Chương 13: Vụ án mạng thai nhi mèo: Đến hẹn lại lên
Mộc Miên để ý thấy Phương Duệ dạo này rất bận, vì cô đã mấy ngày không gặp anh, ngay cả Tiểu Trương cũng bận rộn chẳng thấy bóng dáng.
Khoa pháp y thì lại khá nhàn rỗi, nên hôm nay cô tan làm đúng giờ, sau đó mất tới hai tiếng mới bắt được một chiếc xe đáp ứng yêu cầu của mình.
Về tới khu nhà, Mộc Miên thấy xe chuyển phát nhanh đỗ ven đường, nhân viên chuyển phát Trần Huy vừa huýt sáo vui vẻ vừa bỏ hàng vào tủ đồ.
"Cho hỏi hôm nay có kiện quốc tế nào cho tôi không?"
"Không có đâu cô Mộc, dạo này không có kiện nào của cô cả."
"Anh chắc chứ?"
"Thật mà, tôi lừa cô làm gì. Nếu có, tôi sẽ liên lạc với cô ngay."
"Được rồi."
Mộc Miên nhìn anh ta một cái, rồi nhanh chóng dời mắt đi.
Lúc này, từ xa vọng tới tiếng cãi vã.
"Bạch Tĩnh, có phải con tung tin đồn trên mạng không? Con muốn hủy hoại ba sao? Danh tiếng ba xấu, con gái ba có tốt hơn không? Tỉnh táo lại đi!"
Một người đàn ông trung niên nắm chặt tay Bạch Tĩnh, lớn tiếng chỉ trích cô.
Mộc Miên nhận ra người đàn ông đó. Hắn chính là vị giáo sư nổi tiếng trên mạng từng gọi hung thủ là Người thai mèo.
Thì ra hắn quen Bạch Tĩnh.
"Bạch Tĩnh, ba đang nói chuyện với con, con có thái độ gì vậy! Ba ly hôn với mẹ con là chuyện của ba và mẹ con, con xen vào làm gì? Ba cảnh cáo con, tốt nhất con nên an phận!"
"Con nói rồi, không phải con làm! Bây giờ con không còn quan hệ gì với ông, ông đừng tới quấy rầy con nữa!"
Bốp, giáo sư Bạch tát Bạch Tĩnh một cái thật mạnh, "Con nói chuyện với ba như thế à? Không có giáo dục à?"
Bạch Tĩnh nhìn ông ta với ánh mắt lạnh lùng, "Phải, con còn chẳng có nhà, lấy đâu ra giáo dục?"
Trần Huy vứt bưu kiện trên tay, chạy tới đẩy mạnh giáo sư Bạch ra, đứng chắn giữa Bạch Tĩnh và giáo sư Bạch.
"Trần Huy, không liên quan tới anh, anh đừng xen vào."
"Đây là bạn trai con à? Bạch Tĩnh, con nhìn xem con đã sa đọa thành cái gì rồi. Làm việc ở cái chỗ tồi tàn này thôi chưa đủ, còn tìm một thằng rác rưởi dưới đáy xã hội làm bạn trai. Sau này ra ngoài đừng nói là con gái ba, ba thấy mất mặt!"
Trần Huy giơ nắm đấm định đánh giáo sư Bạch, nhưng Bạch Tĩnh ôm chặt anh lại, "Trần Huy, anh đừng xúc động, không đáng để so đo với loại người đó. Chúng ta kệ hắn là được!"
"Bạch Tĩnh, ba cảnh cáo con lần cuối, xóa mấy tin đồn con tung lên mạng đi, nếu không con đừng hòng lấy được một xu tài sản nào của ba!" Giáo sư Bạch lại chửi thêm vài câu, rồi mới lái xe phóng đi.
Đám đông vây xem bàn tán xôn xao.
Bạch Tĩnh ngồi bệt xuống đất, lấy tay che mặt nức nở: "Sao mình lại có người cha như thế chứ..."
Trần Huy vỗ lưng Bạch Tĩnh, lặng lẽ an ủi cô.
Mộc Miên hơi sốc. Trong nhận thức của cô, cha mẹ sẽ yêu thương con cái vô điều kiện. Giống như cha mẹ nuôi đối với chị gái cô vậy.
Cô lại nhớ tới lời chị gái: "Mộc Miên, em có bao giờ nghĩ, mẹ em có thể không muốn được em tìm thấy không?"
Mộc Miên lấy khăn giấy đưa cho Bạch Tĩnh.
Bạch Tĩnh và Trần Huy đều hơi bất ngờ, họ ngẩn ra một lúc, rồi Bạch Tĩnh nhận lấy khăn giấy: "Mộc Miên, cảm ơn cậu!"
Mộc Miên không đáp lại, quay người về nhà.
——
Phương Duệ thức trắng đêm, gần sáng mới gục xuống bàn chợp mắt một lát.
