Chương 72: Tôi đã già rồi
Ông lão chậm rãi nâng bàn tay còn lại lên, một tấm ảnh xuất hiện trong khung hình.
Đó là một đôi nam nữ mặc lễ phục cưới.
Họ ngồi trên xích đu, mỗi người nhìn về phía đối phương, nụ cười trên mặt khiến khóe mắt hằn sâu thêm những nếp nhăn.
“Đây là ảnh cưới chúng tôi chụp cùng nhau trước khi bà ấy nhập viện…”
“Bà ấy trông vẫn trẻ trung, vẫn xinh đẹp như ngày nào, còn tôi thì ngày càng già đi.”
Ông vừa nói vừa đưa tay lên sờ má mình. Da thịt thô ráp và già nua hơn mấy năm trước, ngay cả tóc cũng đã bạc trắng.
Nhưng nỗi nhớ bà ấy thì ngày một nhiều thêm.
“Suốt năm năm qua, đêm nào tôi cũng nhớ về ngày hôm đó, từng khung hình đều khắc sâu trong trí óc. Tôi thường tự hỏi, giá như tôi cũng chết cùng bà ấy vào ngày hôm ấy thì tốt biết bao.”
Cùng với giọng nói già nua của ông lão, vụ hỏa hoạn năm năm trước cũng dần được hé lộ.
Vợ ông bị chứng mất trí, nhiều lúc không thể kiểm soát hành vi của bản thân. Ông lo một mình không chăm sóc nổi bà, bèn cùng bà vào sống ở Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.
Những người nhà túc trực cả ngày như ông không nhiều, phần lớn chỉ đến vào cuối tuần.
Hôm đó không phải cuối tuần, trong bệnh viện chẳng có mấy người nhà.
Mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ.
Đến tối, y tá mang cơm cho người nhà bệnh nhân.
Phần của vợ ông được chuẩn bị theo thực đơn dinh dưỡng bác sĩ chỉ định, đã ăn xong từ nửa tiếng trước.
Ông ăn được một nửa phần cơm của mình thì vợ phát bệnh.
Giống như những lần lên cơn trước đây, ông chỉ biết đứng nhìn các y tá xông vào, giữ bà ấy trên giường rồi tiêm thuốc an thần.
Ông nhìn vẻ mặt dần bình ổn của vợ, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót. Ông chỉ ước người mắc bệnh là mình. Nhưng nghĩ lại, ông lại không muốn vợ nhìn thấy cảnh mình lên cơn.
Ông cũng không nhớ mình ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Đến khi bị khói đặc trong không khí làm cho sặc tỉnh, bệnh viện đã chìm trong biển lửa.
Ông hoảng hốt đẩy vợ vẫn đang ngủ say, gọi thế nào cũng không tỉnh. May thay bên cạnh có xe lăn, ông vất vả bế bà ấy lên, nhìn lại phòng bệnh thì thấy hai bệnh nhân khác vẫn còn nằm trên giường.
Ông vừa đẩy vợ ra ngoài vừa hét lớn “cháy rồi”.
Bệnh viện vốn yên tĩnh, đêm hôm ấy lại càng tĩnh lặng hơn.
Khói đen cuồn cuộn khiến ông không nhìn rõ đường phía trước, chỉ có thể cúi người che chở vợ, chạy về hướng thoát hiểm theo ký ức.
Nhưng ngọn lửa không cho ông một chút cơ hội nào. Trần nhà đổ xuống, đập trúng hai chân ông, đè ông chặt xuống đất.
Xe lăn mất kiểm soát, từ từ lăn về phía trước.
Ông trơ mắt nhìn chiếc xe lăn chở vợ lăn vào trong ánh lửa.
Sau đó, lính cứu hỏa đến, ông được cứu sống, nhưng vĩnh viễn mất đi vợ và cả đôi chân.
Trong khung hình livestream, ngón tay cái của ông lão vuốt nhẹ khuôn mặt vợ trên tấm ảnh, giọng trầm thấp: “Chắc chắn bà đang giận tôi, tại tôi đã buông tay.”
【Trình Xử Mặc ở đảo Langkawi: Một bệnh viện tâm thần lớn như vậy mà không có hệ thống chữa cháy tự động sao? Sao lại cháy dữ dội thế?】
【Tôi từng đọc phỏng vấn viện trưởng bệnh viện đó, bình chữa cháy thì có, nhưng hôm ấy không hiểu sao lại hỏng. Hơn nữa, bác sĩ và y tá trực hôm đó khi được cứu ra đều nói mình tự nhiên ngủ thiếp đi, không biết có hỏa hoạn.】
【Tôi còn nhớ viện trưởng vì xông vào cứu người mà cánh tay bị bỏng một mảng lớn.】
【Lạc Hoa thích ăn cá da giòn xào tỏi: Ngủ say như vậy… không phải bị người ta bỏ thuốc chứ?】
【Cái này tôi có quyền phát biểu, nhiều bệnh viện tâm thần đều cho bệnh nhân uống thuốc ngủ, bệnh nhân ngủ say cũng bình thường, nhưng bác sĩ và y tá đều ngủ mê man thì đúng là kỳ lạ.】
Đáy mắt Kỷ Hòa thoáng hiện vẻ bùi ngùi.
