Chương 92: Thông quan
“Dư Chính, hay là chúng ta mau rút thôi, đừng bận tâm đến đóa hoa này nữa.” Ở cửa nhà vệ sinh, Chu Ân Ân ngây người nhìn làn khói đen cuộn trào, đề nghị.
Thật sự là cảnh tượng lúc này nhìn thế nào cũng thấy không ổn, hút máu, sinh ra khói đen, cộng thêm khói đen cuộn trào dữ dội, nói là đại ma diệt thế cô cũng tin.
“Chờ chút nữa.”
Dư Chính lắc đầu đáp.
Cảnh tượng lúc này tuy rất không ổn, nhưng lại không khiến anh có cảm giác nguy hiểm, hơn nữa nhắc nhở thông quan còn chưa hiện ra, rút thì còn có thể rút đi đâu được?
Khi hai người đang trao đổi, đột nhiên đóa hoa đen thui mọc ra từng sợi tơ đen mảnh như tóc.
Mục tiêu của những sợi tơ rất rõ ràng, vừa mọc ra đã bám lên những mảnh xác sinh vật biến dị mà Dư Chính vừa chặt ra.
Sau đó, những sợi tơ như những ống cao su, hút thứ gì đó từ những mảnh xác sinh vật biến dị, trong chớp mắt những mảnh xác đó khô quắt lại trông thấy, đóa hoa đen cũng lớn lên trông thấy.
“Bộ chuyển đổi nhiên liệu.”
Chu Ân Ân không nhịn được thì thào một tiếng.
Dư Chính suýt chút nữa bị phá vỡ sự căng thẳng, không nhịn được quay đầu trừng mắt nhìn cô một cái.
Cảnh tượng trước mắt nhìn thế nào cũng thấy tà ác, vậy mà cô lại nói một câu bộ chuyển đổi nhiên liệu?
Mặc dù đúng là rất giống lúc bộ chuyển đổi nhiên liệu khởi động, nhưng cũng đâu cần phải nói ra trong bầu không khí căng thẳng như thế này chứ?
“Hửm?”
Đúng lúc này, một mùi hương rất nhẹ thoang thoảng bay tới, Dư Chính thu ánh mắt đang nhìn Chu Ân Ân lại, đặt lên đóa hoa đen kia, hai hàng lông mày không khỏi nhíu lại.
Anh có thể chắc chắn mùi hương này truyền đến từ đóa hoa, hơn nữa là trước khi hút máu thịt xác sinh vật biến dị không hề có.
“Thơm quá, càng lúc càng thơm.”
Chu Ân Ân rất nhanh cũng ngửi thấy mùi hương này, không nhịn được hít một hơi thật sâu.
Dư Chính càng thêm căng thẳng, thậm chí đã chuẩn bị sẵn ý định phá hủy đóa hoa đen.
“Không đúng!”
Đột nhiên, Dư Chính lắc lắc đầu, lại nhanh chân lùi lại hai bước.
“Cái gì không đúng?”
Chu Ân Ân khó hiểu hỏi.
Mùi hương này cô ngửi cũng chẳng thấy có gì không đúng cả.
“Cô không thấy trong mùi hương này có lẫn mùi máu tươi sao? Mặc dù rất nhẹ.” Dư Chính nhíu chặt mày: “Hơn nữa, mùi hương này khiến người ta không tự chủ được muốn lại gần.”
Sau khi thuộc tính tinh thần đột phá một trăm, phương diện cảm nhận cũng đạt tới mức cực mạnh, anh rất rõ ràng nhận ra mùi máu tươi trong hương thơm, cũng như sự thay đổi nhỏ trong cảm xúc của chính mình.
Chu Ân Ân nhắm mắt lại ngửi kỹ một lúc, mở mắt ra vẻ mặt đầy khó hiểu: “Đúng là có mùi máu tươi lẫn trong hương thơm, cũng đúng là khiến người ta nảy sinh ý muốn lại gần, nhưng những thứ này thì có ích gì?”
Vừa rồi bọn họ còn chạm vào đóa hoa đen kia đấy thôi, cũng có thấy nguy hiểm gì đâu, vậy thì việc gì phải thu hút người ta lại gần?
“Có thể là... Cẩn thận!”
Dư Chính vừa xoa cằm định nói gì đó, đột nhiên thấy một sợi tơ từ đóa hoa đen bay ra.
Chú ý đến điều này, tưởng rằng nó định tấn công bọn họ, anh bước lên chắn trước mặt Chu Ân Ân, giơ thanh đao dài trong tay lên, làm động tác chém xuống.
Nhưng giây tiếp theo, chỉ thấy sợi tơ bay ra kia căn bản không thèm để ý đến hai người ở cửa nhà vệ sinh, mà đột ngột đổi hướng, ghim thẳng xuống mặt đất.
Dư Chính nhất thời không hiểu chuyện gì đang xảy ra, đứng sững tại chỗ, đầu óc trống rỗng.
“Sao rồi?”
Chu Ân Ân thò đầu ra, nhìn tình hình một chút rồi chớp chớp mắt: “Ơ, sao sợi tơ lại ghim xuống đất vậy?”
“Ơ...”
Dư Chính hạ thanh đao đang giơ lên xuống, gãi đầu.
Sao sợi tơ lại ghim xuống đất, anh biết quái gì đâu?
