Chương 19: Do dự
Cuối cùng, Trịnh lão gia thở dài: "Nghe con vậy."
Những ngày gần đây cháu gái ông có gì đó bất thường, ông đều nhìn thấy. Ông không biết con bé đã trải qua chuyện gì, cũng không biết nó muốn làm gì. Điều duy nhất ông chắc chắn là trong lòng đứa trẻ này đang có chuyện.
Nó không muốn nói, ông cũng không ép. Đứa trẻ do chính tay ông nuôi lớn, ông hiểu rõ. Con bé vốn không phải người giấu được chuyện, nay nhịn đến mức này mà vẫn không nói, xem ra thật sự có nỗi khổ không thể nói ra.
Về đến phòng, Trịnh Mãn Phúc thở phào một hơi, nhưng rất nhanh sau đó lại nhíu mày.
Cô đang do dự một chuyện: rốt cuộc mình có nên… đi tìm Kiều Trí không?
Trịnh Mãn Phúc chưa từng gặp Kiều Trí, nhưng đã nghe rất nhiều chuyện về anh. Lý do cô cân nhắc tìm anh hợp tác là vì… nghe nói người này vì nữ thần mà chuyện gì cũng dám làm.
Nếu không có Kiều Trí, nữ thần không thể thoát khỏi sự khống chế của chính phủ Mỹ, chạy đến tinh tế. Nhưng để đạt được mục đích đó… Kiều Trí không chỉ đánh đổi mạng sống của mình, mà còn kéo cả chính phủ Tung Của vào vũng nước đục. Từ đó về sau, Tung Của hứng chịu đòn đánh toàn diện từ phía Mỹ, hậu quả vô cùng thảm khốc.
Khoảng thời gian đó, Kiều Trí gần như trở thành kẻ bị người người chửi mắng, chẳng khác nào Hán gian. Hầu như ai cũng căm hận anh, đặc biệt là những người dân thường đang sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng.
Còn nữ thần… vốn dĩ ấn tượng của người dân về cô đã không tốt. Người ta còn không vừa lòng khi Củng Lợi, Lý Liên Kiệt di dân sang Singapore, huống chi nữ thần là một trong hai người nuôi linh duy nhất trên Trái Đất. Hơn nữa, Mỹ còn lấy danh nghĩa nữ thần để đạp Tung Của một cú đau điếng. Dù biết nữ thần thân bất do kỷ, mọi người vẫn chẳng có thiện cảm gì với cô.
Kiều Trí lại vì nữ thần mà hại cả một quốc gia, khiến nữ thần trong mắt người dân gần như trở thành hồng nhan họa thủy phiên bản đời thực.
——Thậm chí lúc đó, chính Trịnh Mãn Phúc cũng là một trong số những người đó.
Mãi đến sau này, khi nữ thần đứng vững ở Sotri, quay lại cứu người dân khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng, rồi hỗ trợ Tung Của trỗi dậy nhanh chóng, cách nhìn của người dân về cô mới thật sự thay đổi.
Đến khi Tung Của dưới sự giúp đỡ của nữ thần vươn lên thành cường quốc số một Trái Đất, các nước khác chỉ có thể nhìn theo, Kiều Trí mới được rửa sạch tiếng xấu, trở thành anh hùng trong lòng mọi người.
Trịnh Mãn Phúc chưa từng nghe nữ thần nhắc đến Kiều Trí. Có lúc cô từng nghĩ người đàn ông này với nữ thần chẳng qua chỉ là một kẻ theo đuổi bình thường, có lẽ có chút cảm kích, nhưng cũng chỉ đến thế.
Mãi đến khi cô vô tình biết được, chiếc bình gốm nữ thần đeo trên cổ chứa tro cốt của Kiều Trí.
Phải biết rằng, năm đó vì dân chúng phẫn nộ, Kiều Trí không chỉ không được an táng, mà thi thể còn bị đập nát tro xương. Muốn có được một nhúm tro cốt nhỏ như vậy, độ khó không phải bình thường.
Cộng thêm việc sau này cô biết nữ thần và Kiều Trí có thể nói là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, mà nữ thần lại luôn độc thân——độc thân ở đây không phải là chưa kết hôn, mà là không hề có chút mờ ám nào với người khác giới.
Cô mới nhận ra, với nữ thần, Kiều Trí là người vô cùng quan trọng, quan trọng đến mức cô không muốn nhắc đến với bất kỳ ai, chỉ lặng lẽ cất giữ trong tim.
Nhưng dù vậy, Trịnh Mãn Phúc vẫn có chút do dự, bởi ấn tượng Kiều Trí để lại cho cô quá điên cuồng. Từng có người hình dung anh như thế này: một kẻ điên tỉnh táo.
Thử nghĩ xem, vào thời điểm Trung – Mỹ đang tiếp xúc, anh có thể tạo ra một loạt sự kiện khủng bố để chuyển hướng sự chú ý của phía Mỹ, lại không màng an nguy của đồng bào chiến hữu bên cạnh, theo kế hoạch đưa nữ thần lén lên con tàu bay đến tinh tế. Sau đó, khi người thay thế anh sắp đặt bị phát hiện, anh lại một mình lừa phía Mỹ đến mức xoay vòng, tranh thủ thêm thời gian trốn chạy cho nữ thần.
