Chương 69: Bị tịch thu
Từ khi có bộ xương đó, Mộc Miên không còn bám lấy Phương Duệ nữa. Mỗi ngày trước khi đi làm, việc đầu tiên cô làm là lấy bộ đồ bảo dưỡng: một cái chổi lông tinh xảo, cẩn thận phủi bụi trên bộ xương dù chẳng có hạt bụi nào.
"Miên Miên, trên đó có bụi đâu, cậu quét gì thế?" Trần Tuyết bất lực nhìn Mộc Miên.
"Mình đang bảo dưỡng nó đàng hoàng."
Trần Tuyết thấy cô như vậy, chợt hình dung ra cảnh thi thể Phương Duệ sau này sẽ được hưởng đãi ngộ cao quý thế nào. Cô còn nghi ngờ, Mộc Miên không phải coi nó như vật thay thế cho thi thể Phương Duệ đấy chứ?
Mỗi lần Phương Duệ vào phòng Mộc Miên, anh đều thấy bộ xương đó. Dù nó đã được thay bộ quần áo khác, nhưng Phương Duệ vẫn thấy chướng mắt. Thứ quỷ này xấu quá.
Hễ thấy Mộc Miên dùng chổi quét bộ xương, anh lại có cảm giác mãnh liệt muốn tháo rời nó.
Phương Duệ hơi hối hận vì đã tặng Mộc Miên món quà này. Bộ xương này ảnh hưởng nghiêm trọng đến trạng thái làm việc của Mộc Miên.
Cứ thế này chắc chắn không được, anh phải dập tắt cái thói lười biếng của Mộc Miên!
"Đội trưởng, anh xem anh tặng gì không tặng, lại tặng cái này. Mộc Miên chẳng thèm để ý đến anh nữa rồi." Tiểu Trương lại đứng bên nói mát, "Ê, bây giờ anh còn thua cả một bộ xương."
Phương Duệ liếc anh ta, "Trương Tiểu Cường, cậu rảnh lắm hả?"
"Đội trưởng, anh nghĩ nếu anh và bộ xương đó cùng rơi xuống nước, đồng chí Mộc Miên sẽ cứu ai?" Tiểu Trương hỏi câu hỏi kinh điển đó.
"Mộc Miên không biết bơi." Phương Duệ nghĩ, Mộc Miên có thể sẽ cứu bộ xương. Nhưng Mộc Miên không biết bơi. Kết quả là anh còn phải vớt cả Mộc Miên lẫn bộ xương quý của cô lên, nghĩ thôi đã thấy phiền.
"Nhưng đội trưởng đừng lo, Tiểu Trương thông minh có một ý hay." Tiểu Trương ra vẻ đắc ý "anh hỏi tôi đi, hỏi tôi đi".
"Muốn nói thì nói nhanh."
Tiểu Trương nôn nóng kể ra kế hoạch vĩ đại của mình.
Anh ta cũng không thích bộ xương đó. Mỗi lần vào tìm Trần Tuyết, anh ta đều cảm thấy bộ xương đang nhìn mình, khiến anh ta rợn tóc gáy.
Anh ta đã muốn ra tay với nó từ lâu rồi.
Hôm sau, Mộc Miên mở cửa phòng làm việc, lấy cái chổi nhỏ từ tủ như thường lệ, rồi cô ngạc nhiên phát hiện bộ xương đã biến mất.
Dưới đất còn nằm lẻ loi cây đũa thần làm từ xương quay.
Khốn kiếp, có kẻ trộm dám ăn cắp trong đồn cảnh sát! Hắn quá ngang ngược rồi!
Mộc Miên vừa buồn vừa tức, vội vàng nhắn tin trong group lớn.
Mộc Miên: Không ổn rồi, phòng tôi có trộm, nó lấy mất món quà Phương Duệ tặng tôi, một bộ xương bằng nhựa rất đẹp. Nó còn mặc đồ pháp sư tử thần, rất ngầu. Tôi cần giúp đỡ, mọi người nhanh giúp tôi bắt kẻ trộm.
Tiểu Trương: Nó không phải hóa thành pháp sư tử thần, chui xuống đất rồi chứ?