“Dư Chính, mau nhìn kìa! Đóa hoa đó lại lớn lên rồi.”
Đột nhiên, Chu Ân Ân chỉ vào đóa hoa đen nói.
Nghe vậy, Dư Chính ngẩng mắt nhìn, phát hiện quả nhiên đóa hoa đen kia đang lớn lên nhanh chóng.
Kèm theo đó, làn khói đen cuộn trào càng lúc càng dữ dội, khói đen cũng trở nên càng lúc càng đậm đặc.
Nhìn từ xa, cả căn phòng tối đã bị chiếm trọn, cái bàn và những thứ khác dưới làn khói đen bao phủ hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.
Tiếp theo, mùi hương lan tỏa trong không khí lại nồng thêm không ít, mùi máu tươi lẫn trong đó cũng dễ nhận ra hơn.
“Sợi tơ ghim xuống đất, đóa hoa đen lớn nhanh.”
Dư Chính đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt chăm chú nhìn vào đóa hoa kỳ lạ màu đen kia.
Vừa rồi hút máu thịt của sinh vật biến dị mới bắt đầu lớn lên, sau đó sợi tơ ghim xuống đất không lâu lại bắt đầu lớn lên.
Vậy chỉ có một khả năng, chính là sợi tơ từ mặt đất đi xuống tầng mười một, rồi hút máu thịt của hai xác sinh vật biến dị ở tầng mười một, cho nên đóa hoa đen mới lại lớn lên nhanh chóng.
“Khoan đã!”
Nghĩ đến đây, mắt Dư Chính sáng lên: “Vậy nên, đây mới là lý do vì sao chung cư Mật Ngọt lại thu hút nhiều sinh vật biến dị tụ tập đến vậy!”
Trước đây vẫn luôn không hiểu, vì sao thông tin phó bản mà hệ thống tình báo đưa ra lại nói đóa hoa đen có thể thu hút nhiều sinh vật biến dị tụ tập ở đây.
Giờ thì mọi thứ đã rõ ràng, bởi vì trong hương thơm có lẫn mùi máu tươi, mà sinh vật biến dị thèm khát nhất chính là mùi vị này.
Cộng thêm mùi hương còn khiến người ta không tự chủ nảy sinh ý muốn lại gần, mà sinh vật biến dị thì lại chẳng có lý trí gì cả.
Mùi máu tươi thu hút, cộng với sự dẫn dắt của ý muốn không tự chủ muốn lại gần, có thể nói chỉ cần ngửi thấy mùi hương, sinh vật biến dị nhất định sẽ một trăm phần trăm tụ tập lại.
Mà đóa hoa đen lại có thể hút máu thịt sinh vật biến dị để lớn nhanh, lớn lên khiến mùi hương càng nồng, có thể phạm vi lan tỏa của mùi hương cũng sẽ lớn hơn, vì vậy lâu dần, chung cư Mật Ngọt mới tụ tập rất nhiều sinh vật biến dị.
【Chúc mừng người chơi Dư Chính/Chu Ân Ân tìm thấy vật phẩm thông quan, đang phát rương phó bản.】
“Thông quan rồi? Quả nhiên đúng như tôi đoán.”
Anh cảm thán một tiếng, rồi sắc mặt có chút khó coi: “Bất quá phó bản này cũng ác thật, nếu không chạm vào đóa hoa đó, hoặc là không dám mạo hiểm cung cấp máu thịt sinh vật biến dị cho nó, vậy chẳng phải là căn bản không thể thông quan sao?”
Trong lòng Dư Chính nhất thời nghĩ đến việc những người chơi khác thông quan phó bản này sẽ khó khăn đến mức nào.
Anh dựa vào sự trợ giúp của hệ thống tình báo, thông quan một phó bản còn không dễ dàng gì, không dám nghĩ đến việc những người khác không có chút manh mối nào sẽ khó đến mức nào.
“Cũng khó trách sau này đa số người chơi phát hiện ra phó bản đều chọn bán đi.”
Lắc đầu, Dư Chính không nghĩ ngợi thêm nữa, cũng không để ý thêm đến đóa hoa đen kia nữa, mà chuyển ánh mắt sang chiếc rương phó bản đang từ từ ngưng tụ trước mặt.
“Dư Chính, tiếng vừa rồi... chúng ta thông quan rồi sao?”
Chu Ân Ân chớp chớp mắt, có chút ngơ ngác, không hiểu sao đột nhiên lại thông quan một cách kỳ lạ như vậy, rõ ràng vừa rồi hai người chẳng làm gì cả.
“Đúng vậy.”
Dư Chính gật đầu nhặt rương lên, bỏ vào túi đồ rồi nói: “Đi thôi, chúng ta nên ra ngoài rồi.”
Chu Ân Ân không từ chối, sau đó dưới sự dẫn dắt của Dư Chính, không thèm để ý đến đóa hoa đen kia nữa, đi theo đường cũ quay lại cầu thang, xuống lầu rời khỏi chung cư Mật Ngọt.
Bất quá trên đường xuống lầu, ở mỗi tầng Dư Chính đều liếc nhìn thêm một cái, phát hiện những sợi tơ đen mảnh kia lan tràn với tốc độ cực nhanh, đã lan tràn đến từng tầng một rồi.
