Chương 81: Cậu ấy thật sự rất thích học
Trong bóng tối, Ngụy Dương không thể nhận ra chủ nhân của giọng nói đó là ai.
Sau khi tỉnh lại, cậu mới chợt nhận ra đó là giọng của Kỷ Hòa.
Ngụy Dương khó chịu gãi đầu: "Chủ phòng, con ma đó rốt cuộc là thế nào vậy?"
Nói xong, cậu cúi đầu xuống, sững người.
Ngụy Dương nắm tay lại, phát hiện mình vẫn còn cầm một cây bút.
"Cái gì thế này?"
"Lúc cậu ngủ, con ma đó chạy ra làm mấy chuyện này đấy."
Giọng Kỷ Hòa bình thản.
Nhưng Ngụy Dương nghe mà mắt trợn tròn: "Viết đề?"
【Giúp tôi viết bài tập: Cái gì? Lại có loại ma này sao! Cho tôi một tá, viết hết bài tập cho tôi đi!】
【Bé Triều Sán: Không ngờ trên đời lại có con ma làm ma rồi mà vẫn phải học… đúng là tấm gương cho học sinh】
【Chó của Trình Nhiễm: Tôi thậm chí hơi muốn khóc, cậu ấy thật sự rất thích học!】
Ngụy Dương không chớp mắt nhìn Kỷ Hòa, như đang nghĩ xem tất cả chuyện này có phải thật không.
"Cậu ấy… cậu ấy chỉ viết đề thôi? Không làm gì khác?"
Ngoài tập đề toán vừa rồi, cậu lại lôi ra đề ngữ văn, tiếng Anh v.v.
Trên đó chi chít chữ, nhưng đều không phải nét chữ của cậu.
Ngụy Dương cuối cùng cũng tin.
Cậu đã thi đại học xong, mấy tập đề này vốn định dọn ra để bán, cậu không thể nào bỏ thời gian viết lại.
Nếu không phải cậu viết, vậy chỉ có thể là con ma đó!
Ngụy Dương tủi thân nói: "Cậu ấy viết đề của tôi làm gì chứ?"
Viết thì viết, còn cứ phải viết lúc cậu ngủ, bảo sao mấy ngày nay cậu thấy tay hơi đau, than với mẹ một câu thì bị mẹ mắng là chơi điện thoại nhiều quá.
Nhưng cậu thề, mấy ngày nay thời gian cậu chơi điện thoại còn chưa bằng thời gian ăn cơm!
Kỷ Hòa bất lực: "… Mấy ngày trước cậu đi đâu vậy?"
"Mấy ngày trước?"
Ngụy Dương nhíu mày, nhớ ra một chuyện.
Trước khi có điểm thi đại học, cậu cùng mấy người bạn thân đến trường.
Thư viện có một góc đặt một cái ghế, được gọi là ghế học thần.
Cái tên nghe trẻ trâu vô cùng, không biết ai đặt, cũng không biết vì sao lại để ở đó.
Bình thường không ai ngồi, chỉ để đấy bám bụi. Nhưng mỗi lần trước kỳ thi, đều có người mang đủ thứ đến bái cái ghế đó, cầu học thần phù hộ.
Trước khi xem livestream của Kỷ Hòa, cậu không tin mấy thứ này, nhưng mấy người bạn nói rằng học ba năm ở trường còn chưa từng bái ghế học thần, giờ sắp có điểm thi đại học, đi bái một cái cũng tốt.
Mấy người họ cũng như người khác, mang theo đồ, chỉ có Ngụy Dương là không mang gì.
Đến trước ghế, xung quanh bày không ít đồ, xem ra gần đây còn có người đến bái.
Mấy người bạn đùa nghịch đặt đồ bên cạnh ghế, còn giả vờ bái lạy.
Trong lòng Ngụy Dương khinh thường hành vi này, cậu cũng coi như nửa học bá, nhưng cậu chỉ tin thành tích là do nỗ lực của bản thân, thứ cầu xin được cuối cùng không thuộc về mình.
Hơn nữa, cậu rất tự tin vào điểm thi đại học của mình, không cần cầu xin ai. Quả nhiên, ngày có điểm, cậu đứng thứ ba toàn thành phố. Dù xét cả tỉnh, cậu cũng nằm trong top mười.
Ngụy Dương kể lại chuyện mấy ngày trước, hỏi: "Chủ phòng, chuyện tôi bị ma nhập có liên quan đến việc này không?"