Mộc Miên: Đồng chí Tiểu Trương, thế giới này không có ma thuật. Hơn nữa pháp sư tử thần chỉ có thể triệu hồi xác chết và lính xương từ dưới đất lên, bản thân nó không thể chui xuống đất được. Nó sẽ bị ngạt chết. Chỉ có pháp sư hệ thổ mới chui qua chui lại dưới đất.
Tiểu Trương: …
Cục trưởng Vương Dũng: Tiểu Mộ, bộ xương đó của em bị tôi tịch thu rồi. Gần đây cấp trên đến kiểm tra, em để thứ này trong phòng, ảnh hưởng xấu đến hình tượng của sở chúng ta.
Mộc Miên: Cục trưởng, nhưng nó có xấu đâu ạ.
Tiểu Vương phòng kỹ thuật: Cây phát tài của em cũng không xấu, xanh mướt đẹp lắm, nhưng cũng bị tịch thu, bảo em mê tín dị đoan. Nó chỉ tên là cây phát tài, có thể thực sự làm em giàu đâu.
Lão Trương: Con tì hưu nhỏ của tôi cũng bị tịch thu, nó chỉ màu vàng thôi, chứ có phải vàng đâu, nhất định bảo tôi khoe giàu. Tôi nghèo đến nỗi kêu lẻng kẻng rồi, khoe giàu gì được!
Cục trưởng Vương Dũng: …
Cục trưởng Vương Dũng: Hai người oán khí lớn quá nhỉ, cần tôi làm công tác tư tưởng không?
Mộc Miên ngây người, thì ra không chỉ mình cô xui xẻo! Nhưng đó là món quà đầu tiên Phương Duệ tặng cô mà! Mộc Miên quyết định cố gắng thêm lần nữa.
Mộc Miên: Cục trưởng, anh có thể trả lại cho em không ạ? Em hứa sẽ không mang nó lên sở nữa. (hình mặt buồn)
Cục trưởng Vương Dũng: Tiểu Mộ, xin lỗi nhé, nếu em nói sớm thì tốt rồi. Nó đã bị xe rác kéo đi rồi. Bây giờ chắc đã bị chôn ở bãi rác, anh không thể trả lại cho em được.
Trong hành lang, Tiểu Vương và Lão Trương bất lực nhìn Tiểu Trương. Tiểu Trương trả điện thoại cho họ, "Cảm ơn hai anh em đã giúp đỡ nhé."
Tiểu Vương hơi áy náy: "Các cậu không thấy làm vậy quá đáng à? Pháp y Mộc trông rất buồn, cô ấy thực sự thích cái thứ quỷ đó."
"Cậu không thấy cái thứ quỷ đó rợn người à?" Tiểu Trương hỏi lại.
"Ờ... hơi hơi. Có hôm tôi tăng ca, đi ngang qua phòng pháp y Mộc, vô tình liếc vào trong, trời ơi, sợ chết khiếp. Tiểu Trương, cậu làm tốt lắm! Không ngờ lần này cậu lại hữu dụng thế."
"Không phải tôi lúc nào cũng hữu dụng sao? Chỉ là đội trưởng và mọi người thông minh quá, che mất ánh hào quang của tôi thôi."
"Ừm... cậu hài hước đấy."
Phương Duệ vào phòng Mộc Miên, thấy cô ôm cây đũa thần làm từ xương quay, cả người rất chán nản.
Phương Duệ phát phiền, chết tiệt, quên không lấy cái xương đó đi!
"Phương Duệ, món quà đầu tiên anh tặng em, bị cục trưởng tịch thu rồi. Nó còn bị kéo ra bãi rác, không thể tìm lại được nữa." Giọng Mộc Miên nghẹn ngào.
Phương Duệ thấy cô như vậy, hơi hối hận vì đã nghe kế hoãn của Tiểu Trương. Anh nghĩ, không được thì xuống phòng chứa đồ dưới lầu lôi bộ xương đó lên trả lại Mộc Miên vậy.
"Phương Duệ, em xin lỗi, em đã không bảo vệ được món quà anh tặng em." Mộc Miên cảm thấy bị nhấn chìm trong nỗi buồn lớn. Phương Duệ khó khăn lắm mới tặng cô một món quà, vậy mà lại bị tịch thu.
