Chương 8: Phẫn Nộ
Khi Kiều Trí chạy tới, cảnh tượng đập vào mắt anh là dáng vẻ thê thảm đau đớn của Lạc Tưởng.
Trong khoảnh khắc, mắt anh đỏ hoe. Thẩm Minh Viễn vốn đang bị anh xách trong tay như kẻ nửa sống nửa chết lập tức bị ném thẳng ra ngoài. Anh tăng tốc lao tới bên Lạc Tưởng, vừa tắt vòi nước vừa đau lòng gọi: "Tưởng Tưởng."
Kiều Trí?
Lạc Tưởng chậm chạp ngẩng đầu lên, phải mất rất nhiều sức mới nhìn rõ người đang đứng trước mặt mình. Cô thở phào nhẹ nhõm, gượng nở một nụ cười yếu ớt. Miệng vừa hé ra chưa kịp nói gì thì đã hoàn toàn mất đi ý thức, ngã xuống.
Kiều Trí vội vàng đỡ lấy cô, bế lên rồi lao ra ngoài. Đi ngang qua Thẩm Minh Viễn, anh vẫn chưa hả giận, còn cố tình giẫm mạnh hai cái lên người hắn.
Lúc nhận được điện thoại của Lạc Tưởng, anh vừa mới hoàn thành nhiệm vụ trở về. Anh lập tức mượn đồng đội một chiếc xe. Tình trạng của Lạc Tưởng lúc này đến kẻ ngốc cũng nhìn ra là không ổn. Kiều Trí đạp ga, không chút do dự lao thẳng tới bệnh viện quân khu.
Bệnh viện khác, ai biết có dính dáng gì tới nhà họ Thẩm hay không. Chỉ có bệnh viện quân khu mới khiến anh yên tâm.
Không chỉ vậy, trên đường đi anh còn gọi cho đội trưởng cũ, nhờ sắp xếp mọi chuyện.
Khác với anh – một người hoàn toàn không có chỗ dựa – Lương Kính, người vì bị thương mà rời khỏi đội đặc chiến, là con cháu đời thứ ba của một gia đình quân nhân. Ở thủ đô này, nhà họ Lương dù không phải quyền thế nhất nhưng địa vị cũng thuộc hàng đầu.
Có anh ta sắp xếp, tình hình của Tưởng Tưởng mới không bị lộ ra ngoài, tránh sinh thêm chuyện.
Khi tới bệnh viện quân khu, Lương Kính đã đợi sẵn ở đó.
"Cậu đi theo tôi, tôi đã sắp xếp xong hết rồi." Lương Kính vừa dẫn Kiều Trí đi vào lối nội bộ của bệnh viện vừa nói: "Tôi cố ý nhờ anh họ tôi. Yên tâm, chuyên môn của anh ấy rất giỏi, không thua kém mấy chuyên gia kia, hơn nữa miệng cũng kín."
Nói đoạn, anh ta tò mò liếc nhìn Lạc Tưởng trong lòng Kiều Trí, thầm đoán đây chắc hẳn chính là Lạc Tưởng mà Kiều Trí vẫn luôn nhớ nhung.
Nhưng dù tò mò đến đâu, anh ta cũng biết tình hình hiện tại đặc biệt, không phải lúc để hỏi han.
Kết quả xét nghiệm máu nhanh chóng có.
"Anh nói gì?" Kiều Trí giận dữ.
Hà Nhất Bân đẩy gọng kính, vẻ mặt thản nhiên nói: "Bệnh nhân đã uống một loại thuốc chứa hormone sinh dục như gonadotropin màng đệm, methyltestosterone, phenylpropionate nandrolone... gọi chung là thuốc kích dục."
"Tất nhiên đây chỉ là biểu hiện bề ngoài." Không để Kiều Trí kịp phản ứng, anh ta nói tiếp: "Nếu tôi không đoán nhầm, tác dụng của loại thuốc này không chỉ là tăng cường khả năng sinh lý mà còn thúc đẩy trứng chín sớm."
"Ý anh là gì?" Kiều Trí còn chưa lên tiếng thì Lương Kính đã nhịn không nổi hỏi.
"Nói đơn giản, mục đích của loại thuốc này là để lấy trứng, xa hơn nữa là để nuôi cấy trứng đã thụ tinh. Nếu vẫn chưa hiểu, thì tôi nói thẳng: thụ tinh trong ống nghiệm chính là bắt nguồn từ cách này." Hà Nhất Bân thong thả nói.
Lương Kính sững người, còn mặt Kiều Trí thì tối sầm. Đến nước này, nếu anh còn không hiểu mục đích của Thẩm Minh Viễn thì đúng là đồ ngốc – chẳng phải là muốn dùng đứa trẻ để ép Tưởng Tưởng tái hôn với hắn sao?
Anh lau mặt, nói: "Loại thuốc này có thuốc giải không? Tiêm thuốc an thần có tác dụng không? Nói chung anh nghĩ cách giúp Tưởng Tưởng đỡ khổ đi."
Tưởng chuyện này không làm khó được Hà Nhất Bân, nào ngờ anh ta nhíu mày nói: "Muốn giảm bớt tình trạng của bệnh nhân không phải là không được, nhưng đối với bản thân bệnh nhân thì chưa chắc đã là chuyện tốt."
