thành, vẫn là canh bột mì, nhưng thêm hành lá và rau mùi băm nhuyễn.
Nhìn yết hầu người đàn ông chuyển động nhịp nhàng, Thẩm Lộc lẩm bẩm: "Nếu không phải là tôi, thì ai sẽ chăm sóc anh đây?"
Thẩm Lộc không tin Phục Thành nằm trên đường mà vết thương tự khỏi, chắc chắn có người cứu anh ta.
Phục Thành nghe thấy lời cô nói, hơi không hiểu, nhưng anh nghĩ, ngoài Thẩm Lộc ra, chắc không có ai chăm sóc anh.
Bạn thân của anh còn ở tiền tuyến, chắc không biết anh về đế đô đã gặp chuyện gì.
Đợi bạn thân trở về, e là nửa năm sau.
Cho Phục Thành ăn xong, công việc một ngày của Thẩm Lộc cuối cùng cũng xong.
Cô đấm lưng, nhìn chiếc sofa lún sâu, lại nhìn chiếc giường nhỏ một mét hai, nghĩ xem có thể để Phục Thành ngủ sofa một đêm, còn cô ngủ giường cho thoải mái không.
Cảm thấy có thể.
Chỉ là... hơi thiếu nhân đạo.
Nhưng hôm nay cô thật sự không muốn ngủ sofa nữa, ngủ thêm nữa thì lưng cô không chịu nổi.
Thẩm Lộc mím môi, đẩy Phục Thành vào trong một chút, rồi nằm xuống bên cạnh anh, sát mép ngoài.
"Tôi ngủ rất ngoan, không động đậy lung tung đâu, ừm... chỉ ngủ một đêm thôi, lưng tôi khó chịu lắm." Thẩm Lộc không quan tâm Phục Thành có nghe thấy không, cô chỉ muốn lẩm bẩm một chút.
Giống như nói chuyện với búp bê vải, mục đích không phải để ai nghe, ai đáp lại, mà chỉ là cô muốn nói.
Cánh tay trái lành lặn của Phục Thành áp sát thiếu nữ, cảm nhận rõ ràng sự mềm mại của đối phương, trong khoảnh khắc, toàn thân anh căng cứng.
Có muốn ngủ chung không?
