Chương 26: Người Đáng Tin
“Cần loại thực vật nào?” Nhắc đến đồ ăn, Chiến Tu bị khơi gợi hứng thú.
A Thất thấy sắc mặt anh đã dịu đi, trong lòng nhẹ nhõm. Quả nhiên, đại nhân chỉ thích mấy thứ thức ăn kỳ lạ.
“Mấy thứ này…” A Thất trực tiếp chiếu những hình ảnh mà Vọng Nguyệt gửi lên quang não của anh cho Chiến Tu xem.
“Tôi nhớ, anh vẫn luôn có thói quen thu thập quả của thực vật cuồng bạo…” A Thất ngại ngùng nói.
Chiến Tu đại nhân, với tư cách là người có tinh thần lực 3S trẻ tuổi nhất Liên Bang, võ lực cũng cao đến mức khiến người ta tuyệt vọng. Những năm nay anh vẫn luân phiên tuần tra trong tinh hệ, số dị thú cấp cao và thực vật biến dị bị anh tiêu diệt không biết bao nhiêu mà kể.
Thực vật biến dị dưới cấp sáu không kết quả.
Mà Chiến Tu đại nhân, động thực vật cuồng bạo dưới cấp sáu thì không ra tay.
“Mấy tấm hình cậu đưa ra tuy có hơi khác với nhận thức của tôi, nhưng tôi đều có. Loại quả màu đỏ kia, không lâu trước đây, tôi vừa tiêu diệt một cây cấp bảy…”
Chiến Tu nhìn chằm chằm vào “quả sinh hóa” màu đỏ trong hình, sắc mặt cũng không dễ chịu gì.
Quả của loại thực vật này sẽ nổ. Khi nổ, không khí sẽ đầy mùi hăng nồng khó chịu. Nếu không cẩn thận hít phải một chút, phổi cũng muốn nổ tung.
Nếu không cẩn thận nuốt phải một chút bột phấn, vậy thì thật là…
Không thể hình dung nổi…
Còn mấy loại thực vật khác cũng chẳng phải thứ gì tốt đẹp, mùi vị cũng hăng nồng khó ngửi tương tự.
“Cậu xác định thứ này có thể làm thức ăn?” Chiến Tu nghi ngờ hỏi.
“… Chắc là vậy…” A Thất cũng không dám chắc chắn, nhưng nghĩ đến ánh mắt sáng rực của Vọng Nguyệt khi nhắc đến loại thực vật này, A Thất chỉ đành liều tin tưởng cô.
“Nếu làm ra được, gửi cho tôi một ít. Tôi có thể sẽ ở Khu Bảy một thời gian dài.” Chiến Tu thản nhiên nói.
“…” A Thất không biết có nên thay Vọng Nguyệt đồng ý hay không.
Cô bé Vọng Nguyệt đó nhìn thì có vẻ dễ nói chuyện, nhưng mấy ngày nay theo quan sát của anh, đây là một cô nương rất có chủ kiến…
“Cậu còn do dự?” Chiến Tu nhướng mày, đổi sang bên kia sofa, tay chống cằm.
“Thật sự là tôi không thể tự quyết định được. Tôi phải hỏi ý kiến người ta. Hay là cho tôi hai phút để hỏi cô ấy?” A Thất do dự vài giây rồi nói.
“Đi đi.” Chiến Tu gật đầu.
Lúc này Vọng Nguyệt đang luyện công. Cô muốn nhanh chóng nâng cao tố chất thân thể này.
Thì nhận được yêu cầu thoại của A Thất.
“Thất ca?” Vọng Nguyệt nhìn thời gian, đã chín giờ rưỡi tối rồi.
“Là… tôi đã hỏi người kia. Đối phương yêu cầu món ăn làm từ quả, phải gửi một ít cho anh ấy nếm thử…”
“Cái này được mà!” Vọng Nguyệt suy nghĩ nửa giây rồi đồng ý.
Người có thể đánh bại thực vật biến dị cấp cao đều là đại lão.
A Thất quen biết đại lão là chuyện bình thường, nhưng A Thất, chắc cũng không có mặt mũi lớn đến mức khiến đối phương vô điều kiện giúp đỡ.
Mình nợ A Thất một ân tình, A Thất lại phải nợ người khác. Nhưng nếu đổi lại tương đương như vậy, cũng không phải là không thể.
“Người đó có đáng tin không? Bất quá món ăn tôi làm chỉ có thể để một mình đối phương dùng…” Vọng Nguyệt nghĩ đến dị năng của mình, còn có tính đặc thù khi nấu ăn, cảm thấy vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.
Tuy đồ cô làm không có vấn đề gì, nhưng nên khiêm tốn thì vẫn phải khiêm tốn.
“Người đó đáng tin.” Đối với nhân phẩm của Chiến Tu đại nhân, A Thất vẫn yên tâm, gật đầu, trấn an cô. “Tôi sẽ chuyển lời cho anh ấy!” A Thất nói rồi kết thúc cuộc gọi.
Nghe giọng A Thất, Vọng Nguyệt cảm thấy hạt giống mình muốn chắc sẽ sớm được gửi đến, điều này khiến tâm trạng cô vô cùng vui vẻ!
Nghĩ đến bước tiếp theo làm sao để tiến hóa thành công những hạt giống đó, lại có thể mở khóa thêm hạt giống mới, vậy thì có phải là không còn xa với việc giải quyết vấn đề lúa gạo nữa không?