"Đội trưởng Phương, bọn em đã điều tra bệnh viện phụ sản An Kỳ rồi, chỉ có vài bác sĩ là tình hình chưa chắc lắm," Tiểu Trương báo cáo, "Thẩm Viên Viên, Trương Lâm Dương đã tới bệnh viện miền Bắc làm việc, nửa năm nay không về thành phố; Trần Tiện, Lý Cường và Diệp Văn Văn thì nghe nói đi du học, nhưng bọn em chưa liên lạc được, không rõ gần đây họ có về nước không."
"Trần Tiện? Đây là tên thật à?" Phương Duệ lật hồ sơ của Trần Tiện, cau mày hỏi.
"Sếp, anh cũng thấy tên này lạ đúng không, lúc đó em cũng nghi là tên giả, nên vội tra thông tin căn cước, ai ngờ hắn tên thật như vậy. Ôi, bố mẹ hắn đúng là thiếu đầu óc, đặt cho con cái cái tên thế này."
Phương Duệ nhìn ảnh Trần Tiện, bỗng thấy người này hơi quen mắt.
Trong hồ sơ của Trần Tiện, phần thông tin bố mẹ chỉ điền mẹ, cột bố để trống.
"Tra xem hắn đang ở đâu."
"Sếp, anh nghi ngờ hắn à?" Tiểu Trương chợt hiểu ra, "Bố mẹ Trần Tiện nhất định rất ghét hắn, mới đặt cho hắn cái tên mang tính sỉ nhục như vậy. Không phải khớp với hồ sơ tâm lý của cố vấn Lâm sao?"
Cảnh sát nhanh chóng tra được tung tích của Trần Tiện.
Thì ra Trần Tiện không hề đi du học. Nửa năm trước hắn từng khám ở một bệnh viện tâm thần trong thành phố, sau đó hắn không liên lạc với bạn bè đồng nghiệp cũ nữa, thẻ ngân hàng không có giao dịch, chứng minh thư cũng không được sử dụng.
Nhà hắn là đi thuê, chủ nhà phản ánh hắn đã chuyển đi nửa năm trước, giờ nhà đã có người mới ở.
Trần Tiện bỗng nhiên biến mất như thể bốc hơi khỏi thế giới.
Phương Duệ vốn định tối nay tiếp tục tăng ca, nhưng thấy Mộc Miên đứng ngẩn ngơ bên đường, bèn quyết định đưa cô về nhà trước.
"Sao cô không thuê nhà gần đây?" Phương Duệ không nhịn được góp ý.
"Hay đấy," Mộc Miên thấy ý kiến của Phương Duệ rất tốt, như vậy cô không cần dậy sớm, không cần đi taxi mất an toàn nữa.
Nhưng cô nhanh chóng chán nản: "Nhưng tôi không có tiền thuê nhà."
"Lần trước cô muốn mua xác tôi chẳng phải có nhiều tiền lắm sao? Chưa tới nửa tháng đã tiêu hết rồi à?" Phương Duệ hơi ngạc nhiên, Mộc Miên không giống người hoang phí.
"Tôi không tiêu."
"Vậy tiền đâu mất rồi?"
Mộc Miên muốn đánh trống lảng, nhưng cô không giỏi nói dối, đành thú nhận: "Bị lừa mất rồi!"
Phương Duệ sửng sốt, anh không tin với IQ của Mộc Miên mà cô lại bị lừa, nhưng nghĩ lại, hình như cũng không phải không thể.
"Tôi muốn tìm mẹ thất lạc nhiều năm, nên lên mạng đăng bài tìm người. Có người liên lạc với tôi, cô ta nói là mẹ tôi, nhưng cô ta bị tai nạn xe, cần một khoản tiền lớn chữa trị, tôi chuyển hết tiền cho cô ta rồi."
Giọng Mộc Miên hơi chán nản, "Sau khi nhận tiền, cô ta không liên lạc lại nữa. Trần Tuyết nói tôi bị lừa."
Sau khi bố mẹ ly hôn, Mộc Miên không gặp lại mẹ nữa. Lần này về nước cô muốn tìm mẹ, vì thế còn cãi nhau một trận lớn với chị gái.
"Sao cô không báo cảnh sát?"
"Sao phải báo cảnh sát?" Mộc Miên hơi bối rối, "Tuy cô ta không phải mẹ tôi, nhưng cô ta bị tai nạn xe, rất cần số tiền đó."
"Có khả năng cô ta chẳng bị tai nạn xe gì cả không?" Phương Duệ bất lực nhìn cô, "Thậm chí người đó có thể không phải nữ. Lời lừa đảo mà tin được à?"
Mộc Miên ngây người. Sổ tay xã hội của cô không dạy rằng lời nói dối có thể lồng trong lời nói dối.