“Nếu ông muốn gặp bà ấy, tối nay là cơ hội cuối cùng.”
“Cô… cô thật sự có thể giúp tôi gặp bà ấy sao?”
Ông lão siết chặt tấm ảnh trong tay, vẻ mặt đầy lo lắng: “Tôi phải làm gì?”
Kỷ Hòa thở dài: “Ông đến Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, trước 12 giờ vẫn còn kịp gặp bà ấy.”
Dừng một lát, cô nói tiếp: “Tốt nhất là dẫn cả cảnh sát cùng đi.”
Bàn tay cầm ảnh của ông lão khựng lại: “Cảnh sát? Vậy những gì trên tin tức nói là thật, vụ cháy đó có người cố ý phóng hỏa?”
Thấy Kỷ Hòa gật đầu, con ngươi ông run lên, không dám tin mà nhắm mắt lại.
【Rốt cuộc là ai cố ý phóng hỏa? Hại chết bao nhiêu người như vậy thì phải xuống địa ngục!】
【Hơn mười gia đình vì vụ cháy này mà mất đi người thân? Tại sao lại làm chuyện như vậy?】
【Streamer không phải biết bói sao? Tôi trả tiền, cô mau tìm ra hung thủ giết người đi. Tuyệt đối không thể để hắn thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật!】
【Mọi người đừng sốt ruột, nghe ý streamer thì chắc chắn đã có phát hiện rồi, không thì sao lại bảo ông lão dẫn cảnh sát cùng đi?】
Ông lão đỏ hoe mắt, run rẩy nói: “Tôi báo cảnh sát ngay bây giờ, nhất định phải bắt được kẻ này!”
Kỷ Hòa không nói gì.
Đúng lúc này, một dòng bình luận lướt qua.
Như được in đậm, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
【Mau lên Weibo xem! Có đoạn giám sát nghi là đêm xảy ra hỏa hoạn được đăng lên rồi!】
【Cảnh sát chẳng phải nói camera giám sát đều bị cháy hỏng sao? Sao lại còn video giám sát?】
【Tim tôi đập nhanh quá, đi xem ngay đây.】
Bình luận trong livestream lập tức vơi đi rất nhiều, nhiều người mở Weibo, lật xem video giám sát đang nằm trên bảng tìm kiếm nóng.
Ông lão vẫn đang trong trạng thái kết nối đã thoát khỏi livestream, ông phải đến Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.
Kỷ Hòa cúi mắt, nhìn làn khói chậm rãi bay lên từ chén trà.
Một vẻ bình thản.
Video giám sát được đăng bởi một tài khoản Weibo vừa mới đăng ký.
Vừa phát ra, video đã thu hút sự chú ý của quản trị viên Weibo. Quản trị viên hiểu rõ video này sẽ gây ảnh hưởng lớn đến mức nào, vội vàng gỡ xuống. Nhưng kỳ lạ là, dù gỡ bao nhiêu lần, video vẫn cứ lặp đi lặp lại xuất hiện trên mạng.
Quản trị viên lại đi kiểm tra tài khoản Weibo đăng video, phát hiện một chuyện còn kỳ lạ hơn. Tài khoản mới đăng ký này không tra được người đăng ký, không có bất kỳ thông tin gì, cứ như từ hư không xuất hiện.
Cảnh tượng ly kỳ này khiến quản trị viên sợ hết hồn. Đến khi anh ta báo cho lãnh đạo thì đã quá muộn.
Video giám sát đã leo lên vị trí số một bảng tìm kiếm nóng.
Lượt xem video chỉ trong nửa tiếng đã đạt đến trăm triệu, có thể nói, chỉ cần là cư dân mạng đang online thì gần như đều đã xem qua video này.
Ôn Tâm Nghiên là một cô gái nghiện mạng, hai mươi bốn tiếng một ngày, trừ tám tiếng ngủ ra, thời gian còn lại cô đều lang thang trên mạng, ngay cả khi ăn cũng không quên mở Weibo xem có chuyện gì mới.
Giống như lúc này, cô vừa ăn phần cơm tối giao đến muộn vừa lướt điện thoại.
Rất nhanh, một video xuất hiện trên trang chủ Weibo của cô, lập tức thu hút sự chú ý.
Tiêu đề chỉ có bốn chữ — Sự thật vụ cháy.
Ảnh bìa video cũng đen thui.
Nếu là bình thường, cô tuyệt đối không bấm vào xem, chỉ coi là video đáng sợ nào đó.
Nhưng hôm nay bảng tìm kiếm nóng lại xuất hiện vụ cháy, Ôn Tâm Nghiên theo bản năng liên tưởng đến nhau.
Cô mở video.
Video không dài, tổng cộng hai phút.