Cơm trắng! Bánh bao! Cô đã không thể chờ đợi thêm được nữa…
Trồng cây!
Trồng thật nhiều cây!
Vọng Nguyệt tin rằng chỉ cần mình nỗ lực, không cần đến vài năm, hành tinh này và cả vũ trụ này sẽ được thay đổi.
Cô không phải người theo chủ nghĩa ảo tưởng, nhưng lúc này, cô cũng đang tưởng tượng ra bộ dạng của thế giới khoa học kỹ thuật phát triển này sau khi loại bỏ những điều không may.
Còn cả chuyện cũ của Lam Tinh năm đó…
Với tư cách là người Lam Tinh cuối cùng, Vọng Nguyệt cảm thấy, có những việc cô nhất định phải làm…
Hơn mười con chuột nguồn, bị Linh Linh Cửu dọn dẹp sạch sẽ trong một tiếng rưỡi, Vọng Nguyệt rất hài lòng.
Sau đó lại dùng cách tương tự tinh lọc sạch một nửa độc tố, rồi đặt lên máy phân giải để phân giải.
Mười lăm con chuột nguồn, tổng cộng năm trăm bốn mươi cân. Vọng Nguyệt lại để lại mười cân thịt chuột cấp ba để dành ăn sau khi có đủ nguyên liệu nấu ăn.
Trong đó, thịt chuột nguồn cấp hai, chín mươi cân, bán với giá bốn trăm điểm tín dụng; còn lại thịt cấp ba năm mươi bốn cân, vẫn như cũ bán năm trăm điểm tín dụng một cân.
Làm xong tất cả những việc này, Vọng Nguyệt bắt đầu chụp hình, rồi đưa lên sạp để bán.
Tất nhiên, thịt bán trên sạp, Vọng Nguyệt không ngu ngốc đến mức ghi chú đây là thịt của loài động vật gì.
Chỉ ghi là dị thú cấp mấy…
Do bài đăng trên diễn đàn lần trước, quán thịt nhỏ đã nổi tiếng một thời gian ở Khu Một.
Vọng Nguyệt vừa mới đăng bán, bên kia đã lần lượt có người đặt hàng.
Đối với việc quán nhỏ của mình bán chạy như vậy, Vọng Nguyệt hoàn toàn không cảm thấy ngạc nhiên. Cô cho rằng đó là do thịt trong tinh hệ đang khan hiếm.
Chỉ trong một giờ, toàn bộ số thịt đăng bán đã được bán sạch.
Đóng gói xong xuôi, Vọng Nguyệt hài lòng nhìn số dư trên thiết bị đầu cuối của mình: hơn mười một vạn điểm tín dụng.
Số điểm tín dụng trước đó từ việc bán thịt đã dùng để mua robot, còn có một số vật dụng sinh hoạt, đạn dược các loại, đã tiêu gần hết.
Số thịt chuột này đến đúng lúc.
Sáng sớm hôm sau.
Mọi người tập hợp tại khu mỏ theo thời gian đã hẹn từ hôm qua.
Lần này, hai người Tiểu Tử cũng ngoan ngoãn hơn nhiều, ra sức đào khoáng.
“Tiểu Mãn Nguyệt, tối qua tôi đã nhờ người ta lấy giúp cô mấy loại quả đó, chắc một hai ngày nữa sẽ gửi đến.” A Thất vừa thấy Vọng Nguyệt đã kể kết quả đàm phán tối qua cho cô.
“Vậy thì tốt quá!” Vọng Nguyệt rất vui.
Một bên, Tiểu Tử trong lòng đầy tò mò, không biết Vọng Nguyệt nhắc đến loại quả gì, nhưng cũng không có gan tiếp tục khiêu khích nữa.
Tối qua hai người đã bàn bạc, hôm nay đào xong khoáng, sẽ chia phần khoáng thạch màu xanh mà họ đáng được hưởng, rồi sẽ không gây chuyện với bọn A Thất nữa.
Bọn họ coi như đã nhìn ra, trong đội ngũ này, A Thất nhìn qua thì giống như đội trưởng.
Thực ra người có quyền lên tiếng nhất là Lãnh tỷ, bây giờ lại thêm cả tiểu ác ma Vọng Nguyệt. Lần này bọn họ gặp phải mạch khoáng màu xanh mà không bị giết người diệt khẩu, lần sau thì chưa chắc.
Tiểu Tử và Tiểu Lan cũng biết, giống như những người như bọn họ, nếu vào đội dã chiến khác, biểu hiện tốt thì sẽ hoàn thành nhiệm vụ và được chia đồ.
Nếu biểu hiện không tốt, một ngày công coi như uổng phí.
Giống như các nữ đội viên như bọn họ, có khi còn phải bán rẻ nhan sắc để lấy lòng những nam cường giả trong đội…
Chuyện đó Tiểu Tử và Tiểu Lan cũng không phải chưa từng làm.
A Thất bọn họ, coi như là những người tốt hiếm có ở Tội Ác Chi Thành.
Ví dụ như lần này, nếu bọn họ vào đội dã chiến khác, phát hiện ra khoáng thạch màu xanh, có lẽ ngay lập tức đã bị giết người diệt khẩu.
Dù sao Tội Ác Chi Thành rộng lớn, người lại đông, mỗi ngày có bao nhiêu người chết vì ra ngoài làm nhiệm vụ, thiếu một hai người bọn họ, thì ai mà để ý?
Ở Tội Ác Chi Thành, mạng người, có khi, thật sự còn không bằng một khối khoáng thạch màu xanh…