"Cô bị lừa bao nhiêu tiền?" Phương Duệ đỗ xe ven đường, lấy điện thoại định gọi, "Tôi liên hệ bên đội chống lừa đảo, xem có giúp cô đòi lại được không."
"Năm trăm ba mươi mốt phẩy chín tệ."
"Cô chỉ bị lừa có năm trăm tệ thôi à?"
"Vâng. Bây giờ tôi rất nghèo."
Đúng là... nghèo quá thể.
"Thôi, chưa đủ mức khởi tố!" Phương Duệ thở phào, "Cô đừng dễ tin người thế, giờ lừa đảo nhiều lắm, cẩn thận bị người ta bán đi còn giúp đếm tiền."
"Tôi đã rút kinh nghiệm rồi."
Đưa Mộc Miên tới cổng khu nhà, Phương Duệ định đi phỏng vấn cư dân trong khu, hỏi xem họ có thấy Trần Tiện không.
Bảo vệ lão Trần xem ảnh xong, lắc đầu: "Không thấy. Không phải tôi khoe, nhưng hễ người tôi từng gặp là tôi nhớ mặt. Anh chàng này tôi chưa thấy bao giờ, chắc chưa tới khu mình."
"Vâng, cảm ơn bác. Nếu bác nhớ ra gì thì liên lạc với cháu."
Mộc Miên liếc nhìn ảnh, bỗng thấy người này hơi quen, nhưng cố nhớ lại thì chẳng nhớ ra.
"Cô biết người này à?"
"Tôi không chắc. Trí nhớ tôi rất tốt, nếu từng gặp thì không thể không nhớ." Mộc Miên hơi bực, nhưng nhanh chóng tìm ra nguyên nhân, "Có thể tôi nhớ một đặc điểm nào đó của người này, nên mới thấy quen."
Lúc này, điện thoại Mộc Miên reo.
Cô nhận được một email từ chị gái:
Miên à, chị tra thấy số dư tài khoản ngân hàng của em không đủ, nên chuyển cho em một khoản. Số NAT NED và NEJM mới ra tháng này chị đã gửi cho em rồi, em chú ý nhận hàng nhé.
Nhìn email, Mộc Miên cuối cùng đã có câu trả lời chắc chắn cho một vấn đề trước đó còn băn khoăn.
"Đội trưởng Phương, anh thấy người này có giống Trần Huy không?"
"Trần Huy? Cô nói anh chàng chuyển phát nhanh ấy à?" Phương Duệ nhớ lại dáng vẻ của Trần Huy.
Trong ảnh, Trần Tiện rất gầy, mặc áo phông, thân hình mảnh khảnh, trông rất học sinh, nhưng khí chất u ám trầm lắng.
Trần Huy béo hơn hắn rất nhiều, người to béo, mặt tròn tròn, nhìn như một người lao động chân tay bình thường chuyên giao hàng, hơn nữa tính tình có vẻ hướng ngoại ôn hòa.
Hai người từ ngoại hình đến khí chất chẳng có điểm nào giống, liếc qua đã thấy là hai người khác nhau.
"Đội trưởng Phương, anh còn nhớ anh đã giúp tôi gỡ hiềm nghi thế nào không?"
"Nhớ."
"Thực ra lúc đó tôi uống không phải thuốc ngủ, mà là thuốc giảm lo âu dành cho người tự kỷ, trong đó có thành phần an thần, nên cũng có tác dụng hỗ trợ giấc ngủ tốt."
"Đoán được."
"Chỉ khi ở trạng thái bất an mạnh, tôi mới cần uống loại thuốc này. Ví dụ như bước vào môi trường mới hoặc một thói quen nào đó bị gián đoạn.
Lúc đó chị tôi đột nhiên ngừng gửi tạp chí y khoa tôi cần, tôi tưởng chị muốn bỏ tôi, cả người rơi vào trạng thái lo âu, nên mới cần nhiều thuốc để ngủ."
"Ý cô là hung thủ biết cô dùng loại thuốc này?"
"Vừa nãy tôi gọi cho chị tôi, chị ấy nói mỗi tuần đều gửi tạp chí cho tôi, bên tôi cũng hiện đã ký nhận. Rõ ràng, có người cố tình tạo điều kiện để tôi phải uống loại thuốc đó."
"Vì cô nhạy cảm với tiếng ồn, nếu hung thủ gây án ở phòng bên cạnh, nhất định sẽ bị cô phát hiện." Phương Duệ phân tích, "Như vậy, Trần Huy quả thực rất đáng nghi."
"Khóe miệng trái của họ đều có một nốt ruồi đen," Mộc Miên chỉ vào ảnh, "Kích thước, vị trí giống hệt nhau."
Phương Duệ lấy điện thoại, liên lạc với Tiểu Trương bảo họ tới.
"Tôi không đi bắt hung thủ cùng anh đâu." Mộc Miên nói nhỏ, "Đây là chuyện rất nguy hiểm!"