Dừng một chút, anh ta tiếp: "Bệnh nhân này vốn có tình trạng rong kinh do rối loạn chức năng, cũng chính vì vậy mà bị vô sinh. Trứng của cô ấy có phát triển ở mức độ nào đó nhưng không rụng. Kẻ hạ thuốc dường như rất rõ tình trạng của cô ấy, loại thuốc hạ vào... mang theo ý chí quyết phải thành công. Tình hình hiện tại của bệnh nhân, tốt nhất là để tự nhiên giải quyết lượng hormone do thuốc gây ra. Nếu cưỡng ép dùng thuốc để giải quyết, nói không chừng sẽ có tác dụng phụ không ngờ. Ví dụ như vô sinh hoàn toàn, ngay cả thụ tinh trong ống nghiệm cũng không làm được."
Kiều Trí nhíu chặt mày: "Vậy... tình trạng này có thể tự chịu đựng qua được không? Kiểu như ngâm nước lạnh chẳng hạn."
Hiện giờ tuy thời tiết lạnh, nhưng bật điều hòa sưởi lên thì chẳng khác gì mùa hè. Anh tuy xót xa, nhưng nếu không còn cách nào khác...
"Cậu có thể thử." Hà Nhất Bân cười lạnh một tiếng. Kiều Trí còn chưa kịp thở phào thì đã nghe anh ta mỉa mai: "Nếu cậu không sợ người ta sốc chết."
Kiều Trí nghẹn một hơi, ho sặc sụa hồi lâu mới nói được, vẫn chưa chết tâm: "Thật sự không còn cách nào khác sao?"
Lương Kính ra sức nháy mắt với anh họ, ý bảo anh ta nói chuyện đừng có chặn họng người ta như vậy.
"Không có." Hà Nhất Bân làm ngơ trước ánh mắt của em họ, dứt khoát nói.
Trên đường tiễn Kiều Trí ra ngoài, Lương Kính liếc nhìn anh một cái: "Chuyện nhà họ Thẩm... cần tôi giúp không?"
Kiều Trí và Lạc Tưởng, cùng ân oán với nhà họ Thẩm, không ai hiểu rõ hơn anh ta. Có thể nói, nếu không có nhà họ Thẩm, Kiều Trí đương nhiên sẽ không đi lính, mà đương nhiên, kết cục của anh có thể còn thảm hơn.
Bất kể nhà họ Thẩm ôm mục đích gì, năm đó rốt cuộc cũng đã cứu Kiều Trí.
Cũng vì hiểu rõ điều này, những người khác vẫn luôn có ý kiến về việc Kiều Trí thích Lạc Tưởng, nhưng anh ta chưa từng nói gì nhiều.
Nói cho cùng, nhà họ Thẩm giúp Kiều Trí là vì Lạc Tưởng. Mà một Lạc Tưởng như vậy, không phải là không đáng để Kiều Trí yêu thích.
Tuy xuất thân từ gia đình thế gia, nhưng Lương Kính không có quan niệm môn đăng hộ đối quá sâu nặng. Mười mấy năm sống chết trong đội đặc chiến khiến anh ta không quá để tâm đến những quy tắc thế tục.
Trong mắt anh ta, chỉ cần còn sống, bản thân vui vẻ, những thứ khác đều không đáng kể.
Lần trước anh ta không có mặt, nhưng lần này... việc Thẩm Minh Viễn làm thật sự quá ghê tởm, anh ta không ngại giúp anh em một tay.
Kiều Trí lắc đầu: "Chuyện này đội trưởng Lương đừng xen vào, tôi sẽ nghĩ cách."
Nhà họ Thẩm tuy là đại gia tộc, nhưng chỉ phát triển trong chính giới và thương giới, hoàn toàn không chen chân được vào quân đội, đương nhiên cũng không động được tới Kiều Trí – người có Lương Kính che chở. Nhưng đồng thời, đội đặc chiến của anh tuy lập nhiều chiến công, khá được cấp trên ưu ái, quân hàm của anh và đồng đội đều không thấp, nhưng trong tay thật sự không có quyền lực gì, anh cũng không làm gì được nhà họ Thẩm.
Nhưng anh không muốn kéo đội trưởng Lương vào, cho dù là một thế lực khổng lồ như nhà họ Lương, muốn đối phó nhà họ Thẩm cũng phải trả giá không nhỏ. Hơn nữa nhà họ Lương không phải là nhà họ Lương của riêng đội trưởng Lương, địa vị của anh ta trong nhà tuy không thấp nhưng rốt cuộc vẫn chưa thể làm chủ.
Vả lại... anh chưa từng hứng thú với việc đánh đổ nhà họ Thẩm, thứ anh hứng thú chỉ là một mình Thẩm Minh Viễn.
Lương Kính không ngạc nhiên với câu trả lời của anh, nghĩ ngợi rồi nói: "Vậy tôi sắp xếp vài người bảo vệ Lạc Tưởng, tránh lần sau lại xảy ra chuyện tương tự."
Về điểm này, Kiều Trí không từ chối, gật đầu nói: "Vậy làm phiền đội trưởng Lương."
Lương Kính thở dài. Nếu gạt Kiều Trí sang một bên, thật ra anh ta rất muốn khuyên Lạc Tưởng di cư ra nước ngoài sinh sống. Nhà họ Thẩm... đừng nhìn Thẩm Minh Viễn bất tài như vậy, cha mẹ hắn ta lại là người còn tinh ranh hơn một bậc, hành xử không có chỗ nào để bắt lỗi, trong thời gian ngắn không thể nào mất thế.
Mà chỉ cần nhà họ Thẩm còn tồn tại một ngày, Thẩm Minh Viễn chính là một mối phiền toái lớn. Lạc Tưởng ở thủ đô, ngày tháng sẽ không thể yên ổn.
