Chương 98: Ôn Nhu Tiểu Đao
Nằm chưa được mấy phút, Tiểu Tiểu đã nhắn tin tới.
“Chị ơi, tấm thẻ sửa chữa phương tiện mà hôm trước chị nhận thưởng hạng nhất còn không? Bán cho em được không? Xe em bị đập thủng hai lỗ lớn ở cabin, giờ gió thổi thẳng vào đầu, chẳng khác gì ngồi ngoài trời. Lạnh thì không sao, chủ yếu là sợ lát nữa lại có thời tiết xấu.
Đuôi xe bán tải của em cũng bị thủng mấy lỗ, phải sửa gấp. Chị bán thẻ cho em đi, em tính vàng cho chị.”
“Được.” Kha Viễn gửi thẳng thẻ sửa chữa cho Tiểu Tiểu. Trước mắt tấm thẻ này chưa dùng đến, chi bằng cho người cần.
“Chị xem bao nhiêu vàng thì hợp lý?”
“Em tự xem mà cho.” Thẻ sửa chữa, theo tình hình đầu game hiện tại, được 30 vàng là phải tạ ơn trời đất rồi...
Sau trận mưa đá, số người trực tuyến trong khu vực giảm hẳn hơn một trăm người.
Không cần nói cũng biết, những người biến mất đều là người chơi có phương tiện bị hỏng mà không có vật phòng thân.
Không ít người có avatar nhấp nháy liên tục, nghĩa là họ bị thương không nhẹ.
Trong phòng chat lớn, gần như toàn là người xin thuốc.
Xin thuốc cầm máu, thuốc giảm đau, thuốc bầm dập, băng gạc, cao dán...
Nhớ tới hôm qua hai lần được toàn server tuyên dương vì dẫn dắt khu 009 giành vị trí đầu, Kha Viễn – kẻ đứng đầu cả hai bảng – bỗng có chút trách nhiệm với khu vực, liền nghĩ mình có thể làm gì đó trong khả năng.
Hôm qua Kha Viễn đứng nhất bảng quãng đường có một phần thưởng: “Vật tư cơ bản cấp trung x10”, đến giờ vẫn chưa đổi.
Cô gọi A Điêu, đổi năm trong số đó thành thuốc.
Lần lượt đổi thành thuốc cầm máu, thuốc giảm đau, thuốc trị thương, thuốc hạ sốt, mỗi loại một lọ năm mươi viên, và năm mươi miếng cao dán.
Vốn cũng chẳng có gì cần đổi, chi bằng làm việc tốt.
Thuận tiện kiếm chút thanh danh.
Một tin nhắn được ghim lên đầu.
Cô giữ lại mỗi loại năm viên, còn lại đem bán cùng năm nghìn cái bật lửa vừa “mua sỉ” được.
“Mua theo nhu cầu, mỗi loại thuốc có thể đổi bằng ba loại vật tư hoặc nguyên liệu bất kỳ.” Cô nhắn trên kênh công cộng.
Không bán lấy vàng, không giới hạn vật tư, ai có gì đưa nấy, trong mắt nhiều người, đây đúng là làm từ thiện.
Một lần nữa, mọi người lại khen ngợi, thanh danh của Kha Viễn tăng vùn vụt...
Cũng đến lúc này Kha Viễn mới phát hiện, Tiểu Tiểu vẫn chưa nhận tấm thẻ sửa chữa phương tiện.
Vừa lúc đó, Tiểu Tiểu gửi tin nhắn thoại tới: “Chị ơi, em nghĩ kỹ rồi. Cái xe bán tải cũ của em chỉ cần sửa qua loa là được, dùng thẻ sửa chữa chị vất vả mới có được thì phí quá.
Em vừa thấy có người đang đấu giá ‘thẻ trạm sửa chữa’, mà em cũng muốn qua cảm ơn con cá sấu ở đó đã sửa con dao cho em, nên chị cất thẻ đi trước nhé...”
Rồi Tiểu Tiểu đi tham gia đấu giá.
Kha Viễn cũng chạy qua xem.
Hai hôm trước, lợi nhuận từ lô máy lọc nước đầu tiên bán trong nhóm nhỏ đã được chia đều cho mọi người, người thường sao đấu lại con bé này?
Cuối cùng, Tiểu Tiểu trả 35 vàng và thuận lợi mua được tấm thẻ.
Kha Viễn nhướng mày, đúng là chọn bạn mà chơi. Thà tốn thêm vàng chứ không nghĩ đến chuyện chiếm lợi của mình.
“Chị ơi, em đến trạm sửa chữa đây. Chị kể cho em nghe tình hình ở đó và con cá sấu đi?”
“Ừm...”
Trước đó, Kha Viễn vội nhắn cho Cá Sấu Bốn, bảo chúng chủ nhân của con dao róc xương sắp qua, tạm thời đừng tiết lộ quá nhiều thông tin về mình. Bao gồm giới tính, ngoại hình, tuổi tác, phương tiện, vũ khí...
Cá Sấu Bốn nghe nói lại có khách tới, vui mừng khôn xiết.
“Bạn tốt giới thiệu bạn tốt đến nhanh thật đấy! Bạn tốt yên tâm. NPC không tiết lộ thông tin người chơi là yêu cầu cơ bản. Chúng tôi sẽ không nói lung tung.”
Vậy thì tốt.