"Liên quan rất lớn." Kỷ Hòa thương hại nhìn Ngụy Dương, "Cậu không bái cậu ấy, nên mới bị cậu ấy để mắt tới."
Ngụy Dương trợn mắt há mồm.
Cái quái gì thế này? Chỉ vì cậu không bái cậu ấy, nên bị nhập để viết đề?
Kỷ Hòa hỏi: "Đồng phục trường các cậu màu xanh trắng, trước ngực có in hình hải âu, đúng không?"
"Đúng." Ngụy Dương gật đầu, lôi từ tủ quần áo ra một bộ đồ xanh trắng, "Đây là đồng phục trường tôi."
"Vậy con ma này đúng là học sinh trường các cậu."
"Trường tôi?"
Lần này, Ngụy Dương thật sự sững sờ.
Con ma đó lại còn là người cùng trường.
【Thì ra là bạn học cùng trường, duyên phận đấy】
【Thật sự đứng top mười tỉnh? Sao nghe cứ như đang khoe khoang… Em trai tôi lúc khoe khoang cũng y hệt Ngụy Dương.】
【Đây là đồng phục Trung học Tiêu Dương đúng không? Trường này là trường trọng điểm ở chỗ chúng tôi, tỷ lệ đỗ đại học top đầu đã bảy mươi phần trăm, ba mươi phần trăm còn lại đều đi du học. Có thể nói trường này không có học sinh kém, vậy tôi tin rồi, Ngụy Dương đứng top mười tỉnh là thật.】
Ngụy Dương gãi đầu: "Tôi không nghe nói trường tôi có ai chết cả? Ít nhất ba năm tôi học là không có, người này rất có thể là học sinh khóa trước."
Kỷ Hòa: "Cậu ấy treo cổ tự tử."
Ngụy Dương như nhớ ra: "Khoan đã, tôi nhớ hồi lớp mười từng nghe nói… đúng rồi, là một đàn anh hơn tôi ba khóa, nghe nói đêm trước kỳ thi đại học, tự sát ở nhà. Chính là treo cổ!"
Nói đến đây, Ngụy Dương run người: "Cái ghế đó, chẳng lẽ là ghế đàn anh đó từng ngồi?"
Nghĩ đến việc bao nhiêu người đến bái cái ghế đó, cả mặt Ngụy Dương nhăn lại.
Chuyện này nghĩ lại vừa ngại vừa đáng sợ.
Ngụy Dương ghé sát ống kính: "Chủ phòng, tôi phải làm sao để tiễn đàn anh này đi? Là tôi đi bái một cái, hay mua ít hương nến về đốt?"
Xem ra Ngụy Dương cũng không ít lần xem livestream của Kỷ Hòa.
"Trường hợp của các cậu không giống nhau, lần trước là oán linh, còn lần này cậu gặp chỉ là một tia chấp niệm. Tôi sẽ gửi cho cậu vài lá bùa, nhận được rồi liên hệ tôi, tôi sẽ dạy cậu cách giải quyết. Còn trong thời gian này, nếu không muốn cậu ấy xuất hiện, cậu cứ viết nhiều đề vào."
"Chấp niệm của cậu ấy là viết đề, cậu viết đủ nhiều, cậu ấy sẽ không cần mượn thân thể cậu nữa."
"Hả?"
Ngụy Dương tuyệt vọng nhắm mắt.
Trời ơi, cậu vất vả lắm mới vượt qua ba năm cấp ba, vậy mà sau khi thi đại học xong vẫn phải làm bài tập, đây rốt cuộc là khổ gì trên đời vậy!
【Trần Tửu Khanh: Chàng trai, mạnh mẽ lên, cậu chơi game một tiếng thì cũng chỉ là chơi một tiếng. Nhưng cậu viết đề một tiếng, đó là một tiếng kiến thức! Chúng ta phải tự cường, vì sự trỗi dậy của Tung Của mà đọc sách, cố lên!】
【Một Gánh Một Bao Tải: Xin lỗi, cậu rất thảm, nhưng tôi chỉ muốn cười. Nhà ai có sinh viên sắp nhập học mà còn phải viết bài tập cấp ba chứ!】
【Giúp tôi viết bài tập: Ngụy Dương ơi, nếu cậu viết mấy đề đó chán rồi, hay là tôi gửi bài tập cho cậu, cậu viết giúp tôi nhé!】
【Duyên Kiếp Này: Ha ha ha ha, người phía trên ác thật đấy!】