Thử nghĩ xem, những người dân thường bị liên lụy bởi sự kiện khủng bố, những đồng bào chiến hữu, thậm chí cả mạng sống của chính anh, trong mắt Kiều Trí đều không quan trọng bằng nữ thần.
Tình cảm như vậy, không thể nói là không sâu đậm, nhưng cũng… khiến người ta sợ hãi.
Trịnh Mãn Phúc rất lo, nếu cô nói cho Kiều Trí biết những chuyện sẽ xảy ra trong tương lai, liệu anh có hoàn toàn không còn kiêng dè nữa, rồi… Thành thật mà nói, Trịnh Mãn Phúc cũng không đoán được anh cụ thể sẽ làm gì, nhưng theo bản năng lại cảm thấy đáng sợ.
Nhưng… nếu không có sự giúp đỡ của Kiều Trí, cô không biết mình có thể bảo vệ nữ thần thuận lợi hay không.
Thử nghĩ xem, cô muốn đè một Nhạc Trường Quân xuống còn phải mượn tay người khác, huống chi những chuyện lớn hơn…
Bên này Trịnh Mãn Phúc đang rối như tơ vò, bên kia Lạc Tưởng lại không biết có người đang vì mình mà phiền não. Lúc này cô cầm điện thoại, vẻ mặt đau đầu nói: "Mẹ, con ở đây thật sự không có thời gian về, hay là con chuyển cho mẹ ít tiền nhé?"
Vừa nói, tay kia cô vừa chấm chấm vuốt vuốt trên iPad để chỉnh ảnh.
Không biết bên kia nói gì, Lạc Tưởng mặt mày bất lực: "Bố bị bệnh con cũng buồn, nhưng con về thì có ích gì? Con đâu phải bác sĩ, mà bố cũng chưa bao giờ nghe lời con. Việc duy nhất con có thể làm là chuyển tiền cho mẹ."
Cô thật sự rất phiền. Mẹ nuôi lúc nào cũng vậy, có chút chuyện là thích gọi điện cho cô, tìm cô để xả nỗi khổ, mặc kệ cô có rảnh hay không.
Quan trọng nhất là, chuyện của bố nuôi cô căn bản không muốn quan tâm!
Từ nhỏ đến lớn, cô không ít lần bị bố nuôi đánh, lúc ông ta tâm trạng không tốt còn bị dọa nạt vài câu. Nếu nói với mẹ nuôi còn có chút nhớ nhung, thì với bố nuôi này… nói câu không thích hợp, cô hận ông ta chết sớm đi cho rồi!
Cô cũng không hiểu nổi mẹ nuôi. Dư Lương Vĩ bình thường không kiếm tiền thì thôi, còn ngược lại đưa tay hỏi tiền trong nhà để mua rượu, uống say cũng không phải chưa từng đánh bà ta. Vậy mà bao nhiêu năm qua, bà ta lại nhất nhất nghe theo ông ta?
Hồi nhỏ cô từng hỏi chuyện này, mẹ nuôi khi đó nói một câu——nếu không có ông ta, ngày tháng của mẹ sẽ còn khổ hơn.
Lạc Tưởng thật sự không hiểu nổi, nhưng bản thân cô thì không làm được chuyện lấy đức báo oán. Không trả thù đã là nể mặt mẹ nuôi lắm rồi.
Đầu dây bên kia, Khương Huệ Phương vẫn đang lải nhải nói gì đó, Lạc Tưởng nghe mà lơ đãng.
"…Tuổi con cũng không còn nhỏ nữa, đã không muốn tái hôn với Minh Viễn thì mau tìm một người đi. Mẹ đã nghĩ sẵn cho con rồi, tốt nhất là tìm người mất vợ có con, con cũng đừng quá lớn, như vậy mới nuôi dưỡng được tình cảm, cũng tránh sau này con già rồi không có ai dưỡng già cho con."
Lạc Tưởng không ngờ mẹ lại nói đến mức này, cô sững người một chút, rồi sắc mặt có chút khó coi: "Mẹ! Chuyện con kết hôn hay không mẹ đừng quản, dù sao con cũng sẽ không đi làm mẹ kế cho người khác, con cũng không trông cậy ai dưỡng già cho mình, con tự nuôi được bản thân!"
"Ôi chao, đứa trẻ này sao lại không nghe lời? Không vậy cũng được, con mau tái hôn với Thẩm Minh Viễn đi! Mẹ nói con cũng thật là, đã không thể sinh được nữa, sao lúc đầu lại đòi ly hôn? Con nên làm phu nhân nhà họ Thẩm, để nhà họ Thẩm dưỡng già cho con…"
Nghe bà ta càng nói càng vô lý, Lạc Tưởng lạnh giọng: "Mẹ quản tốt bản thân và bố là được rồi, chuyện của con không cần mẹ lo."