Kha Viễn chưa chuẩn bị tâm lý để lộ thân phận...
Kha Viễn lại bắt đầu lướt tin nhắn riêng.
A Điêu đã phân loại giúp cô.
Không ít tin nhắn rác và xin xỏ đã bị bỏ vào thùng rác.
Nhưng có một người chơi lạ khiến Kha Viễn chú ý.
Người đó hôm nay trước sau đã gửi yêu cầu kết bạn năm lần, và nhắn tổng cộng hơn mười tin.
Tên: Ôn Nhu Tiểu Đao.
Là một chị gái.
Tin nhắn đầu tiên của người này được gửi vào buổi chiều.
Tính thời gian, lúc đó chắc là sau khi Kha Viễn xử lý Lạc Lạc Lạc.
Từ chiều đến giờ, kiên trì thật đấy?
“Ôn Nhu Tiểu Đao” gửi toàn tin nhắn thoại.
“Chị ơi, em chào chị. Biết chị bận, ngại làm phiền chị quá.”
“Em có thể kết bạn với chị không? Em muốn bàn chuyện làm ăn với chị.”
“Em có một tấm ‘thẻ phản truy tung’, em nghĩ cả khu vực này, chị và bạn bè chị đều sẽ cần. Chị có muốn mua không?”
Chỉ nhìn mấy tin nhắn này, cũng biết đây là một chị gái thông minh.
Đúng vậy, Kha Viễn nổi bật giữa đám đông, mỗi ngày mang theo số vàng bốn chữ số, trong mắt nhiều người, chính là một cây ATM biết đi.
Bạn bè trong nhóm nhỏ của cô cũng vậy, hôm nay Hồng Đậu Sa bị truy sát chính là bài học nhãn tiền.
Bọn họ đều cần thẻ phản truy tung.
Còn những người khác trong khu vực, rõ ràng là chưa có nhu cầu này.
“Chị có thể xem chức năng của thẻ này. Một khi bị truy tung, nó không chỉ cưỡng chế ngăn chặn truy tung, mà còn thu thập toàn bộ thông tin của kẻ truy tung gửi về cho người dùng thẻ. Là bảo bối tốt để tự vệ và phản công.”
Có lẽ thấy Kha Viễn mãi không trả lời, “Ôn Nhu Tiểu Đao” này lại tăng thêm chỗ tốt.
“Chị không hứng thú sao? Vậy thẻ nâng cấp phương tiện thì sao? Em thấy chị ghi chú ‘thu mua thẻ nâng cấp phương tiện lâu dài’? Bây giờ vẫn cần chứ?”
“Chị yên tâm, em chỉ muốn nhờ chị giúp một việc. Nếu chị không muốn, em có thể dùng một thẻ phản truy tung và thẻ nâng cấp phương tiện để đổi với chị một thẻ truy tung được không? Có lẽ em có thể thêm chút vàng?”
“Chị ơi, em thật lòng muốn hợp tác. Em xin chị đấy, nhìn em một chút đi. Em xin chị.”
Lời lẽ rất khẩn thiết.
Hoặc là sợ Kha Viễn không tin, đối phương còn gửi một tấm ảnh chụp trực tiếp qua.
Là một chị gái khoảng ba mươi tuổi.
Đeo kính, trông rất thanh tú sạch sẽ, khuôn mặt có vẻ thư sinh.
Kha Viễn thực ra khá hứng thú với vụ giao dịch này.
Tuy cô thực tế không có thẻ truy tung, nhưng thẻ phản truy tung và thẻ nâng cấp phương tiện đều là thứ cô muốn. Cô càng muốn biết, rốt cuộc đối phương muốn nhờ mình làm gì.
Kha Viễn tận dụng triệt để thân phận quản lý cấp thấp của khu vực.
Cô tra lịch sử trò chuyện và giao dịch của “Ôn Nhu Tiểu Đao” này với người khác, phát hiện trong bảy ngày đầu của giai đoạn tân thủ, cô gái này nói chuyện trong phòng chat lớn tổng cộng không quá năm câu.
Cho đến tối ngày thứ bảy, cô ấy bắt đầu hoạt động.
Hơn hai mươi giờ sau đó, cô ấy liên tục thu mua vũ khí, thu mua thẻ truy tung. Dù hôm qua khi kết thúc khảo hạch, mọi người đều bàn tán về khảo hạch và phần thưởng, cô ấy vẫn liên tục gửi tin nhắn mua hàng.
Có vẻ như cô ấy rất muốn tìm ai đó để báo thù.
Nhưng cô ấy có vẻ là người tốt.
Vừa rồi sau trận mưa đá, cô ấy dạy một người chơi bị thương băng bó trong phòng chat lớn, và tặng miễn phí một viên thuốc cầm máu.
Lịch sử giao dịch gần đây của cô ấy, cũng là bán ba bộ sơ cứu đơn giản. Giá cả phải chăng, không nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.
Một trong số đó cô ấy còn đổi được một thẻ nâng cấp phương tiện.
Kha Viễn lúc này lại nhận được tin nhắn của cô ấy: “Chị ơi, chị còn đó không? Giờ em có hai thẻ nâng cấp phương tiện rồi. Chúng ta có thể nói chuyện được chưa?”
Kha Viễn trả lời: “Xin lỗi, tôi vừa mới xem tin nhắn của bạn. Có chuyện gì, bạn nói thẳng đi.”
......