"Em quý nó, vì nó là quà anh tặng em?" Phương Duệ hơi ngạc nhiên. Anh cứ tưởng Mộc Miên chỉ thích bộ xương đó.
"Tất nhiên rồi, đó là món quà đầu tiên anh tặng em, em rất trân trọng nó, ngày nào cũng bảo dưỡng nó." Mộc Miên nói, "Nhà em trước đây có nhiều mô hình khung xương bằng nhựa như vậy, bố em còn tặng em một cái thật, nhưng tất cả cộng lại cũng không bằng cái anh tặng em."
"Vậy à... vậy sau này anh tặng em quà khác nhé." Phương Duệ xoa đầu cô.
Mắt Mộc Miên lập tức sáng lên, "Thật không?"
"Thật. Nhưng anh không thể tặng em cái này nữa. Món quà xương đó không tốt chút nào, vì mỗi lần anh thấy nó, anh đều thấy rất sợ. Anh nghĩ nó bị tịch thu cũng tốt."
"Nhưng ở tiệm mê cung thoát hiểm hôm đó, anh đâu có sợ mấy xác chết giả."
"Chúng chỉ là xác chết, còn đây là xương, có khác biệt."
"Được rồi. Thì ra anh sợ xương." Mộc Miên thấy tiếc, xương đẹp thế, Phương Duệ lại sợ. Cô quyết định, sau này không để Phương Duệ thấy mấy bộ xương cô sưu tầm nữa.
Cô sợ Phương Duệ sẽ sợ chết.
"Phương Duệ, lần sau anh tặng em quà, có thể tặng em một bản thỏa thuận hiến tặng thi thể được không?" Mộc Miên thận trọng thương lượng với anh, "Vậy em sẽ vui nhiều năm."
Phương Duệ không từ chối, cũng không đồng ý, anh hỏi: "Bây giờ không buồn nữa à?"
"Không buồn nữa. Biết anh không thích nó, em đã không bảo dưỡng nó kỹ như vậy," Mộc Miên lại vui vẻ trở lại, "Anh không biết đâu, ngày nào cũng bảo dưỡng nó, em cũng mệt lắm. Em mệt đến nỗi không còn sức giao tiếp xã hội luôn."
"... Em quý món quà anh tặng đến vậy sao?"
Thì ra Mộc Miên thích bộ xương đó vì nó là quà anh tặng.
"Tất nhiên rồi. Em rất trân trọng mỗi món quà em nhận được. Chị em nói, mỗi món quà đều nên được đối xử tử tế." Mộc Miên nghĩ đến Giang Vân, lập tức bổ sung, "Nhưng cái túi nhỏ màu hồng đó thì không, nó xấu quá, em không thể sưu tầm nó được."
"Ai tặng em?"
"Cô Giang tặng em. Cô ấy là người tặng quà tệ nhất em từng thấy." Mộc Miên thở dài, "Anh không thể tưởng tượng được cái túi màu hồng đó xấu thế nào đâu."
"..."
Trần Tuyết phát hiện, Mộc Miên vừa nãy còn như trời sập, Phương Duệ nói chuyện với cô một lúc, cô lại hồi phục.
"Mộc Miên, pháp sư tử thần của cậu bị tịch thu, cậu buồn có tí tẹo thôi à?" Trần Tuyết hơi xót cho bộ xương đang nằm trong phòng chứa đồ, chung với đống đồ linh tinh.
Tình yêu của Mộc Miên cũng ngắn ngủi quá, không cần thời gian tàn phá, một lúc là hết.
"Phương Duệ hứa tặng mình quà khác rồi. Mình bảo anh ấy tặng mình giấy hiến tặng thi thể, anh ấy không từ chối đâu." Vẻ mặt Mộc Miên hơi đắc ý.
"Nhưng anh ấy cũng không đồng ý mà!" Trần Tuyết nghe rõ cuộc trò chuyện của họ, vì họ hoàn toàn không để ý trong phòng còn có cô.
"Đúng vậy, nên mình còn cần cố gắng."
"Vậy cậu tiếp tục cố gắng đi."
