Chương 70: Bức thư từ phương xa.
Hà Giản nước mắt tuôn trào, ngay cả bàn tay nắm bức thư cũng run rẩy không ngừng. Cô che miệng, liên tục lặp lại ba chữ "xin lỗi".
Cô là cọng rơm cuối cùng đè chị mình gục ngã.
Nhưng chị vẫn yêu thương cô, tất cả những bức thư, kể cả bức này, đều được chị cất vào két sắt với mật mã là ngày sinh của cô.
Chị vẫn coi mọi thứ của cô là báu vật.
Hoa Chi an ủi cô, những người khác cũng có vẻ mặt phức tạp.
Còn những bức thư sau ngày trên phong bì trắng đó, những dòng chữ Hà Giản viết ngày càng tuyệt vọng.
Cô căm ghét vì mình sinh ra xấu xí, khao khát thoát khỏi hoàn cảnh xấu xí này lên đến đỉnh điểm.
Cuối cùng, một tuần sau, cô viết những dòng này.
[Tiểu Giản, chị thực sự không trụ nổi nữa.]
[Có thể đây là lần cuối chị trả lời em, chị không muốn tiếp tục làm gánh nặng cho em nữa.]
[Nếu trên đời này thực sự có thần linh, thì xin hãy cho em có quyền lựa chọn cuộc đời mình ở kiếp sau, em muốn làm một người bình thường, không ưu tú cũng không khuyết tật.]
Và sau ngày hôm đó, mặt sau phong bì không còn một chữ nào.
Nước mắt Hà Giản trào ra làm ướt bức thư.
Như thể nhận được một lời hồi đáp nào đó, lại như thể tình cảm chị để lại trên bức thư cuối cùng cũng được giải tỏa.
Một dòng chữ màu máu đột nhiên hiện lên trên mặt sau của một phong bì trắng.
[Chị vẫn đợi em.]
[Chờ em tìm ra chị.]
Mọi người giật mình.
"Đây là?"
Lê Vụ [Nhận diện] phong bì trước mặt.
[Quỷ Khí: Bức thư từ phương xa (Đã khóa)]
[Mô tả: Dù cách xa nhau, tình yêu vẫn có thể kết nối chúng ta.]
[Tác dụng: Có thể nghe thấy lời thì thầm của thực thể đặc biệt, có lẽ sẽ thu được một số manh mối bất ngờ.]
Lê Vụ lên tiếng: "Đây là lời Hà Nhụy nói với cô bây giờ."
"Chị vẫn còn sống!" Hà Giản nắm chặt phong bì trước mặt, áp vào tim mình: "Em biết mà, chị vẫn còn."
Vì máu mủ ruột rà, cô có thể cảm nhận được sự tồn tại của chị.
Mặt sau phong bì liên tục rỉ máu.
Lời nói của Hà Nhụy trở nên mơ hồ, như có sức mạnh nào đó đang ngăn cản chị truyền tin cho mọi người.
[Tôi, tìm ra, thuốc giải cho nỗi đau.]
Chữ máu biến mất, một lúc sau lại thay đổi.
[Ánh trăng.]
[Nó, lắng nghe, tôi nguyện cầu.]
[Dẫn lối, tôi, cứu rỗi.]
[Tôi, thuốc giải, mọi người.]
Những dòng chữ màu máu cứ lặp đi lặp lại biến mất và xuất hiện, ngôn ngữ của đối phương càng lúc càng rời rạc.
[Tẩy lễ.]
[Tìm tôi.]
Sau những lời này, chữ máu cuối cùng cũng không còn hiện lên nữa.
"Chị ơi!" Hà Giản kêu lên đầy kích động.
Và cũng lúc này, Lê Vụ nhận ra mặt trăng ngoài cửa sổ sắp lên đến đỉnh cao nhất, mặt trăng tối nay... đặc biệt tròn.
Những con quái vật rình rập khắp nơi bắt đầu động đậy.
Lý trí của họ dường như giảm sút, cùng lúc đó, ba người Lê Vụ, Lam Ly, Ôn Liên Y đã sử dụng [Dung dịch chỉnh hình] cũng cảm nhận mạnh mẽ một sự tồn tại nào đó đang dẫn dụ họ đến.
"Chúng ta sắp hết thời gian rồi."
"Hướng đi của chúng ta không sai, Tẩy lễ... cũng là manh mối mà Hà Nhụy đưa ra."
Nội dung chữ máu khiến mọi người phấn chấn, Ôn Liên Y lên tiếng: "Thời gian còn lại e rằng không thể để tất cả chúng ta đều chỉnh hình. Việc đóng giả y tá trưởng cứ giao cho tôi, các người giả vờ bị tôi bắt, tôi có cách đưa mọi người cùng đi."
"Hãy tin tôi."
Ánh mắt cô kiên định, lúc này họ đã không còn xung đột lợi ích, việc này để cô làm là thích hợp nhất.
Những người khác không ý kiến, Lê Vụ cũng cho cô cơ hội này.
Lam Ly một tay đặt lên vai Hà Giản: "Chúng tôi giao cho cô đấy."
Hà Giản lau nước mắt và cất thư, gật đầu.
"Tôi nhất định sẽ làm hết sức mình."
Vì chị, cô nhất định phải đích thân đến trước mặt chị và nói một câu xin lỗi.
Lê Vụ đưa dao mổ cho Hà Giản, Ôn Liên Y nhắm mắt lại, Hà Giản nhanh chóng bắt đầu điêu khắc trên khuôn mặt cô.
Cô học điêu khắc, học mỹ thuật.
Vì máy ảnh không thể ghi lại vẻ đẹp của chị.
Nhưng đôi tay cô có thể.
Cô nghĩ, rồi sẽ có ngày cô đích thân chạm khắc ra linh hồn đẹp đẽ ẩn giấu bên dưới lớp da thịt đó.
Còn đối với gương mặt "y tá trưởng" này, cô càng thuộc nằm lòng.
Vì đây là đồ án tốt nghiệp của cô — <Linh hồn thuần khiết>.
Cô giấu bức tượng trong một đống rác rưởi, và từ từ tách lớp rác ra, đó là một tác phẩm điêu khắc thiên thần hoàn hảo nhất, là hình mẫu hoàn hảo trong trí tưởng tượng của cô.
Sự tương phản trước sau đã giúp đồ án của cô đạt giải, cô từng chụp ảnh cho chị xem, nhưng chưa bao giờ nói với chị.
Nguồn cảm hứng của tác phẩm này là chị.
Cũng chính vì vậy, cô mới có thể trong thị trấn đã thay đổi hoàn toàn này, nhận ra ngay — đây là chị của mình.
Cũng chính vì tình cảm này, mà cô luôn nghi ngờ tất cả những "chị" mình thấy trước đây.
Phải, trong cuộc đời chị không chỉ có mình cô.
Nhưng!.
Trong cuộc đời chị, cô nhất định là quan trọng nhất.
Cũng như cô cho rằng chị là quan trọng nhất vậy.
...
Trước khi mặt trăng lên cao nhất.
Toàn bộ đèn điện ở Thị trấn Mỹ Nhân lúc này đều hỏng hết, một luồng khí lạnh dữ dội từ bốn phương truyền tới, lạnh đến nỗi ai nấy không khỏi ôm lấy cánh tay mình xoa xoa.
Những người dân thị trấn rình rập bấy lâu cuối cùng cũng không nhịn được, từng bước tiến gần nhà kính.
Dù hơi ấm còn sót lại vẫn là nỗi đau với họ, nhưng... họ không còn thời gian nữa.
Tiếng bước chân từ bốn cầu thang từ từ đi lên tầng ba, khi ánh trăng chiếu lên người họ, mọi người cuối cùng cũng thấy rõ khuôn mặt họ.
Hoặc là khuôn mặt y tá trưởng giống hệt nhau, hoặc là khuôn mặt trơn nhẵn không có ngũ quan như Lê Vụ lúc này.
Họ mặc đồng phục y tá.
Giống như những người mẫu nhựa trong cửa hàng may mặc, đang tiến gần về phía nhà kính.
Còn người y tá trưởng đầu nghiêng vẫn cầm máy cưa, lớp da thịt xinh đẹp lúc này đã bắt đầu thối rữa.
"Trò chơi trốn tìm kết thúc rồi."
"Đêm nay, các ngươi sẽ là vật tế hoàn hảo nhất cho nghi thức."
Tiếng máy cưa vang lên, tất cả quái vật trong tòa nhà đồng thời giơ ống tiêm lên.
Tốc độ bỗng nhiên tăng vọt, chúng lao thẳng vào nhà kính.
Nhà kính không một bóng người?
Tiếng chít chít chít vọng vào tai chúng.
Trên mặt đất bỗng nhiên xuất hiện cả đàn chuột.
Đây là quỷ khí [Thám tử Chuột] mà Hoa Chi chỉ có thể dùng một lần mỗi ngày, không chỉ có thể hỏi thông tin, còn có thể trực tiếp sai chuột giúp việc.
Ví dụ như bây giờ... chúng mang theo hoa hồng của Bùi Thừa, lao tới.
Người đàn ông búng tay một cái, cánh hoa hồng tỏa ra ánh sáng đỏ rực.
"Ầm!"
Đám quái vật văng tung tóe như bùn nhão.
Người y tá trưởng cầm máy cưa hét lên: "Đừng loạn! Giết chúng! Chỉ để lại Hà Giản!"
Nhưng ngay lúc đó, một đồng nghiệp không mặt sau lưng lấy ngón tay chọc chọc vai cô ta.
Y tá trưởng cầm máy cưa nhíu mày: "Cô không bắt người lại làm gì ở đây?"
Người đồng nghiệp này trực tiếp dùng dao mổ chém đầu cô ta, nhanh, chuẩn, tàn nhẫn.
Bản thể trong bụng vừa định lên tiếng, thì bị một kẻ không mặt khác mổ bụng, ghì chặt miệng bản thể và bế đi.
"Suỵt, cô bị bắt rồi."
